Tối Hậu Thư Ba Tháng

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Nhạc Tri không rõ Trình Bạc Hàn đã giải thích với Văn Sơ Tĩnh ra sao. Cuối cùng, cậu được đưa về Thịnh Tâm. Cậu nghe thấy Trình Bạc Hàn đứng ngoài phòng gọi một cuộc điện thoại rất lâu, dù không nghe rõ nội dung, cậu vẫn biết cuộc gọi đó dành cho ai.
Tối hôm đó, Trình Bạc Hàn dọn chiếc sofa giường trong phòng ngủ ra ngoài, rồi nằm chung giường với Văn Nhạc Tri. Hắn không dám có bất kỳ hành động nào khác, chỉ nằm ôm cậu, như một con rồng khổng lồ đang canh giữ báu vật. Dưới vẻ ngoài hung hãn ấy, ẩn chứa sự yếu ớt, sợ sệt và mong manh.
Tình trạng của Văn Nhạc Tri càng trở nên tệ hơn. Cậu cảm thấy như đã mất hết sức lực vùng vẫy kể từ khi bị Trình Bạc Hàn đưa về lần nữa. Cậu không muốn nói chuyện, từ bỏ mọi sự chống đối, trở nên chai lì trước tất cả.
Ba ngày sau, Văn Sơ Tĩnh ghé qua Thịnh Tâm, mang đến những tin tức mới nhất bên ngoài: Trình Bạc Hàn đã đơn phương hủy bỏ thỏa thuận bổ sung mới ký kết sau hợp đồng cá cược, không còn can thiệp vào công việc của Văn Minh. Đồng thời, khoản vốn của Văn Hoài cũng được giải tỏa. Dự án đầu tư bị đình trệ không khởi động lại, nhưng Văn Hoài đã rút lui an toàn. Ai là người đứng ra thanh toán trong vụ này thì không cần nói cũng biết.
Hắn không trực tiếp nói lời xin lỗi nữa, mà gửi gắm sự hối lỗi của mình qua từng việc liên quan đến Văn Nhạc Tri.
Văn Sơ Tĩnh im lặng ngồi cạnh Văn Nhạc Tri, những lời muốn nói chỉ còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Cuộc hôn nhân giữa đệ đệ và Trình Bạc Hàn không còn là vấn đề cá nhân đơn thuần, nó dính dáng đến Văn Minh, Văn Hoài và rất nhiều người khác. Đứng trong mạng lưới lợi ích khổng lồ, tất cả mọi người đều đang hoan hô phấn khởi, thở phào nhẹ nhõm, khiến cho tỷ không thể nào thốt ra câu “Kể cả phải liều để Văn Minh phá sản cũng sẽ tách em khỏi cậu ta bằng được” nữa.
Tỷ không chỉ là chị gái của Văn Nhạc Tri, tỷ còn là người điều hành, lèo lái Văn Minh.
“Nhạc Tri, sao tự dưng em lại muốn ly hôn, có chuyện gì xảy ra sao?”
Văn Nhạc Tri lắc đầu đáp “Không sao”, rồi nói thêm “Tâm trạng hơi kém thôi ạ”. Cậu đang ngồi trên chiếc sofa sát cửa sổ, đắp chiếc chăn mỏng màu trắng. Sắc mặt cậu tiều tụy, cằm và má hóp hẳn vào, trông chẳng giống “tâm trạng hơi kém thôi” chút nào.
Những lời Văn Sơ Tĩnh không thể thốt lên, thì Văn Nhạc Tri cũng chẳng thể nói ra.
Khi Văn Sơ Tĩnh rời khỏi phòng đệ đệ, Trình Bạc Hàn đang ngồi chờ tỷ ấy ở phòng khách. Sắc mặt hắn cũng chẳng khá hơn Văn Nhạc Tri là bao, sự mệt mỏi, khổ sở và hối hận lộ rõ, nhưng vẻ cuồng dại trong đáy mắt lại vô cùng rùng rợn.
Trong phòng có bốn năm người đang bận rộn quanh Văn Nhạc Tri: bác sĩ, y tá, chuyên gia dinh dưỡng, cả dì giúp việc nữa. Ai nấy đều dè dặt, cẩn trọng, vắt óc thử nghiệm mọi thứ dù là nhỏ nhất có thể giúp ích Văn Nhạc Tri, cố gắng để cậu được thoải mái toàn diện. Trình Bạc Hàn càng sốt ruột hơn, tầm mắt gần như dán chặt vào Văn Nhạc Tri. Văn Sơ Tĩnh không hề nghi ngờ, nếu lúc này mà nhắc lại chuyện ly hôn nữa, Trình Bạc Hàn chắc chắn sẽ phát điên ngay tại chỗ. Còn điên đến mức nào thì Văn Sơ Tĩnh không có nhu cầu muốn biết.
