99. Chương 99: Hôn thư và sự thật

Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 99: Hôn thư và sự thật

Đoán Mệnh - Mộc Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"...Tôi không hiểu."
Ở góc chéo đối diện giữa cửa thư phòng và bàn làm việc, Nhậm Thiếu Trạch và Nhậm Kiều Kiều vừa đặt chân vào thư phòng, quay đầu lại đã thấy Dương Kỷ Thanh đứng sau bàn, tay cầm một tờ giấy đỏ.
Hai người đứng ở cửa chỉ có thể nhìn thấy mặt sau tờ giấy đỏ, không thấy nội dung mặt trước, nhưng dù vậy, cả hai vẫn nhận ra tờ giấy đỏ trong tay Dương Kỷ Thanh chính là hôn thư của lão tổ tông Nhậm Triều Lan.
Chiếc hộp di vật của Nhậm Triều Lan do bọn họ tự tay sắp xếp lại, và tờ hôn thư của Nhậm Triều Lan họ cũng đã tận mắt thấy qua. Dựa vào hình dạng, kích thước, nếp gấp và độ phai màu của tờ giấy đỏ kia, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là hôn thư của Nhậm Triều Lan.
Hơn nữa, từ tư thế của Dương Kỷ Thanh cũng có thể thấy rõ, tờ giấy đỏ trong tay anh được lấy ra từ hộp di vật của Nhậm Triều Lan. Mà trong hộp di vật của Nhậm Triều Lan, chỉ có duy nhất một tờ giấy màu đỏ, chính là tờ hôn thư đó!
Nhậm Thiếu Trạch: "..."
Nhậm Kiều Kiều: "..."
Bọn họ vội vã chạy đến mồ hôi nhễ nhại, kết quả vẫn tới chậm, Dương Kỷ Thanh đã nhìn thấy hôn thư của lão tổ tông bọn họ.
Dương Kỷ Thanh vẫn còn ngây người cầm hôn thư, Nhậm Triều Lan đặt viên ngọc cổ đang mài dở xuống, nâng đôi mắt như đầm nước mùa thu lạnh lẽo nhìn hai người vừa xông vào thư phòng thì như bị đóng băng tại chỗ.
"Có việc gì?"
"......" Không phải chúng tôi có việc, là ngài có việc, hơn nữa còn là việc lớn! Nhậm Thiếu Trạch không thể thốt nên lời, chỉ có thể thầm nghĩ trong lòng. Sau khi lẩm bẩm xong, đầu óc vội vàng xoay chuyển, nói đại: "Cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là bạn của tôi vừa tặng tôi một bể cá vàng, muốn hỏi lão tổ tông có muốn nuôi một bể trong sân không?"
"Không cần." Nhậm Triều Lan từ chối.
"Vậy thì tôi không có việc gì, xin phép đi trước." Nhậm Thiếu Trạch nói xong, lập tức dẫn theo Nhậm Kiều Kiều rời khỏi thư phòng, quay về theo lối cũ như đã định.
Sau khi Nhậm Thiếu Trạch và Nhậm Kiều Kiều rời đi, Nhậm Triều Lan mới nhận ra Dương Kỷ Thanh có gì đó không ổn.
Từ sau khi Nhậm Thiếu Trạch dùng "buổi hẹn" để lừa Dương Kỷ Thanh, Dương Kỷ Thanh hễ gặp Nhậm Thiếu Trạch là lại thích chèn ép đối phương vài câu. Nhưng mà, vừa rồi từ lúc Nhậm Thiếu Trạch vào cửa cho đến khi rời đi, y không hề nghe thấy Dương Kỷ Thanh mở miệng nói chuyện.
"Sao vậy?" Nhậm Triều Lan lau sạch bụi ngọc dính trên đầu ngón tay, đứng dậy đi về phía Dương Kỷ Thanh.
Hôn thư cũ kỹ, tờ giấy đỏ đã phai màu loang lổ theo năm tháng, trên đó còn bị dính một vệt mực lớn không rõ nguyên nhân, che khuất tên của một trong hai tân nhân, chỉ có thể nhìn thấy tên của một mình Nhậm Triều Lan, nhưng có cái tên "Nhậm Triều Lan" này, cũng đủ để khiến Dương Kỷ Thanh giận dữ.
