Chương 5: Em không thích Tạ Từ

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 5: Em không thích Tạ Từ

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Sơ Tĩnh ở lại nước D một tuần rồi phải quay về nước. Chị đã đi quá lâu, cần phải làm việc với các bên liên quan để tiếp tục công tác tìm kiếm Văn Nhạc Tri. Hơn nữa, vì lo gây thêm rắc rối không cần thiết, Văn Sơ Tĩnh vẫn luôn giấu chuyện Văn Nhạc Tri mất tích với Tạ Từ, luôn né tránh những câu hỏi dồn dập của Tạ Từ và không tiết lộ sự thật.
Nhưng hiện giờ thì không giấu được nữa.
Dọc đường về, hy vọng tìm thấy Văn Nhạc Tri dần lụi tàn, chị đã phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Vậy nên, ngày thứ hai về đến Nguyên Châu, khi nhận điện thoại từ Trình Bạc Hàn, chị không thể kiềm chế cảm xúc, sau khi cúp máy, chị vừa khóc vừa cười trong phòng riêng, phải rất lâu sau mới bình tĩnh lại được.
Sáng sớm hôm sau, Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đến sân bay riêng của Trình gia chờ – đáng lẽ theo kế hoạch, Tạ Từ cũng sẽ bay sang nước D vào chính giờ này hôm nay.
Một tiếng trôi qua, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn xuống máy bay.
Trông cậu khá uể oải, vẫn mặc nguyên bộ quần áo cũ, đeo chiếc ba lô ban đầu. Lúc nhìn thấy Văn Sơ Tĩnh, bước chân cậu khựng lại, rồi cậu ôm chầm lấy người chị đang nhào vào lòng mình và bật khóc.
“Em xin lỗi chị…” Văn Nhạc Tri lòng đầy áy náy, vòng tay ôm chặt vai chị, giọng khàn khàn, “Làm chị phải lo cho em.”
Văn Sơ Tĩnh khóc một lúc rồi nén lại nước mắt. Bao năm nay trải qua quá nhiều sóng gió, chị đã học được cách che giấu cảm xúc từ lâu, nhưng quãng thời gian em trai mất tích khiến tâm trạng chị suy sụp liên tục, khó lòng kiểm soát cảm xúc một cách tự nhiên được nữa.
May là Văn Nhạc Tri đã về.
Tạ Từ cũng đỏ hoe mắt, anh ta cũng chẳng khá hơn Văn Sơ Tĩnh là bao.
Mãi đến ngày thứ sáu Văn Nhạc Tri mất tích, anh ta mới hay tin. Trước đó, không liên lạc được với cậu đã khiến anh ta nảy sinh nghi ngờ, nhưng Văn Sơ Tĩnh cứ lấp liếm cho qua, bảo rằng sau khi diễn đàn kết thúc, em trai còn tham gia các hoạt động khác, phải giữ bí mật trong suốt hành trình nên không thể liên lạc được.
“Nhạc Tri,” Tạ Từ bất chấp những người xung quanh, ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, hỏi cậu đầy âu lo, “em đi đâu thế?”
Tạ Từ hơi siết chặt, cánh tay anh ta kéo khiến Văn Nhạc Tri loạng choạng nghiêng về phía trước, suýt chút nữa ngã vào lòng anh ta.
Bỗng có một lực rất mạnh tác động từ phía sau, một bên vai Văn Nhạc Tri bị nắm chặt, khiến cậu hơi ngửa người về sau.
Trình Bạc Hàn đứng sau lưng, lạnh lùng theo dõi toàn bộ cảnh tượng nãy giờ, kéo Văn Nhạc Tri về phía mình. Chờ cậu đứng vững rồi, hắn liếc nhìn Tạ Từ, nói với Văn Sơ Tĩnh: “Có việc gì về rồi nói.”
Tiếp đó, hắn cất bước trước, dẫn mọi người đi ra ngoài sân bay.
Tạ Từ thoáng khó chịu một giây, nhưng niềm vui mừng khôn xiết vì Văn Nhạc Tri trở về an toàn đã chiếm trọn tâm trí, anh ta có quá nhiều điều muốn hỏi nên cũng chẳng còn bận tâm đến cảm giác khó chịu vừa thoáng qua kia nữa.
Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đi đến bằng hai chiếc xe riêng. Tạ Từ bảo tài xế theo sau, còn anh ta thì ngồi cùng xe với hai chị em nhà họ Văn để về nhà.
Họ chào tạm biệt Trình Bạc Hàn. Trước khi lên xe, Văn Sơ Tĩnh cảm ơn Trình Bạc Hàn thêm lần nữa, Trình Bạc Hàn xua tay ý bảo mọi người cứ về đi.
Tâm trạng của mọi người đang có mặt đều khá kích động, thành ra Văn Sơ Tĩnh không chú ý đến ánh mắt Văn Nhạc Tri nhìn Trình Bạc Hàn trước khi ra về, ánh mắt ấy thấp thoáng sự kiêng dè và lo ngại.
Trên xe, Văn Sơ Tĩnh đã hỏi Văn Nhạc Tri hai lần về việc những ngày qua cậu đã đi đâu, và chuyện gì đã xảy ra. Văn Nhạc Tri chỉ cúi đầu im lặng. Cuối cùng, Văn Sơ Tĩnh nhận thấy điều bất thường, nhìn liếc qua Tạ Từ đang ngồi ở ghế phó lái, cũng đang nóng lòng chờ đợi câu trả lời, rồi nắm lấy tay em trai thật chặt, hiểu rằng em trai có những điều khó nói trước mặt Tạ Từ, nên chị không gặng hỏi thêm.
Có lẽ Tạ Từ cũng nhận ra điều đó, anh ta trở nên im lặng hơn, không rõ nghĩ gì trong lòng.
Xe tiến vào khuôn viên nhà họ Văn, rẽ qua hồ cảnh quan và dừng lại trước cửa chính. Một nhóm người đã đứng chờ sẵn ngoài cửa lớn. Dì giúp việc chăm Văn Nhạc Tri từ bé đến giờ, thấy cậu xuống xe là bắt đầu lén lút lau nước mắt.
Vài cô bác lớn tuổi làm việc ở nhà họ Văn nhiều năm đều biết tin Văn Nhạc Tri mất tích. Tuy không dám nhắc đến nhưng mấy hôm vừa rồi cũng mất ăn mất ngủ, nay thấy thiếu gia nhỏ về đều mắt đỏ hoe, mũi sụt sịt.
Cuối cùng cũng về đến nhà, Văn Sơ Tĩnh lịch sự mời Tạ Từ vào, dặn Văn Nhạc Tri lên tầng sắp xếp đồ đạc trước đã.
Văn Sơ Tĩnh đứng ở sảnh phòng khách, chặn Tạ Từ lại khi anh ta định đi theo lên tầng: “Cậu cũng thấy rồi đó, tâm trạng Nhạc Tri không được ổn, chị biết cậu cũng sốt ruột nhưng giờ phải để thằng bé tĩnh tâm lại đã. Chờ chị hỏi rõ ngọn ngành rồi sẽ nói cho cậu biết sau.”
“Chị, em muốn hỏi thăm xem em ấy thế nào,” Ánh mắt Tạ Từ cứ nhìn chằm chằm lên cầu thang tầng hai, “cho em lên nói với em ấy mấy câu.”
“Thằng bé không bị thương, trước đó gọi điện cũng chỉ bảo là do tâm trạng không tốt, muốn ở một mình thôi mà.” Văn Sơ Tĩnh cố gắng trấn an Tạ Từ, “Chị hiểu nỗi lo của cậu, nhưng giờ tình trạng Nhạc Tri thế này, không nên gặng hỏi dồn dập lúc này. Cậu cứ về trước, chờ có thông tin cụ thể, chị sẽ báo cậu ngay. Chị thấy thằng bé mệt mỏi lắm rồi, hãy để nó nghỉ ngơi đi đã, được không?”
Thấy Tạ Từ vẫn chưa chịu rời đi thì sắc mặt Văn Sơ Tĩnh khá khó chịu. Lòng chị đang nóng như lửa đốt vì Văn Nhạc Tri mà lại không tiện nói nặng lời với Tạ Từ, giọng điệu có phần nóng nảy.
