113. Chương 113: Lên Ngôi (1)

Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 113: Lên Ngôi (1)

Đoán Mệnh - Mộc Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biết lỗi mà sửa được thì đó là điều tốt.
Khi Dương Kỷ Thanh ra tay với Triệu Thừa Huy, ánh mắt Nhậm Triều Lan lập tức đổ dồn về phía hắn. Thấy Dương Kỷ Thanh thất thủ, hắn không kìm được mà bước tới một bước.
Triệu Thừa Huy bay vọt khỏi tầm công kích của Dương Kỷ Thanh, nhưng vẫn nằm trong tầm ngắm của hắn. Tiếc rằng lúc này trong tay hắn không có cung tên.
Mang theo chút tiếc nuối, Nhậm Triều Lan thu ánh mắt khỏi Triệu Thừa Huy, nhìn về phía Dương Kỷ Thanh, rồi vô tình chạm phải ánh mắt đối phương.
Dương Kỷ Thanh trầm mặt, đáy mắt u tối khó lường, rõ ràng tâm trạng không mấy tốt đẹp. Nhậm Triều Lan không nhìn thấy đường số mệnh hiện lên trên người hắn do Chiêm Thiên Quyết gây ra, chỉ cho rằng Dương Kỷ Thanh không vui vì đã thất thủ.
“Bọn họ đã chuẩn bị trốn từ sớm rồi.” Nhậm Triều Lan bước đến bên cạnh Dương Kỷ Thanh.
“Ừm.” Dương Kỷ Thanh đáp lại một tiếng không rõ ràng, rồi theo ánh mắt Nhậm Triều Lan, quay đầu nhìn thoáng qua Cừu Dũng vẫn còn trong tầm với. Anh trở tay điều khiển con cá chép trắng, hung hăng quất qua thân thể đối phương, sau đó hờ hững thu lại nó.
Cá chép trắng chỉ chạm vào đường số mệnh hiện lên trên người Cừu Dũng, chứ không thực sự chạm vào thân thể ông ta, nên cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến việc ông ta bỏ trốn. Ông ta nhanh chóng bay theo dù lượn của Triệu Thừa Huy.
Dương Kỷ Thanh không tiếp tục nhìn theo đám người Triệu Thừa Huy đã bay xa. Anh quay lại nhìn về phía Nhậm Triều Lan, đồng thời âm thầm triệu hồi một con cá chép trắng, lặng lẽ để nó chui vào sau lưng Nhậm Triều Lan.
Rất nhanh, đường số mệnh vừa biến mất trên người Nhậm Triều Lan lại hiện ra một lần nữa, và đường số mệnh trên người anh cũng đồng thời xuất hiện.
Quả nhiên, vừa rồi không phải anh hoa mắt nhìn lầm. Đường số mệnh trên người anh thực sự kết nối với Nhậm Triều Lan, nói cách khác, anh và Nhậm Triều Lan đang dùng chung một mệnh cách.
Vận mệnh và tuổi thọ của một người có thể bị người khác dùng thuật pháp cưỡng ép dời đi để cùng hưởng, nhưng mệnh cách thì khác. Mệnh cách giống như một ngôi nhà bị khóa từ bên trong, người ngoài không thể chạm vào. Chỉ có chủ nhân của mệnh cách mới có thể làm điều gì đó với mệnh cách của mình, ví dụ như mở cửa mệnh cách để chia sẻ với người khác, hoặc để hồi sinh một người.
Dương Kỷ Thanh vô cùng chắc chắn rằng mình chưa bao giờ có hành vi chia sẻ mệnh cách của mình cho người khác. Vì vậy, mệnh cách anh đang dùng chỉ có thể là của Nhậm Triều Lan, là Nhậm Triều Lan đã chia sẻ mệnh cách của mình để hồi sinh anh!
Khó trách trước đây anh lấy bát tự của Nhậm Triều Lan để tính toán xem ai là kẻ chủ mưu khiến bọn họ sống lại, lại tính ra kết quả anh và Nhậm Triều Lan là anh em sinh đôi cùng cha cùng mẹ!