Trên hôn thư này có tên Nhậm Triều Lan, điều đó có nghĩa đây là hôn thư của Nhậm Triều Lan, cũng có nghĩa Nhậm Triều Lan đã từng kết hôn với người khác, mà điều này, Nhậm Triều Lan chưa bao giờ nói với anh!
"Đã xảy ra chuyện gì? Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?" Nhậm Triều Lan đi đến bên cạnh Dương Kỷ Thanh, đưa tay vuốt khóe mắt bị tức đến đỏ ửng của anh.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Dương Kỷ Thanh nghiêng đầu tránh ngón tay của Nhậm Triều Lan, cuối cùng không thể kìm nén cơn giận được nữa, cười lạnh một tiếng, xoay tờ giấy đỏ lại, đưa thẳng đến trước mặt Nhậm Triều Lan: "Tất nhiên là có chuyện vui rồi! Đại hỷ sự trong đời của 'anh' Nhậm Triều Lan!"
Nhậm Triều Lan lui về phía sau một bước, tầm mắt dừng trên tờ giấy đỏ trước mắt, đợi thấy rõ nội dung bên trên, sắc mặt nhất thời có hơi ngẩn ra.
"Anh nói khi anh còn trẻ đã yêu em sâu đậm, anh nói việc không thể uống ly rượu tạm biệt mà em mời ở Vọng Kinh Các là điều hối tiếc nhất của anh, vậy sao anh không nói, chưa đầy nửa năm sau khi em chết, anh đã cưới một mỹ kiều nương khác?"
Dương Kỷ Thanh biết Nhậm Triều Lan không thích nghe anh nói đến từ chết, nhưng lúc này lửa giận trong lòng anh dâng lên, lý trí không thể kiềm chế được cảm xúc, vừa mở miệng đã bắt đầu nói năng không kiêng nể.
400 năm trước, anh và Nhậm Triều Lan cũng chưa xác định mối quan hệ, tự do kết hôn là chuyện đương nhiên. Nói theo lẽ thường, Nhậm Triều Lan cưới người khác, Dương Kỷ Thanh không có lập trường để chỉ trích, cũng không có tư cách để truy cứu.
Thế nhưng nghĩ đến việc Nhậm Triều Lan từng kết hôn với người khác, mà trước đó chưa từng nói với anh về việc y có một đoạn tình duyên khác, hai điều cộng lại, tâm trạng anh liền bùng nổ tại chỗ.
Anh không thể lý trí, cũng không muốn nghe lý lẽ, anh chỉ cảm thấy mình bị lừa gạt tình cảm, anh đau lòng khi nghĩ Nhậm Triều Lan đã đau khổ đến mức không muốn sống sau khi anh chết, nhưng không ngờ trong khi trên đường Hoàng Tuyền, âm hồn anh cô quạnh, thì Nhậm Triều Lan lại động phòng hoa chúc, hưởng đêm xuân ngắn ngủi.
Dương Kỷ Thanh mà lý trí, thì cũng sẽ nghĩ đến Nhậm Triều Lan không đến mức làm người cặn bã như vậy, nhưng lúc này anh ghen tuông trong lòng, lý trí hoàn toàn biến mất, chỉ nghĩ theo hướng tiêu cực này, sau đó càng nghĩ càng tức giận.
Khuôn mặt xinh đẹp của Dương Kỷ Thanh tràn đầy lửa giận, khí thế mạnh mẽ, sắc lạnh, Nhậm Triều Lan ngược lại rất thích nhìn bộ dáng tràn ngập tức giận của anh, nhưng không muốn anh thực sự tức giận mà tự làm tổn thương bản thân, nên nhanh chóng lên tiếng giải thích với anh.
"Không phải như em nghĩ đâu."
"Vậy là thế nào?" Dương Kỷ Thanh lật ngược tờ hôn thư, đập mạnh xuống bàn, nhìn chằm chằm Nhậm Triều Lan.
"Em có muốn biết tên của tân nhân còn lại trên hôn thư này là gì không?" Trên mặt Nhậm Triều Lan không hề có chút chột dạ, cực kỳ bình tĩnh hỏi.
"Em không muốn biết tên mỹ nhân của anh là gì!" Dương Kỷ Thanh lạnh giọng từ chối.
"Em ấy tên là Dương Kỷ Thanh." Trong mắt Nhậm Triều Lan khẽ mỉm cười.
"Cô ta tên gì thì liên quan gì đến em... Hả? Anh nói cô ta tên gì?"
