87. Hút Cạn Ác Ma, Vượt Tháp Sụp Đổ

Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Hút Cạn Ác Ma, Vượt Tháp Sụp Đổ

Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi nếm miếng đầu tiên, Vệ Tuân vẫn không dám chắc mình có thể ăn nổi không, bởi thói quen sạch sẽ đã ăn sâu vào máu cậu, đâu dễ gì bỏ. Dù cậu biết thứ mình sắp nuốt vào chỉ là năng lượng của ác ma, không hề liên quan đến bộ da người ngàn năm kia, nhưng Vệ Tuân vẫn có chút e ngại.
Cảm giác đói khát khiến bản năng và lý trí giằng xé nhau một cách khó chịu. Nhưng ngay khi cắn miếng đầu tiên, Vệ Tuân đã quên sạch mọi băn khoăn.
Ôi trời, trên đời lại có món ngon đến thế sao?!!
Khó có thể miêu tả hương vị của ác ma, nhưng đây là món ăn mang lại sự thỏa mãn tột độ cho Vệ Tuân. Thông thường, khi con người đột nhiên yêu thích một món ăn nào đó, đó là vì cơ thể họ đang thiếu hụt chất dinh dưỡng, và món ăn đó giúp họ cảm thấy được lấp đầy. Vệ Tuân hiện đang ở trong trạng thái tương tự.
Mỗi miếng ác ma trôi xuống thực quản, cậu đều cảm thấy mình như được bổ sung và mạnh mẽ hơn, một luồng sức mạnh vừa ấm áp vừa lạnh lẽo tụ lại, lao vút đến hình xăm bướm, xoay một vòng rồi trở về cơ thể Vệ Tuân.
Vệ Tuân càng ăn càng cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, cảm giác tràn đầy năng lượng này là thứ mà không món ăn bình thường nào có thể mang lại cho cậu. Khoảnh khắc này, cậu cảm nhận rõ trái tim mình đang đập từng nhịp khỏe khoắn, và cậu còn biết rằng Tiểu Kim, Tiểu Thúy, ba huynh đệ bọ ngựa, thậm chí là bốn con giòi cách xa ngàn dặm, tất cả ma vật nô lệ của cậu cũng đang mạnh lên.
Khi ăn đến một mức độ nhất định, Vệ Tuân không còn bị giới hạn trong động tác “ăn” thông thường này nữa. Chẳng cần ai dạy, cậu cũng hiểu rằng ma tộc ‘cắn nuốt’ nhau chứ không phải ‘ăn’. Nếu xét từ nguồn gốc năng lượng, thì đó phải là ‘ô nhiễm’ hay ‘đồng hóa’. Tựa như lần trước cậu bám vào chó Đinh, suýt chút nữa đã làm nó bị ô nhiễm, biến thành con quái vật Ma Ảnh mất hết lý trí.
Thật nghiện món ác ma này quá đi mất!!!
Vệ Tuân thầm cảm thán. Sau khi hiểu ra ý nghĩa của sự ô nhiễm, tốc độ “nuốt” ác ma của cậu nhanh hơn hẳn. Càng nuốt, cậu càng giành được nhiều quyền kiểm soát, khiến ác ma không còn nơi nào để trốn thoát!
Bóng ác ma vẫn vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng giờ đây nó muốn trốn cũng không thoát được. Kể từ lúc nó mưu toan nuốt chửng Vệ Tuân nhưng lại hụt, Vệ Tuân đã nhân cơ hội vừa ăn vừa lấy tấm Thangka da người Cổ Tân ra, bọc kín lấy bộ da người ác ma xám trắng.
Sự khắc chế trời sinh của phong ấn khiến ác ma phải tốn thêm không ít năng lượng để giãy giụa thoát thân. Nó liều mạng tấn công Vệ Tuân, bộ da xám trắng quấn chặt cổ cậu như một con rắn. Tuy nhiên, dù Vệ Tuân bị ngạt thở đến mức mặt mũi trắng bệch, cậu vẫn vùi đầu ngấu nghiến không ngừng. Ngay cả ác ma cũng phải kinh hãi vì tốc độ năng lượng của nó bị hao hụt nhanh như vũ bão.
‘Nhả ra! Thả ta ra! Nếu không, ta sẽ trút xuống tai họa, chôn vùi ngươi dưới lòng đất!’