Khó trách sau khi Nhậm Triều Lan hồi phục trí nhớ, lại thờ ơ với việc tìm kiếm thuật sĩ đã hồi sinh bọn họ!
Khó trách mỗi lần anh nhắc đến thuật sĩ đã hồi sinh bọn họ, Nhậm Triều Lan đều chuyển đề tài!
Tất cả đều bởi vì thuật sĩ đã hồi sinh bọn họ chính là Nhậm Triều Lan!
Dương Kỷ Thanh nghĩ đến đây, theo bản năng nhìn theo đường số mệnh của Nhậm Triều Lan để tìm bằng chứng cho kết luận của mình.
Nhưng có lẽ anh đã quá tức giận mà quên mất rằng hiện tại Nhậm Triều Lan đang cùng hưởng một mệnh cách với anh. Mệnh số của Nhậm Triều Lan cũng chính là mệnh số của anh, mà tính toán mệnh số của chính mình luôn gian nan hơn so với người khác, cưỡng ép tính toán dễ bị phản phệ. Chỉ trong giây lát, anh cảm thấy mắt mình truyền đến một trận đau đớn, trước mắt xuất hiện cảm giác chóng mặt mơ hồ.
Nhậm Triều Lan vừa cảm thấy ánh mắt Dương Kỷ Thanh nhìn mình có gì đó không đúng, thì lập tức thấy anh ôm mắt, thân hình lảo đảo một chút.
Hắn lập tức quên đi sự nghi ngờ vừa rồi, vội vàng đưa tay đỡ lấy Dương Kỷ Thanh: “Sao vậy? Khó chịu chỗ nào?”
Dương Kỷ Thanh híp mắt, dùng tay che bớt ánh sáng, dời tầm mắt xuống cái bóng trên mặt đất, cố gắng tránh để ánh sáng kích thích, âm thầm nghiến răng nói: “Không có gì, chỉ là sử dụng Chiêm Thiên Quyết quá mức, bị phản phệ, hiện tại mắt hơi sợ ánh sáng.”
Dương Kỷ Thanh thật sự muốn bật cười vì tức giận. Anh dùng Chiêm Thiên Quyết đuổi đánh đám Triệu Thừa Huy cũng không sinh ra triệu chứng phản phệ, cuối cùng lại vì nhìn đường số mệnh của Nhậm Triều Lan mà bị phản phệ!
“Xin lỗi đã làm phiền.” Phương Hạ thò đầu ra khỏi lối đi: “Các anh đã tiêu diệt tên mặc long bào kia rồi chứ?”
“Chưa, thất bại rồi.” Dương Kỷ Thanh đẩy Nhậm Triều Lan ra, đi về phía Phương Hạ. Anh bây giờ không muốn bận tâm đến tên lừa đảo Nhậm Triều Lan này, sợ mình không nhịn được sẽ ra tay đánh người: “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi thiếu pháp khí để thu thập đám oan hồn lệ quỷ trong hang Phật.” Phương Hạ nói, “Phong ấn ban đầu của hang Phật không thể sửa chữa được nữa, cũng không thể để Phù Cẩn đứng mãi trên cầu treo để trấn áp bọn họ chứ?”
“Trong ba lô của tiểu tằng tôn tôi có một bức tranh thủy mặc do cao tăng vẽ, có thể dùng để phong ấn oan hồn lệ quỷ.” Dương Kỷ Thanh vừa nói, vừa đi theo Phương Hạ vào trong hang Phật: “Cậu dùng bức tranh đó phong ấn tạm xem, nếu không đủ, tôi sẽ đến chùa trên đỉnh núi phía đông mượn giúp cậu.”
Bức tranh mà Dương Kỷ Thanh nói là bức tranh Chu Hành đã đưa cho đại sư Tĩnh Tư. Dương Kỷ Thanh không hứng thú với bức tranh đó, lần này mang theo vốn là định tặng cho Phật môn, cũng không ngờ trước khi tặng lại có thể dùng để phong ấn oán hồn lệ quỷ.