"Anh nói em ấy tên là Dương Kỷ Thanh, thiên tài bói toán 400 năm trước, đệ nhất Dương gia vang danh khắp thiên hạ."
"......" Đáp án này làm Dương Kỷ Thanh nhất thời sửng sốt, sắc mặt hơi hoảng hốt, vội vàng phản bác: "Em chưa từng thành thân với anh, cũng chưa từng kết âm hôn với anh, làm sao tên em có thể xuất hiện trên hôn thư này?"
"Hôn thư này là do chính tay anh viết, mỗi lần nhớ em, anh lại viết một tờ." Nhậm Triều Lan cúi đầu nói.
Sau khi Dương Kỷ Thanh chết, y gần như không ngừng nghĩ đến đối phương, nhớ đến phát cuồng, mới có thể viết một tờ hôn thư với Dương Kỷ Thanh trong ảo tưởng. Trong ảo tưởng của y, Dương Kỷ Thanh vẫn còn sống rất tốt, chỉ cần y không ngại ngần cầu hôn, thì có thể bảo vệ anh, để anh không đến núi Tước Mang rồi một đi không trở lại.
Khi tỉnh táo, y sẽ không viết hôn thư, thậm chí còn phá hủy những tờ hôn thư mà y đã viết trong lúc mê man. Tờ hôn thư bị Dương Kỷ Thanh đập lên bàn, vết mực trên đó thực ra là do y cố tình đổ lên. Thế gian đa phần là mù quáng, vô tri, Dương Kỷ Thanh đã không còn, y không muốn thứ này ngoài ý muốn lan truyền ra ngoài, để cho anh chịu đựng tiếng xấu về đoạn tụ nhảm nhí.
Nhưng điều này Dương Kỷ Thanh không cần phải biết. Y hy vọng khi Dương Kỷ Thanh nghĩ đến y, trong lòng tràn đầy vui mừng, mà không phải đau lòng khổ sở.
"Em xem, trên đó không có dấu tay của tân nhân, cũng không có ấn của quan phủ." Nhậm Triều Lan chỉ vào hôn thư, vị trí lẽ ra phải có dấu tay của tân nhân và ấn của quan phủ, nói với Dương Kỷ Thanh.
Nhậm Thiếu Trạch không phải là người của 400 năm trước, không hiểu rõ về hình thức của hôn thư, nhưng Dương Kỷ Thanh lại rõ ràng. Anh cúi đầu nhìn kỹ, quả thật đúng như lời Nhậm Triều Lan nói, vị trí lẽ ra phải có dấu tay và ấn quan phủ trống rỗng, hoàn toàn không hề có dấu vết mực đỏ nào còn sót lại.
Nói cách khác, đây là một tờ hôn thư không hợp lệ, chỉ là sản phẩm do Nhậm Triều Lan tự an ủi khi nhớ về anh.
"Vết mực dính trên hôn thư này không thể xóa đi được, nếu em không tin, anh sẽ đưa em đến mộ của anh." Nhậm Triều Lan suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Trong quan tài của anh có một bản được chôn theo, bên trong có một bản hôn thư y hệt. Tờ hôn thư kia được bảo quản tốt, chắc chắn có thể nhìn rõ tên của em."
Năm đó, phần lớn những tờ hôn thư mà y viết trong lúc mê man đã bị y tự tay tiêu hủy, nhưng Nhị thúc của y thương xót y, đã lén lút giữ lại một bản. Lúc y hấp hối, Nhị thúc nói sẽ tự tay đặt hôn thư vào quan tài cho y, cam đoan sẽ không để cho người ngoài nhìn thấy. Vì chút riêng tư của mình, y cũng ngầm chấp thuận sự sắp xếp của Nhị thúc.
"Khụ! Không cần, em tin." Cơn giận của Dương Kỷ Thanh đã hoàn toàn dập tắt sau khi Nhậm Triều Lan giải thích, hiện tại chỉ còn lại sự xấu hổ. Vừa rồi cảm xúc bùng phát, lúc giận dữ thì rất tự nhiên, hiện tại lại cảm giác có chút không biết phải xử lý tình huống này ra sao.
"Vậy thì, xin hỏi mỹ kiều nương của anh còn tức giận không?" Nhậm Triều Lan nhìn khóe mắt Dương Kỷ Thanh đỏ bừng, trên mặt lại nổi lên vệt đỏ ửng vì ngượng ngùng, nhịn không được cười nhẹ một tiếng, đưa tay xoa lên gò má nóng bỏng của anh, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve vệt đỏ ửng kia.