Hai người ngồi đối diện nhau, một lúc lâu sau, Trình Bạc Hàn chậm rãi mở lời.
“Xin lỗi tỷ.”
Đây là lần đầu tiên hắn nói lời xin lỗi với người nhà họ Văn. Bất kể Văn Sơ Tĩnh có bị tình thế ép buộc phải cầu hòa hay vẫn phản đối, hắn vẫn nợ một câu xin lỗi.
Văn Sơ Tĩnh quay đầu đi không nhìn hắn, không đáp lời. Ánh mắt tỷ dõi theo dì Trần đang bưng bát canh vào phòng Văn Nhạc Tri, không rõ tỷ đang nghĩ gì trong lòng.
“Đợt trước, tôi đã nói với thằng bé chuyện ly hôn mấy lần rồi, nó đều nói không được, muốn thử tiếp tục với cậu. Sau đó nữa, tôi hỏi lại thì nó bảo nó thích cậu.” Cuối cùng, Văn Sơ Tĩnh cũng chịu ngẩng lên nhìn Trình Bạc Hàn, “Những việc cậu làm, dù tôi đã biết hay chưa thì tôi cũng không muốn hỏi nữa.”
“Trình Bạc Hàn, Nhạc Tri vừa nói với tôi là ông ngoại cậu đổ bệnh, cậu cũng vướng vào thù địch trong ngoài. Thằng bé có thể không yêu cầu ly hôn bây giờ, nhưng về sau hai người thế nào thì tôi mong cậu sẽ tôn trọng quan điểm của Nhạc Tri. Cậu đừng tưởng bây giờ trông nó ổn thỏa thế thôi, đợt ba mẹ tôi qua đời, nó bị trầm cảm, mắc kẹt mất một giai đoạn dài lắm. Căn bệnh này có khả năng tái phát, giờ triệu chứng của nó còn nghiêm trọng hơn hồi xưa. Tôi không rõ giữa hai người xảy ra những gì, nhưng nếu cậu yêu nó thì nên chăm sóc nó hẳn hoi, đừng khiến nó tổn thương.”
“Vụ Văn Minh lẫn chú tôi, tôi sẽ không cảm ơn cậu. Vốn dĩ đó là thủ đoạn của cậu, nếu không phải do cậu thì bọn tôi đã chẳng phải gánh chịu những chuyện ấy.”
“Đúng là tôi phải lo toan, cân nhắc rất nhiều người, khó theo ý mình thật, nhưng thế thì đã sao? Nếu đem ra so với Nhạc Tri, thì cũng không phải không từ bỏ được. Trình Bạc Hàn, cậu có đầy thủ đoạn, nhưng lòng dạ không thể tính toán mãi. Toan tính nhiều quá thì còn gì là tình cảm nữa. Cậu đừng ép bọn tôi vào đường cùng, nhỡ nhất quyết phải đến nước ấy thật thì cũng vậy thôi, tiền quyền có thể buông chứ đệ đệ tôi chỉ có một.”
Văn Sơ Tĩnh nói rất bình thản và lý trí. Trình Bạc Hàn mặt mày trầm trọng, hắn không đáp câu nào mà cũng không phản bác.
Nói xong, Văn Sơ Tĩnh đứng dậy, xách chiếc túi trên sofa lên, đưa ra kỳ hạn sau cùng: “Ba tháng.”
“Chờ ba tháng nữa, bệnh tình ông cụ Trình ổn định hơn, bên cậu giải quyết xong vấn đề rồi thì hai người ly hôn đi.” Vừa nói, tỷ vừa bỏ ra ngoài, song lời Trình Bạc Hàn đã ngăn bước chân tỷ lại.
Hắn nói: “Ly hôn hay không không phải do tỷ quyết.”
Trình Bạc Hàn cũng đứng dậy. Hắn cao hơn Văn Sơ Tĩnh nhiều, khí thế vẫn rất lấn át. Hắn nhấn mạnh lần nữa: “Nếu em ấy đã thích thì không thể từ bỏ được. Tôi cũng sẽ không buông tay.”
Văn Sơ Tĩnh tức đến nỗi bàn tay đang xách túi cũng run run: “Thế cậu muốn dồn nó vào chỗ chết à?”