Nhậm Triều Lan nhìn Dương Kỷ Thanh bước vào cửa động mà không quay đầu lại, hơi nhíu mày một chút. Sau đó, hắn để xác khô mang theo các công nhân đang hôn mê trên vách núi, rồi đi theo vào cửa động.
Bức tranh của đại sư Tĩnh Tư dùng còn tốt hơn Dương Kỷ Thanh tưởng. Phương Hạ nhét toàn bộ oán hồn lệ quỷ vào trong tranh mà không hề gặp vấn đề gì.
“Bức tranh này dùng rất tốt.” Sau khi phong ấn xong oán hồn lệ quỷ, Phương Hạ không khỏi khen một câu.
“Vậy thì tặng cho cậu.” Dương Kỷ Thanh nói.
“Thật sao?”
“Vốn dĩ tôi định tùy tiện tặng cho một ngôi chùa nào đó. Nếu cậu muốn thì tặng cho cậu, dù sao cũng là tặng người.” Dương Kỷ Thanh nâng Dương Nhất Lạc lên, đi theo Phương Hạ và Phù Cẩn ra ngoài hang Phật: “Đúng rồi, cậu chịu trách nhiệm tìm người siêu độ cho đám oan hồn lệ quỷ đã phong ấn bên trong.”
“Chỉ là tìm một ngôi chùa hay đạo quán đáng tin cậy thôi, chuyện nhỏ.” Phương Hạ lấy bức tranh cuộn lại nhét vào trong ngực mình: “Vậy tôi không khách sáo với anh đâu.”
Nhậm Triều Lan để đám xác khô mang theo những công nhân và Vương Dĩ Vi còn đang hôn mê, còn mình thì tiến lên giúp Dương Kỷ Thanh cõng Dương Nhất Lạc.
“Không cần, em tự cõng.” Dương Kỷ Thanh né tay Nhậm Triều Lan, lạnh lùng từ chối.
Dưới đỉnh núi phía Tây có hai hang Phật lớn nhỏ. Ở vị trí phía sau núi là hang Phật nhỏ, nơi phong ấn một đoàn lệ quỷ. Còn hang Phật lớn thì nằm dưới chính điện của ngôi chùa.
Đoàn người Dương Kỷ Thanh muốn đi ra ngoài, trước tiên cần đi từ hang Phật nhỏ đến hang Phật lớn, sau đó theo thềm đá của hang Phật lớn đi lên, ra khỏi lối vào chính điện của ngôi chùa. Nhưng bọn họ chưa kịp ra khỏi hang Phật lớn thì đã đụng phải hai đội của Nhậm gia và Cảnh gia.
Viện trợ mà Dương Kỷ Thanh và Phương Hạ gọi đến trước khi tới đỉnh núi phía Tây đã đến!
Bọn Dương Kỷ Thanh từ hang Phật ra ngoài, gặp viện trợ từ ba phía, nói rõ tình huống một chút, sau đó giao lại công việc hậu cần cho ba nhóm viện trợ.
Ba nhóm người ở lại đỉnh núi phía Tây suốt đêm điều tra hang Phật bên dưới, còn nhóm của Dương Kỷ Thanh thì chuyển đến chùa trên đỉnh núi phía Đông nghỉ ngơi.
Tối đó, sau khi ăn chay tại nhà ăn của chùa xong, Dương Kỷ Thanh ngồi trong chòi nghỉ mát tại ký túc xá, nghe Tưởng Tùng kể về quá trình hắn dũng cảm cứu Dương Nhất Lạc.
“Tên ngốc Nhậm Du đó, một luồng âm khí đã dẫn cậu ta chạy ra sau núi, sau đó tên ngốc Dương Nhất Lạc này bị người ta dùng cổ thuật khống chế.”
Tưởng Tùng nhập vào trong âm thi do Nhậm Thiếu Trạch mang đến, cảm giác thoải mái giống như còn sống, khiến hắn ta vui vẻ không thôi, nói chuyện cũng hoa tay múa chân đầy phấn khích: “Tôi bò ra khỏi ba lô, dùng sức kéo tóc cậu ta cũng không đánh thức được cậu ta, nên đi lên đỉnh núi phía Tây.”
