12. Chương 12: Bí thuật dẫn xác: Đông Tây phái

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 12: Bí thuật dẫn xác: Đông Tây phái

Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đông phái Tây phái”
Đây là cái gì?
Vệ Tuân, kẻ mới đến, không hề tỏ ra rụt rè, thản nhiên đón lấy quả cầu vàng nhạt từ tay Thạch Đào.
Hửm?
Khi cầm quả cầu và thông tin về tác dụng của nó hiện lên trong đầu, Vệ Tuân khẽ 'ồ' một tiếng. Đây quả là một món đồ tốt, nhưng chỉ hữu ích cho hướng dẫn viên mà thôi.
[Tên: Cầu tăng điểm kinh nghiệm cho thắng cảnh mới.]
[Phẩm chất: Hiếm.]
[Tác dụng: Có thể tăng 45% tiến độ thắng cảnh. Vật phẩm dùng một lần.]
[Ghi chú: Khách sạn không ủng hộ đi đường tắt, nên khi bạn dùng cầu kinh nghiệm để hoàn thành tiến độ thắng cảnh sẽ gặp vài phiền phức “nhỏ”.]
Hóa ra lại có loại vật phẩm như thế này.
“Ai cho cậu đấy?”
Vệ Tuân bỗng hỏi, Thạch Đào đang dồn hết tâm trí vào Vệ Tuân, nên theo bản năng trả lời:
“Ca ca cho ạ.”
Hiểu rồi, Thạch Đào có một ca ca thân thiết cũng bị khách sạn lựa chọn.
Thân phận và thực lực của đối phương phỏng chừng không hề thấp, có lẽ là một hướng dẫn viên cao cấp hoặc thường xuyên tiếp xúc với họ. Đặc biệt, hắn còn rất quan tâm đến Thạch Đào.
Quả cầu kinh nghiệm phẩm chất hiếm, giá trị xa xỉ, vậy mà đối phương lại đưa cho Thạch Đào, còn dặn dò cậu ta hối lộ Bính Cửu. Đây đâu đơn thuần là nịnh nọt, rõ ràng là đang phô trương thực lực, khoe mẽ quyền thế với Bính Cửu.
Vệ Tuân ngầm hiểu, đây là lời cảnh cáo ngầm: “Ta đây là người có thế lực/quen biết hướng dẫn viên cao cấp. Ngươi liệu hồn mà tránh xa đệ ta ra, nếu không thì đừng trách ta không nể nang.”
Nếu Bính Cửu có hứng thú với quả cầu kinh nghiệm, ắt sẽ không làm khó Thạch Đào, thậm chí còn bảo vệ cậu ta. Ca ca của Thạch Đào hào phóng đến vậy, chắc hẳn còn cất giữ không ít món đồ quý giá khác.
Nếu Bính Cửu không hứng thú với quả cầu kinh nghiệm, cũng chẳng có lý do gì để ghét bỏ người tặng quà lấy lòng mình. Dù không chăm sóc đặc biệt, nhưng ít nhất cũng sẽ không tùy tiện hành hạ cậu ta.
Còn nếu Bính Cửu là một kẻ điên loạn biến thái…
Vậy thì Thạch Đào xui xẻo, cả đội cũng xui xẻo, đành chịu chung kiếp nạn.
Vệ Tuân tung quả cầu lên xuống vài lần rồi bỏ vào túi, ánh mắt nhìn Thạch Đào mang theo vài phần hứng thú.
Đây lại là cơ hội tốt để thu thập thông tin. Thạch Đào trông chẳng giống kẻ thông minh, mà lúc này phát sóng trực tiếp đang bị chặn, nếu ở chung với Thạch Đào…
Vệ Tuân ra vẻ lạnh lùng, như thể không mặn mà gì với quả cầu kinh nghiệm kia, thản nhiên moi tin tức từ Thạch Đào.
* *
Cửa phòng của hộ gia đình số 2 vẫn đóng chặt im lìm. Bính Cửu đã vào đó nửa canh giờ mà chưa thấy ra.