‘Thực lực bản thể của ta mạnh hơn ta gấp trăm, gấp ngàn lần. Nếu hôm nay ngươi cứ cố chấp cứng đầu, ta thề sẽ đuổi giết ngươi đến chân trời góc biển!’
‘Động đất sắp bắt đầu rồi, nếu ngươi không chạy thì dù có ăn sạch ta cũng trốn không thoát đâu!’
Thằng điên này bị bỏ đói mấy ngày mấy đêm rồi hay sao?!
Da người ác ma tuyệt vọng, cơn thịnh nộ của nó kích hoạt tháp pha lê chín tầng chữ Vạn. Mặt đất lại bắt đầu rung chuyển dữ dội, huyệt mộ ngầm vốn đã chật hẹp sụp đổ một nửa, dưới đất xuất hiện những vết nứt đáng sợ. Một chân Vệ Tuân suýt nữa đã dẫm vào khe nứt.
Nhưng cậu vẫn không chịu nhả ra, có đập chết cậu cũng không nhả!
Lì lợm như chó!
Vệ Tuân chẳng những không chạy mà còn lấy xác ướp đầu chim vàng ra. Xác ướp đầu chim vàng vừa xuất hiện đã chiếm trọn một khoảng không gian vốn không mấy rộng rãi. Khi nó lộ diện, bộ da người xám trắng đột nhiên giãy giụa điên cuồng, cố gắng bám lên lưng xác ướp, sốt sắng đến mức con ác ma hình rắn đang ẩn náu bên trong da người cũng bị ép phải duỗi thẳng.
Sau đó, ma thể vừa bại lộ đã bị Vệ Tuân nuốt sạch!
‘Đồ ngu, đồ vô dụng!’
Ác ma nóng giận chửi mắng bộ da người. Nó đã bị phong ấn trong bộ da này quá lâu. Đúng như Vệ Tuân nghĩ, dù ý thức của ác ma vượt xa oán niệm của bộ da người, nhưng cả hai vẫn luôn sống cộng sinh. Nếu không có ác ma, bộ da người hoàn toàn không thể chứa đựng oán niệm. Tuy nhiên, ác ma đã tồn tại ngàn năm, nên chấp niệm của bộ da người cũng bị đẩy lên đến đỉnh điểm.
Chấp niệm của nó chính là tìm lại cơ thể của chính mình!
Đây cũng là lý do vì sao ác ma dù đã giải được phong ấn nhưng vẫn lang thang quanh núi Cùng Tông, không thể nhập vào cơ thể thật của mình. Ác ma định sau khi giải quyết xong chấp niệm của bộ da người thì sẽ thoát thân, ai ngờ bây giờ lại “lật thuyền trong mương”!
Sai một ly, đi một dặm.
Vệ Tuân vẫn tiếp tục “mukbang” (ăn uống) hăng say. Còn ác ma thì không cách nào nuốt chửng cậu được, đành hoàn toàn chịu trận. Đến khi cậu móc thêm xác ướp đầu chim vàng để thu hút và khiêu khích tấm da người, nó cũng biết rằng chạy trốn là chuyện mong manh đến nhường nào.
Không, việc đã đến nước này, nó sẽ không bỏ chạy trong nhục nhã như vậy. Nó phải cho nhân loại cả gan làm loạn này một bài học!
‘Ngươi cắn nuốt cái bóng của ta cũng vô dụng thôi. Bản thể của ta sẽ báo thù cho ta!’
Ác ma cười thê lương, gào lên: “Ta nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi mãi mãi không thể thoát khỏi tòa tháp pha lê chín tầng này! Ta nguyền rủa ngươi sẽ bị khoét xương lột da tra tấn đến chết! Ta muốn bóc sọ ngươi ra làm chén, ta muốn uống cạn máu của ngươi, ta muốn cắn xé nhai nuốt hết sạch thịt của ngươi, khiến ngươi thoi thóp trơ mắt nhìn mình bị…”
Vệ Tuân lại nuốt thêm miếng ác ma to đùng. Cậu khom người lấy đà đứng dậy, vừa đứng vững đã ra lệnh cho Tiểu Thúy triệu hồi đám côn trùng gặm một con đường thông lên tầng chín. Nhưng thay vì ra ngoài ngay, cậu cố gắng nuốt cho xong miếng ác ma cuối cùng mới chịu. Bộ da người xám trắng cuộn tròn co giật như mãng xà, rồi chợt bất động, mềm nhũn rũ xuống như con rắn bị rút gân. Lớp da người tản ra, và thứ được bao bọc bên trong rơi lạch cạch xuống đất.