“Khi lên đến đỉnh núi phía Tây, tôi nhìn thấy người họ Cừu thì cảm thấy đại sự không ổn, bèn trốn trong ba lô của Dương Nhất Lạc giả chết.”
“Người họ Cừu kia không phát hiện ra tôi. Sau khi dẫn Dương Nhất Lạc xuống địa cung, ông ta ra lệnh cho Dương Nhất Lạc tự nằm vào quan tài, sau đó quay một đoạn video rồi bỏ đi.” Tưởng Tùng nói: “Sau khi ông ta đi, tôi bò ra khỏi ba lô của Dương Nhất Lạc nhìn. Khá lắm, bên trong quan tài bị nhét mấy quả bom! Tôi đoán mấy quả bom đó chắc chắn là của người họ Cừu, đã lợi dụng chức quyền để lấy từ Cục điều tra đặc biệt!”
“Sau đó tôi mới nghĩ, những quả bom kia đặt trong quan tài, khẳng định không phải để cho người ta xem, nói không chừng sắp nổ! Dương Nhất Lạc cũng không thể đánh thức, lúc đó tôi thực sự rất lo lắng!”
“Nhưng tôi lại cái khó ló cái khôn, tôi nghĩ ra biện pháp tuyệt diệu là nhập vào người Dương Nhất Lạc rồi chạy ra ngoài!” Vẻ mặt Tưởng Tùng đắc ý, liếc nhìn Nhậm Triều Lan đang ngồi bên cạnh Dương Kỷ Thanh: “Thực ra tôi không thể thoát ra khỏi cơ thể của Ultraman mà Nhậm tiên sinh luyện hóa, nhưng trời cũng giúp tôi. Trong địa cung kia tràn ngập âm khí, tôi đã lợi dụng âm khí đó để phá vỡ phong ấn của Ultraman, nhập vào người Dương Nhất Lạc...”
“Lại nói tiếp, bùa hộ mệnh của Dương Nhất Lạc thật sự quá đáng sợ! Tôi vừa bám vào người, thiếu chút nữa đã đốt cháy tôi thăng thiên ngay tại chỗ! Có thể chống đỡ thân thể cậu ấy chạy ra ngoài, tất cả đều dựa vào ý chí kiên cường như sắt thép của tôi!” Tưởng Tùng nói xong, lại cười ha ha với Dương Kỷ Thanh: “Có điều, nếu không gặp thiếu gia các người, tôi khẳng định không thể chạy ra khỏi hang Phật kia.”
“Cái bùa hộ mệnh kia của Dương Nhất Lạc thật sự quá lợi hại, không hổ là bùa do thánh tăng mười đời làm ra. Trước đây tôi còn tưởng cậu ấy khoác lác! Bùa hộ mệnh do thánh tăng mười đời tự tay làm, cậu ấy lại tiện tay đưa cho cô bé ở cô nhi viện, sau đó đối phương còn nhanh chóng bổ sung cho cậu ấy, cứ như làm hàng loạt vậy.”
Tưởng Tùng nói xong, đưa tay định lấy quả táo trên bàn đá. Kết quả còn chưa sờ được quả táo thì đã bị Dương Kỷ Thanh đẩy tay ra.
“Thân thể này là âm thi của Nhậm gia. Ăn táo vào rồi còn phải rửa sạch, gây thêm phiền phức cho người ta.”
“Tôi quên mất.” Tưởng Tùng rụt tay lại, gãi đầu: “Cơ thể này ngoại trừ không có nhiệt độ cơ thể và nhịp tim, cảm giác giống như người sống, tôi cứ vô thức muốn gặm chút gì đó.”
“Đừng ăn táo nữa, lát nữa tôi sẽ cung phụng hương khói cho cậu.” Dương Kỷ Thanh nói thêm.
“Cảm ơn thiếu gia!” Hai mắt Tưởng Tùng nhất thời sáng bừng, đối với người chết mà nói, hương khói mới là thuốc bổ thật sự.
Tưởng Tùng vừa cảm ơn xong thì đã thấy Dương Nhất Lạc và Nhậm Du ủ rũ đi tới cách đó không xa.