Lâm Hi thấy lạnh, gã mặc áo ngủ, ôm đầu gối ngồi xổm ngơ ngác ngoài cửa, gió lạnh thổi qua khiến cơ thể run lẩy bẩy. Trời đã tối mịt, hơi nước mưa và mùi thối rữa của xác chết phả vào mặt, ánh đèn nhấp nháy như ngọn nến yếu ớt lập lòe, khiến bầu không khí càng thêm âm trầm.
Trong phòng, qua khung cửa sổ 180°, có thể nhìn thấy đống xác chết xếp thành hàng dài từ hành lang ra đến ngoài sân. Bóng tối làm mờ đi khuôn mặt quái dị của chúng, trông chẳng khác gì những chiến binh đất nung.
Nhưng Lâm Hi vẫn sợ đến chết khiếp, chỉ vừa nhìn đã hoảng hồn né tránh như lửa đốt mông. Gã muốn bò lên giường Bính Cửu, tham lam hít lấy hơi thở của Bính Cửu trong bất an, dù có bị Bính Cửu chà đạp thế nào cũng được.
Có Bính Cửu, chỉ cần có Bính Cửu ở đây thì gã không còn phải sợ hãi gì nữa.
Nhưng mà…
Lâm Hi nép chặt vào cửa, nhắm nghiền mắt lại. Gã không dám gõ cửa, không dám làm bất cứ điều gì mà Bính Cửu không thích.
“Ngươi phải hữu dụng hơn mới được.”
Lâm Hi bịt tai lại, nhưng không thể xua tan giọng nói của Miêu Phương Phỉ.
Càng nghĩ, khoảnh khắc cô ta bước ngang qua, nói những lời ấy kèm theo tia thương hại trong mắt càng khiến Lâm Hi nhớ rõ hơn.
“Bính Cửu đã thay đổi rồi, nếu ngươi không thay đổi theo hắn thì sớm muộn gì cũng sẽ bị vứt bỏ thôi.”
Chỉ là một ả đàn bà với nhan sắc 68 điểm, gã không cần sự thương hại của cô ta!
Miêu Phương Phỉ phải dựa vào chính mình, nhưng gã thì có thể dựa vào Bính Cửu!
Sắc mặt Lâm Hi càng lúc càng âm u, nội tâm càng trống rỗng. Đã bao lâu rồi gã không còn dám mơ về quá khứ ngập tràn ánh đèn sân khấu, đèn flash máy ảnh, xung quanh là hàng trăm ngàn người hâm mộ hò hét gọi tên?
Chuyến lữ hành kinh dị không hồi kết này, nếu nghĩ quá nhiều sẽ khiến người đang sống trở nên tuyệt vọng điên dại.
Lâm Hi từng chứng kiến người sợ hãi đến phát điên, cũng từng thấy kẻ ảo tưởng mong muốn đòi hỏi thêm nhiều từ Bính Cửu. Cuối cùng, bọn họ đều bị Bính Cửu vứt bỏ, chết giữa hành trình.
Người đẹp nhất đã chết rồi, nên Bính Cửu mới để ý đến Lâm Hi.
Từ lâu Lâm Hi đã quen với việc không nghĩ quá xa, không hỏi quá nhiều và không đòi hỏi quá đáng.
Bính Cửu trông như thế nào? Gã không thèm nghĩ.
Bính Cửu sẽ che chở gã bao lâu? Gã cũng không thèm nghĩ.
Sống được ngày nào thì hay ngày nấy.
Chẳng qua… gã không phải quái vật máu lạnh không biết sợ hãi như Bính Cửu. Lâm Hi sợ chứ, sợ chết đi được ấy. Gã biết mình đối với Bính Cửu chỉ là món đồ chơi, nếu gặp được món đồ đẹp hơn thì Bính Cửu sẽ vứt bỏ gã.
Lâm Hi cho rằng mình đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, nhưng giờ gã không tài nào hình dung được bản thân sẽ khốn khổ thế nào khi bị bỏ rơi.