"Này..." Dương Kỷ Thanh bất mãn đánh nhẹ vào tay Nhậm Triều Lan, sau đó ngượng ngùng lắc đầu xin lỗi: "Xin lỗi, là em hiểu lầm."
"Không cần xin lỗi, mỹ kiều nương của anh làm gì cũng đúng." Trong mắt Nhậm Triều Lan tràn đầy ý cười.
"Anh chưa xong đúng không?" Dương Kỷ Thanh thẹn quá hóa giận, nắm lấy cổ tay Nhậm Triều Lan, đẩy người ngồi xuống ghế, hai tay chống tay vịn trên ghế, một đầu gối chống lên mặt ghế ghì chặt chân của đối phương.
"Làm gì vậy?" Nhậm Triều Lan thoải mái thả lỏng cơ thể, ngồi trên ghế, hơi ngửa đầu nhìn Dương Kỷ Thanh, vẫn mang theo ý cười rõ ràng: "Mỹ kiều nương?"
"Bảo anh câm miệng!" Dương Kỷ Thanh cúi người, dùng đôi môi của mình chặn miệng đối phương.
Đầu tiên là anh cắn nhẹ môi Nhậm Triều Lan để trút giận, nhưng lại chọc cho Nhậm Triều Lan bật ra tiếng cười khẽ, sau đó đặt hai tay lên lưng Dương Kỷ Thanh, ôm chặt anh.
Hai người chìm đắm vào nụ hôn, ai cũng không chú ý tới, ở bên ngoài cửa sổ hé mở, bóng dáng của Nhậm Kiều Kiều lướt qua.
Trước cửa chính viện, Nhậm Thiếu Trạch đứng ở ngoài cổng thùy hoa, liên tục nhìn vào trong sân. Không bao lâu, hắn ta thấy Nhậm Kiều Kiều từ trong sân vội vàng chạy ra.
Nhậm Thiếu Trạch vốn định mặc kệ mọi chuyện, quay trở lại đường cũ đi về, nhưng sau khi ra khỏi cổng viện, hắn ta cảm thấy không yên tâm, nên bảo Nhậm Kiều Kiều quay lại kiểm tra tình hình một chút.
"Thế nào?" Nhậm Kiều Kiều vừa ra khỏi sân, Nhậm Thiếu Trạch đã hạ giọng hỏi, "Bọn họ cãi nhau à?"
"...Không có." Nhậm Kiều Kiều mặt đỏ tai đỏ lắc đầu.
"Vậy là đánh nhau rồi?" Nhậm Thiếu Trạch tự mình đưa ra phỏng đoán, nhưng hắn ta có chút không dám tin.
"Cũng không có."
"Vậy tình huống là gì?"
"Bọn họ... ừm, đang hôn nhau..." Nhậm Thiếu Trạch bảo cô kiểm tra tình hình, cô vốn định ở ngoài cửa sổ nghe ngóng, ai ngờ vừa đi tới bên cửa sổ cách đó không xa, liền nhìn thấy lão tổ tông nhà cô bị Dương Kỷ Thanh đẩy ngã xuống ghế, sau đó hai người ôm nhau hôn môi. Tình hình 'chiến đấu' kịch liệt đến mức cô cũng không dám nhìn lâu, chỉ dám liếc nhanh rồi vội vàng chạy về.
"Cho nên mặt cô đỏ như vậy, không phải do chạy bộ à?"
"Đường ngắn như thế, với thể lực của tôi không đến nỗi chạy đến đỏ mặt."
"...Tôi không hiểu." Vẻ mặt Nhậm Thiếu Trạch bối rối nói.
"Tôi cũng không hiểu, nhưng tôi không muốn đi tìm hiểu nguyên nhân." Cô cũng không muốn nhìn thấy những cảnh không nên thấy, lỡ chọc giận lão tổ tông thì sao?
"Thôi, tôi đi làm việc đây! Anh muốn biết nguyên nhân thì tự hỏi lão tổ tông đi, hỏi xong nhớ nói cho tôi biết." Nhậm Kiều Kiều nói xong, quay đầu bước đi, không cho Nhậm Thiếu Trạch cơ hội sai vặt cô thêm lần nữa.