“Lão tổ tông...” Dương Nhất Lạc đi theo Nhậm Du vào chòi nghỉ mát, cúi đầu, lúng túng gọi Dương Kỷ Thanh.
“Tỉnh rồi ư?” Dương Kỷ Thanh ngước mắt nhìn Dương Nhất Lạc: “Thân thể có chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có.” Dương Nhất Lạc lắc đầu, sau đó nhỏ giọng nói: “Tôi làm hỏng việc rồi. Nếu không phải tôi, Triệu Thừa Huy sẽ không chạy trốn, ngọc bội Long Cửu Tử cũng sẽ không...”
“Là tôi tự mình lỡ tay.” Dương Kỷ Thanh thản nhiên ngắt lời Dương Nhất Lạc.
“Dương tổ tông, không trách Dương Nhất Lạc, là lỗi của tôi. Nếu tôi không dễ dàng bị dẫn đi như vậy, Dương Nhất Lạc cũng sẽ không dễ dàng bị người ta khống chế.” Nhậm Du nhìn Dương Kỷ Thanh nói.
“Là lỗi của cậu. Thủ đoạn đơn giản như vậy mà cậu cũng mắc mưu sao?” Dương Kỷ Thanh nhìn Nhậm Du.
“Tôi sai rồi, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.” Nhậm Du cúi đầu nhận lỗi.
“Biết lỗi mà cải thiện thì tốt.” Dương Kỷ Thanh đứng lên, đưa tay vuốt đầu đinh của Nhậm Du, nói lời mang ý nghĩa sâu xa, ánh mắt liếc về phía Nhậm Triều Lan.
Nhưng Nhậm Triều Lan không chú ý tới tầm mắt của Dương Kỷ Thanh. Hắn nhìn thoáng qua tay Dương Kỷ Thanh vuốt đầu Nhậm Du, sau đó ánh mắt hơi lạnh nhìn chằm chằm Nhậm Du.
Nhậm Du run rẩy. Anh ta không hiểu ý tứ trong mắt lão tổ tông, nhưng bị ánh mắt tràn ngập áp bách của lão tổ tông dọa cho lui về phía sau một bước.
Nhậm Triều Lan thu hồi ánh mắt cảnh cáo Nhậm Du, mở miệng nói: “Nơi đây không còn việc của các người, đi chơi nơi khác đi.”
Dương Nhất Lạc và Nhậm Du ngơ ngác. Chùa phía trước đã đóng cửa, trên núi tối lửa tắt đèn này thì đi chơi nơi khác ở đâu chứ?
Tưởng Tùng đảo tròng mắt, hiểu ngay ý định của Nhậm Triều Lan là muốn dọn dẹp hiện trường. Hắn lập tức đi tới, đẩy Dương Nhất Lạc và Nhậm Du ra ngoài: “Đi đi, anh dẫn hai người về phòng chơi game.”
Khi Tưởng Tùng đẩy hai người đi khuất dạng, lúc này Nhậm Triều Lan mới quay sang nhìn Dương Kỷ Thanh: “Em đang giận anh sao?”
Ban đầu, hắn cho rằng tâm trạng Dương Kỷ Thanh không tốt là bởi vì hôm nay đã lỡ tay để Triệu Thừa Huy chạy mất. Nhưng từ khi ra khỏi hang Phật, Dương Kỷ Thanh luôn đối xử lạnh nhạt với hắn, thỉnh thoảng nói chuyện còn có chút âm dương quái khí. Nhậm Triều Lan không thể không nhận ra rằng cảm xúc của Dương Kỷ Thanh đang nhắm vào mình.
Nhưng hắn nghĩ mãi mà không rõ mình đã chọc giận Dương Kỷ Thanh ở đâu. Rõ ràng lúc đuổi theo Triệu Thừa Huy còn rất tốt, kết quả quay đầu lại thì bắt đầu tức giận với hắn.
Hắn nhớ lại lời nói, cử chỉ của mình trong lúc đó rất nhiều lần, cũng không tìm được điểm nào khiến Dương Kỷ Thanh tức giận, đành phải trực tiếp hỏi.