Gã được Bính Cửu kéo đến cấp bậc trung cấp ba sao, nhưng thực lực của gã nào mạnh đến thế. Rốt cuộc gã trở nên cố chấp điên cuồng như vậy từ khi nào? Cấp bậc càng cao thì chết càng thảm, chẳng khác gì uống rượu độc giải khát.
Đặc biệt, cuộc chạm trán trên xe đã khiến Lâm Hi rơi vào động băng, toàn thân lạnh toát. Nếu ngay cả nhan sắc của gã cũng không thể sánh bằng Bính Cửu, vậy Bính Cửu giữ gã lại có ích lợi gì?
“Ngươi phải hữu dụng hơn mới được.”
Lâm Hi run lập cập, ôm siết lấy đầu gối, nhận ra con đường phía trước là vách núi sâu thăm thẳm. Mà gã, đã không còn đường lui nữa rồi.
Cuối cùng, Lâm Hi không gõ cửa mà im lặng rời đi.
Bôn ba cả ngày, ai nấy đều mệt mỏi, 5 giờ sáng mai còn phải rời giường điểm danh. Đêm nay không ai dám chạy đi thăm dò, tất cả đều ngủ say để bổ sung thể lực.
* *
5 giờ sáng, mưa vẫn chưa tạnh, bầu trời u ám tối đen như mực. Tất cả du khách đúng giờ tập trung tại đại sảnh tầng một của khách sạn.
“Điểm danh.”
Mặc dù các hành khách đều đã luyện được kỹ năng ngả lưng là ngủ bất kể hoàn cảnh, nhưng sự nguy hiểm ở Tương Tây, cùng với xác chết đứng đầy ngoài sân, quan tài trong nhà chính và ga giường ẩm mốc đã khiến bọn họ trằn trọc không yên giấc.
Ai nấy đều trông thiếu sức sống vì mất ngủ.
Còn Bính Cửu thì đã có một giấc ngủ no nê, thay bộ đồ mới sạch sẽ nên trông như hạc giữa bầy gà.
Vệ Tuân lười biếng điểm danh từ gia đình số 1 đến gia đình số 5, tay treo lủng lẳng những chiếc túi batik* nhỏ sặc sỡ mang đậm phong cách Tương Tây, khiến các du khách chú ý.
*Batik là kỹ thuật nhuộm sáp và in các hoa văn bằng phương pháp thủ công truyền thống.
“Bây giờ ta sẽ phát vé đuổi xác ở Tương Tây cho mọi người. Nhớ cất giữ cẩn thận, đừng làm hỏng nhé!”
Giọng Vệ Tuân văng vẳng giữa đại sảnh trống trải, càng khiến không khí thêm phần âm trầm.
“Nhớ kỹ nhé, kẻo lại chết oan trong hành trình kế tiếp đấy.”
Đến rồi!
Mọi người lập tức phấn chấn tinh thần, ánh mắt dán chặt vào những chiếc túi batik trong tay Bính Cửu. Mọi người xếp hàng nhận túi, vừa mở ra xem thì mặt mày đã tái mét.
Thạch Đào dù động tác không tiện, nhưng cũng thuần thục cởi bỏ nút thắt bằng một tay, đổ đồ trong túi ra.
Thứ rớt ra đầu tiên là hai tấm card gắn liền với nhau.
[Bộ vé đuổi xác ở Tương Tây: bao gồm và ]
Sắc mặt Thạch Đào thoáng chốc thay đổi.
[Phiếu trải nghiệm đuổi xác ở Tương Tây: Đuổi xác hay còn gọi Dẫn xác, cùng với Cổ Trùng và Lạc Hoa Động Nữ* được xưng là ba loại tà thuật vô cùng thần bí ở Tương Tây. Phiếu trải nghiệm này sẽ cho du khách tận hưởng cảm giác dẫn xác cấp VIP, một người một xác, không trùng lặp xác chết! Khách sạn Kinh Dị Toàn Cầu, sự lựa chọn tốt nhất của bạn!]