Vệ Tuân không rảnh để tâm đến mấy thứ này. Năng lượng mạnh mẽ xao động, căng tràn trong cơ thể cậu. Cậu nhắm chặt mắt, thở ra một hơi, nhận ra mình hơi mất kiểm soát.
Hiện tại cậu vẫn là du khách, lượng lớn sức mạnh vực sâu sẽ chảy vào đám Tiểu Kim, Tiểu Thúy chứ chưa mang đến thay đổi đáng kể nào cho bản thân cậu, vì bây giờ cậu đâu thể chuyển sang hình thái dị hóa được. Và hậu quả của việc nghiện ăn ác ma là bị nhốt trong núi đá lở.
Cảm giác no nê chưa từng có chợt bị lý trí giành lại quyền chủ đạo khi nhận được cảnh báo nguy hiểm. Vệ Tuân mở mắt giữa tiếng gọi đầy lo lắng của cáo con, chỉ thấy vương miện sừng Đại Bàng Kim Sí Điểu và những thứ khác được bọc trong da người xám trắng đã rơi xuống khe nứt, không thể nhặt lên được.
Lại thêm một cơn rung chấn dữ dội nữa!
Vệ Tuân quyết đoán nhét bộ da xám trắng và xác ướp vào bụng cáo con rồi nhảy lên tầng thứ chín bằng lối đi mà bầy sâu vừa đào. Ngay khoảnh khắc Vệ Tuân rời khỏi huyệt mộ ngầm, khe nứt nhanh chóng há to miệng như chậu máu nuốt chửng tất cả. Chỉ trong giây lát, con đường giúp cậu tẩu thoát cũng sập xuống, chôn vùi dưới đống đổ nát.
Tình hình ở tầng thứ chín cũng hung hiểm khôn lường. Lượng lớn xác khô như sóng cuộn dưới trận động đất dữ dội, giữa tứ chi gầy gò và cơ thể chúng có một khoảng trống. Nếu ai bất cẩn giẫm vào sẽ chẳng khác nào giẫm lên đầm lầy, bất thình lình bị lún xuống rồi mắc kẹt. Trong tình huống như vậy, Vệ Tuân không thể vượt qua hơn nửa tầng thứ chín để đi về hướng đông nam, nơi có gió thổi qua, một nơi có lẽ tồn tại con đường dẫn ra bên ngoài. Vì thế, cậu đành phải tiếp tục đi lên!
Toàn bộ tòa tháp pha lê chín tầng rung lắc dữ dội. Dù là người giữ thăng bằng tốt đến đâu cũng khó mà đứng vững. Vệ Tuân vừa đặt chân lên tầng thứ tám thì bậc thang đá đen dưới chân đã nứt toác. Cậu thấy những vết nứt chằng chịt như mạng nhện trên pha lê dần lan rộng và thân tháp giờ đã nát bấy.
Nếu tháp pha lê sập, cậu sẽ bị chôn vùi dưới đống phế tích. Dù có hồ tiên bám người, e rằng cũng khó lòng cầm cự được. Sông ngầm bên ngoài đã bị đá lấp kín trong trận động đất đợt trước, nên giờ Vệ Tuân muốn thoát, phải đi con đường thông từ tháp pha lê chín tầng chữ Vạn đến thần điện Tái Khang mới có thể ra ngoài.
Vô số mảnh pha lê rơi rụng như mưa đá. Đang né tránh, Vệ Tuân thấy chúng rơi xuống đập vỡ quan tài thủy tinh của tầng thứ tám. Chất lỏng trong quan tài như thủy ngân ồ ạt chảy ra, khiến cái xác pha lê bên trong như được mạ một lớp vầng sáng lóng lánh trong suốt. Cái xác kia bất ngờ bò từ dưới đất lên rồi đánh về phía Vệ Tuân với tốc độ cực nhanh.
Hai cái xác còn lại xui xẻo bị đập thành từng mảnh, nội tạng đỏ thẫm văng đầy đất, không thể cử động. Con bị đập bẹp nửa cơ thể còn lại cũng bò về phía Vệ Tuân. Oán niệm nguyền rủa cuối cùng của bóng ác ma đã gây ra một trận động đất lớn, đồng thời kích hoạt đủ loại xác cổ mà nó khống chế trong tháp pha lê. Lúc này, bọn chúng nhất trí coi Vệ Tuân là kẻ địch, với chấp niệm mãi mãi vây nhốt cậu trong tháp!