“Tôi không.” Trình Bạc Hàn rất ghét nghe thấy từ này, hắn bật lại ngay lập tức. Nhưng cũng chính lời này quật vào mặt hắn như một cây roi, khiến hắn không thể ngẩng đầu lên nổi, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu chẳng có sức thuyết phục chút nào.
“Tôi sẽ làm em ấy đổi ý.”
Rồi hắn lặp lại thêm một lần: “Nhất định em ấy sẽ đổi ý, ở lại bên cạnh tôi.”
“Nếu thằng bé vẫn không đổi ý thì sao?” Văn Sơ Tĩnh hỏi vặn lại.
Trong khoảnh khắc, tinh thần của Trình Bạc Hàn bị đánh gục, ngã nhào. Hắn cắn răng, cố nặn ra một câu từ cổ họng:
“Nếu không, vậy tôi sẽ trả tự do cho em ấy.”
***
Tại nhà chính, Trình Bỉnh Chúc viết được mấy chữ đã hất bút, gọi Văn Nhạc Tri qua viết. Điều dưỡng dìu ông cụ ra sofa cực kỳ cẩn thận. Trình Bỉnh Chúc hơi khó thở, nằm vật nửa người ra mà tay vẫn cứ chỉ vào nghiên mực trên bàn, nói dăm ba câu lại phải dừng lại để lấy hơi: “Nghiên này từ mỏ đá cổ đấy… Nhạc Tri, cháu thử xem thế nào…”
“Ông ngoại, ông đừng nói vội ạ, nghỉ một lát đã.” Thấy vậy, Văn Nhạc Tri cũng đặt bút xuống, lại gần, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Trình Bỉnh Chúc, từ tốn xoa bóp lòng bàn tay cho ông: “Chẳng phải bác sĩ dặn ông tránh vội vàng sao ạ? Ông phải nghe lời chứ.”
Trình Bỉnh Chúc nhắm mắt lấy sức một hồi lâu, chờ nhịp thở ổn định lại mới kéo Văn Nhạc Tri dậy, để cậu ngồi vào cạnh mình.
“Nhạc Tri, cháu là đứa ngoan ngoãn. Bạc Hàn nó… hồi trước ông từng phản đối hai đứa kết hôn, nhưng Bạc Hàn đã hạ quyết tâm, nó thích cháu lắm. Ông biết cháu không muốn, nhưng hết cách mới phải đồng ý.” Trình Bỉnh Chúc dừng lời giây lát, đôi mắt mờ đục lộ ra vẻ già nua mệt mỏi: “Ông già rồi, kể cả lúc ấy có bảo được thì rồi cũng đến lúc không bảo được nó nữa, bèn nghĩ hai đứa tiếp xúc chung đụng dần, biết đâu cháu sẽ không ghét nó.”
“Ông ích kỷ quá, Bạc Hàn cũng thế… Nhạc Tri, ông ngoại cậy già nhờ vả muốn đòi hỏi một việc, hy vọng hai đứa cố gắng tiếp tục, được không cháu?”
Dự kiến một tuần nữa Trình Bỉnh Chúc mới đáp ứng đủ điều kiện để mổ tim. Chuyên gia đã thực hiện đánh giá trước phẫu thuật, cảnh báo người nhà họ Trình rằng giai đoạn này nhất định phải chiều ý ông cụ, không thể gây kích động thêm. Văn Nhạc Tri đã sang nhà chính bầu bạn với Trình Bỉnh Chúc được bốn ngày, sáng đi học tối quay về, trò chuyện và luyện chữ cùng ông cụ.
Buổi tối, Trình Bạc Hàn cũng đến, ngủ chung với Văn Nhạc Tri ở phòng cũ của hắn.
Trước mặt cụ già, hai người vẫn diễn cảnh yên ả phẳng lặng, nhưng Trình Bỉnh Chúc dù suy nhược vẫn nhìn ra đôi bên đang gặp vấn đề. Sự gò bó, tránh né ở Văn Nhạc Tri, vẻ kiềm chế lẫn cuồng dại từ Trình Bạc Hàn, đã đẩy mối quan hệ giữa cả hai vào tình thế nguy hiểm, căng thẳng tột độ.
Văn Nhạc Tri chiều theo Trình Bỉnh Chúc gần như mọi thứ, chỉ riêng lần này cậu mắc kẹt.
“Ông ngoại, chắc chắn ca mổ sẽ thành công tốt đẹp thôi. Ông đã già đâu ạ, chỉ cần chú trọng giữ gìn là kiểu gì cũng sẽ khỏe lên mà.”