(*) Lạc Hoa Động Nữ là những cô gái đẹp chưa lập gia đình đi ngang qua vài sơn động tà môn bị mê hoặc, trở về không ăn không uống, gương mặt luôn ửng đỏ, ánh mắt vui sướng giống như tân nương sắp xuất giá. Mấy ngày sau, cô gái đó sẽ chết với khóe miệng mỉm cười, lúc này người nhà sẽ làm hôn lễ và gả cô vào sơn động.
[Phiếu trải nghiệm di sản văn hóa phi vật thể – Bào chế xác chết: Đây là một nghề thủ công truyền thống đứng đầu, phương pháp bào chế xác chết lâu đời đã dần mai một theo sự xuống dốc của nghề dẫn xác. Nhưng, khách sạn Kinh Dị Toàn Cầu đã tranh thủ cơ hội cho tất cả các bạn! Hãy tự tay chăm sóc cho cái xác mà bạn sắp dẫn nhé! Trải qua sự “tút tát tỉ mỉ” của bạn, xác chết chắc chắn sẽ đẹp hơn rất nhiều!]
“Là dẫn xác!”
Triệu Hoành Đồ, tuổi tầm học sinh trung học, tính tình hơi bồng bột, kêu lên: “Chúng ta sắp được chế tạo xác chết đó!”
“Ui, chu sa nữa này.”
Gã Mập móc lá bùa màu vàng được gấp gọn từ trong túi, ngón tay vân vê lớp bột màu đỏ thẫm rồi đưa lên mũi ngửi, lắc đầu ảo não nói:
“Đây hẳn là phương pháp của Tây phái.”
“Tây phái?”
Sắc mặt Miêu Phương Phỉ chợt trở nên nghiêm túc, lôi hết đồ vật trong túi ra bỏ lên bàn. Ngoại trừ chu sa được gói trong giấy vàng, còn có một xấp bùa vàng dài, mấy dải ruy băng nhiều màu và một cuốn sổ tay mỏng <Kỹ nghệ lâu đời: Bào chế xác chết>.
“Đội trưởng Miêu đã từng nghe qua câu: Trộm mộ chia Nam Bắc, dẫn xác xem đồ vật chưa?”
Trong đội, thực lực của Miêu Phương Phỉ là mạnh nhất nên đương nhiên trở thành đội trưởng tạm thời của tiểu đội. Nghe gã Mập nói vậy, vẻ mặt cô hơi thay đổi như đang suy nghĩ điều gì. Triệu Hoành Đồ tính tình nóng nảy, lập tức chen ngang:
“Mấy câu này trong tiểu thuyết trộm mộ viết đầy rẫy mà? Giáo úy Mạc Kim, Lực sĩ Tá Lĩnh gì gì đó?”
“Hì, cậu Đồ nói không sai.”
Gã Mập giơ ngón tay cái, cười nói: “Trộm mộ chia Nam phái Bắc phái là vì khu vực khác nhau, địa chất khác nhau nên sẽ có cách thức khác nhau. Hoàng thổ phương Bắc khô ráo, ít mưa, hầu hết các ngôi mộ đều làm bằng đất. Muốn xác định huyệt mộ nằm đâu phải học cách “nhìn” đất. Thời dân quốc, thôn Mã Pha ở Lạc Dương có kẻ trộm mộ tên là Lý Áp Tử đã phát minh ra xẻng Lạc Dương. Một xẻng cắm xuống moi đất lên, những người có kinh nghiệm chỉ cần liếc mắt một cái là biết ở dưới có mộ hay không.”