Trước khi bị mấy cái xác pha lê bao vây, Vệ Tuân đã đến được bậc thang dẫn lên tầng trên. Nhưng tình huống xấu nhất đã xảy ra: cậu thấy mấy cái bóng người vạm vỡ màu xanh đen đang chen chúc ở đó, chúng đang ra sức trèo xuống. Hóa ra đó là xác khô chiến sĩ Tượng Hùng ở tầng thứ sáu! Chúng đã vượt qua tầng thứ bảy và chặn kín cầu thang.
Nếu có đủ thời gian, Vệ Tuân có vô số cách để đối phó chúng. Nhưng bây giờ, cứ mỗi giây tháp pha lê lại rung lắc dữ dội hơn, mà mười mấy cái xác trong đó có cả xác Cổ Tân, cậu chắc mẩm tình huống bên trên không mấy lạc quan.
Không còn đủ thời gian để chần chừ nữa, xác pha lê đã lao tới. Vệ Tuân vung túi du lịch hất văng nó ra ngoài. Cậu nhìn cơ thể giòn rụm của nó vỡ thành từng mảnh, tứ chi nội tạng rơi đầy đất, nhưng đầu nó vẫn lì lợm cắn chặt túi leo núi, trông khá rùng rợn. Một con khác lao tới Vệ Tuân nhưng không may bị khối pha lê lớn rơi trúng, bể nát thành bãi thịt bầy nhầy.
Phải nhanh chóng thoát khỏi tháp pha lê! Vệ Tuân không trèo lên trên nữa mà định đập tường phá tháp để đi ra, sau đó tìm nơi trống trải chờ xong trận động đất thì sẽ nghĩ cách thoát ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này, Vệ Tuân loáng thoáng nghe thấy tiếng báo tuyết gầm lên từ tầng dưới.
“Grừ… grrrr.”
Không phải ảo giác, đúng là tiếng gầm của báo tuyết vọng lên từ tầng thứ chín! Vệ Tuân không biết báo tuyết làm sao vào được đây, nhưng cậu nhanh trí hiểu ra rằng tầng thứ chín có lối thông ra ngoài!
Nhìn đám xác khô màu xanh đen chen qua cầu thang, loạng choạng xông về phía mình giữa cơn rung lắc, Vệ Tuân quyết đoán nhảy xuống cái hố nứt lớn dưới đất để quay lại tầng thứ chín. Dưới chân cậu là biển xác ướp cuồn cuộn.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vệ Tuân bắn ra dây leo núi bằng tơ nhện.
Tơ nhện bám chặt vào đỉnh tháp sắp đổ. Vệ Tuân thả người rơi xuống, miễn cưỡng chống đỡ được. Dưới chân cậu là vô số tứ chi của xác khô không đầu chồng chéo. Tiếng kêu của báo tuyết rõ ràng hơn hẳn. Vệ Tuân nhìn về phía đó, quả nhiên thấy được bóng dáng mạnh mẽ màu trắng bạc kia giữa núi xác trùng điệp, đúng là ngay hướng đông nam!
Trên đầu vang lên tiếng nứt vỡ, Vệ Tuân rơi xuống. Vách pha lê vốn đã yếu ớt không chịu nổi trọng lượng của cậu. Không kịp nghĩ nhiều, Vệ Tuân điều khiển dây leo núi mò về hướng đông nam.
Dây thừng tơ nhện co giãn cực tốt giúp cậu vượt qua hơn nửa tầng chín. Vệ Tuân đã nhìn thấy bóng dáng của báo tuyết, chân trước của nó giẫm lên xác khô, nôn nóng nhìn về phía cậu. Còn cái xác khô bị nó giẫm dưới vuốt lại không hề nhúc nhích, như một cái xác thực thụ.
Nhưng Vệ Tuân không kịp quan sát thêm. Vách pha lê chịu toàn bộ trọng lượng của cậu cuối cùng cũng nứt toác trong cơn động đất. Vệ Tuân rơi thẳng xuống khi còn cách phía đông nam một đoạn. Vô số cái xác bị lột da duỗi tay ra tóm lấy chân và bắp chân của Vệ Tuân.
“Gàoooo!”
Trong tiếng rống giận, Vệ Tuân thấy báo tuyết nhảy xuống biển xác, đạp lên những thây khô chạy như điên về phía cậu!