May là rồi Tạ Từ cũng tự nhận ra rằng lúc này không thích hợp để mình ở lại, đành phải chào Văn Sơ Tĩnh, và dặn dò rằng khi tâm trạng Văn Nhạc Tri tốt hơn, anh ta sẽ ghé thăm sau, rồi mới bịn rịn rời khỏi nhà họ Văn.
Tạ Từ vừa đi, Văn Sơ Tĩnh lập tức vội vã chạy lên tầng. Văn Nhạc Tri đang ngồi thẫn thờ trên giường trong phòng ngủ, thấy Văn Sơ Tĩnh bước vào thì gọi một tiếng “Chị ạ” yếu ớt.
Bát canh đặt cạnh vẫn còn nguyên, chưa hề động đũa. Dì giúp việc biết Văn Nhạc Tri sắp về đã dậy từ sớm tinh mơ để hầm canh.
Văn Sơ Tĩnh hít sâu một hơi, nói với Văn Nhạc Tri: “Đi bệnh viện trước đã.”
“Chị, em không sao thật mà.” Văn Nhạc Tri hơi nhíu mày, lặp lại lý do đã nói trước đó một lần nữa, “Thực sự là vì em muốn ở một mình nên mới tắt máy thôi.”
“Vậy em cũng phải nói cho chị là mấy ngày nay em đi đâu, rồi vì sao lại có tâm trạng tiêu cực như vậy chứ,” Văn Sơ Tĩnh vừa thương vừa giận, “em có biết hậu quả khi em làm thế không?”
“Biết ạ.”
“Thế mà em còn ——” Văn Sơ Tĩnh không nói tiếp được nữa. Người ngoài thấy Văn Nhạc Tri ngoan hiền, dịu dàng chứ Văn Sơ Tĩnh biết rõ. Dù đối phương có sốt sắng đến mấy, thằng bé vẫn cứ tỉnh bơ. Tức giận cũng vô ích, tác động bằng tình cảm hay lý lẽ cũng đều vô dụng, trừ phi chính bản thân thằng bé muốn nói ra.
“Chị, em có việc muốn nói với chị.” Văn Nhạc Tri không trả lời câu hỏi của Văn Sơ Tĩnh mà còn chậm rãi ném ra một quả bom khác, “Em muốn hủy bỏ hôn ước với Tạ Từ.”
****
Sau khi giam giữ Văn Nhạc Tri suốt bảy ngày, Trình Bạc Hàn gọi điện cho Văn Sơ Tĩnh ngay trước mặt cậu báo rằng đã tìm thấy cậu. Tiếp đó, hắn giơ điện thoại về phía Văn Nhạc Tri, ra hiệu bảo cậu tự nói chuyện.
Theo cái cớ đã chuẩn bị sẵn, Văn Nhạc Tri nói với chị là tâm trạng mình không tốt nên cứ ở lì tại một homestay ở ngoại ô gần đó suốt, sau khi tắt điện thoại thì vô tình đánh rơi dọc đường.
“Chị, em xin lỗi.” Bàn tay nắm chặt điện thoại của Văn Nhạc Tri run lên, cổ họng cũng nghẹn lại. Cậu ngước mắt nhìn Trình Bạc Hàn, khóe môi khẽ mím lại, nói với Văn Sơ Tĩnh ở đầu bên kia, “Mai em sẽ về ngay.”
Dọc đường về, Văn Nhạc Tri cứ im lặng mãi.
Giữa chừng, Trình Bạc Hàn đưa cho cậu một cốc cà phê nóng, theo dõi cậu uống từng ngụm nhỏ, ánh mắt chăm chú không hề rời đi, rồi bỗng nói như đang đùa: “Tôi sẽ ở lại Nguyên Châu một thời gian, để lo liệu thủ tục đăng ký cho mình.”
Văn Nhạc Tri khẽ gật đầu tỏ ý đã biết.
“Về đến nơi em chỉ cần nói với người nhà rằng em không thích Tạ Từ là được.” Trình Bạc Hàn bổ sung, “Những chuyện còn lại tôi sẽ sắp xếp.”
Văn Nhạc Tri lại gật đầu, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào ống quần.