“Trộm mộ của Nam phái thì khác, giống như bắt mạch hốt thuốc vậy, cần nhìn, ngửi, hỏi, sờ. Nhìn tức là xem phong thủy, ngày xưa việc chọn mồ mả rất được coi trọng, phải đến tận nơi xem long huyệt sa thủy* để định tốt xấu. Ngửi tức là ngửi mùi, triều đại khác nhau thì vật dụng trong các lăng mộ cũng khác nhau. Ví dụ như thời Tần Hán sẽ đổ đầy thủy ngân, nhưng sau thời Đường Tống thì đổi thành bùn xanh. Hỏi tức là tìm hiểu tin tức từ dân bản xứ về địa danh, lăng mộ Ngũ Bà, mồ tướng quân,… Bất cứ thứ gì có “mồ”, “lò”, “lăng”, “mộ”, “trủng” đều phải nhớ kỹ. Mấy cái này chỉ để phục vụ cho việc trộm mộ.”
*Long huyệt sa thủy: rồng-hang-cát-nước, là một cách coi phong thủy bắt nguồn Táng Thư (coi mộ phần) của Quách Phác.
“Sao huynh biết nhiều quá vậy?”
Nghe gã Mập nói về kinh nghiệm trộm mộ khiến Triệu Hoành Đồ lấy làm lạ, quan sát hắn từ trên xuống dưới: “Trong tiểu thuyết trộm mộ luôn có nhân vật mập mập họ Vương, chẳng lẽ huynh họ Vương là trộm mộ thật à? Vụ này là phạm pháp đấy!”
“Thằng nhóc này đừng có ăn nói bậy bạ!”
Gã Mập suýt nhảy dựng, quả quyết chỉ ngón tay lên trời thề: “Trộm mộ là chuyện tổn hại âm đức, còn Vương Bành Phái ta đây muốn sống lâu trăm tuổi. Người đàng hoàng ai lại đi làm chuyện đó? Lão Mập ta xin thề, nếu có trộm mộ thì sinh con trai không có lỗ đít!”
“Vương huynh đừng nóng giận. Huynh nói dẫn xác phải xem đồ vật, tức là nó cũng phân chia theo khu vực sao?”
Thạch Đào vội giảng hòa, lo lắng hỏi: “Thế lũ cương thi bên kia hung hãn hơn à?”
“Cương thi hung dữ hay không không quan trọng, quan trọng là đồ vật. Thủ đoạn hai phái kia vốn dĩ khác nhau mà.”
Gã Mập cũng không phải giận thật, được khuyên hai câu thì phổ cập tiếp cho mọi người: “Dẫn xác bắt nguồn từ Thần Châu cổ đại, còn ở đây thì Tương Tây được xem như cái nôi của nghề dẫn xác. Thời thượng cổ, Xi Vưu rất coi trọng chuyện hồn về quê cũ, sự phân chia Đông phái và Tây phái là do Nguyễn Giang Mã tách ra vào cuối thời nhà Thanh.”
“Lúc đó, Mã Thập Nhất ra nước ngoài du học, không đành lòng nhìn dân mình lầm than chết nơi đất khách nên đã nghĩ cách đưa họ về bằng thuật dẫn xác. Cuối cùng, hắn nhận học trò ở Hoa Kỳ rồi cải tạo chú ngữ, phạm vào điều kiêng kỵ của nhà họ Mã.”
“Truyền thống dẫn xác ở Tương Tây thật ra rất bế tắc. Hướng bắc không thể vượt hồ Động Đình, hướng đông chỉ đến được Tĩnh Châu, hướng tây chỉ tới Vu Châu Phù Châu, hướng tây nam xa nhất chỉ đến Quý Châu, Vân Nam. Đừng nói ra nước ngoài dẫn xác, chỉ đi đến chỗ Đông Bắc bên kia đã là chuyện không thể.”
Vệ Tuân đứng bên cạnh nghe lỏm đến say mê, thấy gã Mập ra vẻ thần bí bèn hỏi: “Rồi sao nữa?”
Vệ Tuân vừa dứt lời, xung quanh đột nhiên yên tĩnh, tất cả du khách đều quay đầu nhìn cậu đầy kinh ngạc. Cả khuôn mặt tròn trịa của gã Mập cứng đơ, xấu hổ cười nói:
“Hướng, hướng dẫn viên Bính, huynh còn ở đây à?”