Văn Nhạc Tri tránh câu hỏi của Trình Bỉnh Chúc. Sau đó, có vẻ cậu lại hơi áy náy vì không thể cho ông cụ câu trả lời rõ ràng. Bản thân còn đang lo chưa xong, vậy mà lại phải nhỏ nhẹ an ủi người khác, bộ dạng nghiêm túc ấy trông thật xót xa.
Trình Bỉnh Chúc sát phạt, quả quyết cả đời, nay đối diện với đứa cháu bé hơn cũng thấy thật hổ thẹn. Dù rất muốn, song ông không đành lòng dùng những thủ đoạn cài cắm ngôn từ ấy nữa. Ông thở dài một hơi, những chuyện còn lại thì đành xem phúc phần của Trình Bạc Hàn thôi.
Hôm trước phẫu thuật, anh em Trình Trung, Trình Du đều đến nhà chính, có cả Trình Diệu và Trình Bạc Hàn ở đó. Cả nhà ngồi ăn chung một bữa cơm, bằng mặt nhưng không bằng lòng. Bề ngoài là quan tâm về ca mổ của ông cụ, nhưng sau lưng bao nhiêu sóng ngầm cuồn cuộn thì ai nấy tự hiểu.
Suốt buổi, Văn Nhạc Tri chỉ im lặng ngồi ở bàn, cắm đầu ăn cơm nhưng cũng ăn rất ít, được vài miếng là dừng đũa. Trong lúc đó, Trình Bạc Hàn liếc mắt sang mấy lần, rồi đẩy thêm bát canh về phía cậu. Văn Nhạc Tri không muốn ăn nữa, song chưa đến nỗi sẽ để Trình Bạc Hàn mất mặt trước người ngoài, bèn húp ít canh tượng trưng.
Đến giữa bữa, Trình Bỉnh Chúc đã kêu mệt, phải lên phòng nghỉ ngơi. Mọi người đều đứng dậy hỗ trợ điều dưỡng dìu ông cụ vào xe lăn. Thấy ông cụ sắp sửa rời bàn mà còn chưa đả động gì đến những lời cần nói, Trình Diệu đứng cạnh sốt sắng đầu tiên, há miệng định lên tiếng nhưng rồi bị ông bố Trình Trung liếc mắt cảnh cáo phải ngậm miệng lại.
Trình Trung nghiêm mặt, ra vẻ người lớn trong nhà, gọi quản gia thu dọn bát đũa, pha trà, và nhanh chóng đi vào vấn đề chính.
“Tối nay mọi người đừng về nữa, mai bố phẫu thuật rồi. Trình Du, huynh với chú đi cùng theo dõi,” Tầm mắt Trình Trung dừng lại ở chỗ Trình Bạc Hàn, lão nói tiếp, “mọi người khác ở nhà chờ tin.”
Trình Diệu đáp ngay: “Vâng bố.”
Trình Bạc Hàn cười một tiếng rất khẽ, đứng dậy, bỏ ngoài tai ngoài mắt cả ba người còn lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Văn Nhạc Tri, cúi đầu hỏi cậu: “Mệt lắm không? Lên phòng ngủ sớm đi.”
Văn Nhạc Tri vịn theo lực của Trình Bạc Hàn đứng lên, không nói gì mà chỉ gật đầu, rồi quay người lên cầu thang.
Thấy cả hai ngó lơ triệt để, Trình Du nhảy dựng lên trước. Gã cũng chẳng buồn diễn nữa, diễn mười mấy năm là đủ lắm rồi, liền mở miệng công kích ngay lập tức.
“Nhà họ Văn đã moi móc của Thông Đạt bao nhiêu, mày tự rõ trong bụng. Bù lỗ hộ họ Văn chỉ vì cậu công tử nhà này thì cũng thôi đi, bây giờ còn nương tay luôn Văn Hoài nữa. Bạc Hàn, xét cho cùng mày là người họ khác, kể cả Thông Đạt có sập thì mày cũng chẳng bận tâm đúng không! Ông cụ đang ốm, hai bác không muốn lôi những chuyện này ra làm phiền ông cụ, nhưng ông mà biết thì mày nói xem ông phải thất vọng chừng nào đây.”
Trình Bạc Hàn dừng bước chân. Bàn tay đặt trên vai Văn Nhạc Tri nhẹ nhàng đè lại, trấn an người đang vô cùng sửng sốt. Sau đó, hắn quay sang nhìn ba kẻ đang đứng trong phòng ăn.
Đèn đóm sáng trưng soi rõ ngũ quan sắc bén của Trình Bạc Hàn, trái ngược hoàn toàn với vẻ êm ả thủ thỉ trước Văn Nhạc Tri ban nãy.