Trình Bạc Hàn cười cười, không làm khó cậu nữa.
****
“Em muốn hủy hôn ước với Tạ Từ.” Văn Nhạc Tri lặp lại lần hai, trong đầu cậu bất giác hiện lên hình ảnh nụ cười của Trình Bạc Hàn, cái cách hắn mỉm cười khi không ai chú ý lúc tiễn họ rời sân bay.
Một bên khóe môi nhếch lên, đáy mắt lạnh lẽo. Vừa là lời nhắc nhở, vừa là lời đe dọa.
Văn Sơ Tĩnh hoàn toàn không biết phải nói gì nữa, em trai mới tìm được quay về chẳng chịu nói thêm lời nào, vừa mở miệng ra đã đòi hủy hôn.
“Em làm vậy quá tùy tiện, hôn sự với nhà họ Tạ mà em muốn hủy là hủy được sao?” Văn Sơ Tĩnh cố kiềm chế cảm xúc, hỏi tiếp, “Rốt cuộc em có chuyện gì, kể cho chị nghe xem nào.”
Văn Sơ Tĩnh hiểu Văn Nhạc Tri, tuy còn trẻ nhưng cậu hành xử và nói năng cực kỳ chững chạc, chưa bao giờ hành động bừa bãi, thiếu trách nhiệm hay vô cớ cả.
“Em chẳng có chuyện gì ạ, chỉ không muốn kết hôn với anh ta thôi.”
Gương mặt Văn Nhạc Tri thoáng chút hoảng hốt, trông cậu thật mong manh và đáng thương. Cậu cúi gằm mặt, nói từ từ từng chữ một, giọng bé xíu, cứ như đang đọc thuộc lòng một đoạn đối thoại cứng nhắc. Thế nhưng thái độ của cậu lại cương quyết đến lạ.
“Nói cho chị biết nguyên nhân được không, chẳng phải trước đó vẫn ổn thỏa đó sao?” Văn Sơ Tĩnh xoa xoa thái dương, ngồi xuống nắm lấy tay Văn Nhạc Tri, gọi tên cậu, mong tìm được một lời giải thích hợp lý.
“Em không thích anh ta.” Văn Nhạc Tri đáp rất chậm chạp.
“Chị biết em không thích Tạ Từ, nhưng trước kia em cũng đâu có tỏ ra phản cảm.” Văn Sơ Tĩnh nói. Dĩ nhiên chị biết em trai mình chưa từng có đối tượng yêu thích nào, chính vì vậy cậu mới nghĩ rằng “cưới ai cũng được”, nỗ lực tối đa hóa lợi ích mới là lựa chọn hoàn hảo nhất của cậu. Huống chi Tạ Từ lại cực kỳ quan tâm và xem trọng Văn Nhạc Tri, đây cũng là lý do chủ yếu nhất khiến Văn Sơ Tĩnh chấp thuận việc hai nhà liên hôn. Nếu không, chỉ xét riêng hợp đồng cược bồi thường thì Văn Sơ Tĩnh chưa đến nỗi phải tàn nhẫn đánh đổi hạnh phúc của Văn Nhạc Tri.
Hơn nữa, khi ấy Văn Nhạc Tri cũng không thể hiện bất kỳ sự ấm ức hay kém vui nào, cùng lắm là hơi thờ ơ một chút, hoàn thành quy trình đính hôn chẳng khác nào chấp hành một mệnh lệnh. Song Văn Sơ Tĩnh nghĩ, e rằng cả đời này, dù có kết hôn với ai thì em trai chị cũng sẽ y hệt như vậy thôi, hôn nhân còn lâu mới đủ sức khiến cậu hớn hở, mừng rỡ bằng việc giải mã được một văn tự cổ mới.
“Chị,” Bỗng Văn Nhạc Tri cắt lời Văn Sơ Tĩnh, “em mệt quá, muốn nằm ngủ một lúc.”
Văn Sơ Tĩnh ngừng nói về chủ đề đó, lẳng lặng nhìn Văn Nhạc Tri.
Thực ra trong lòng chị còn rất nhiều băn khoăn và suy đoán, nhưng người mà chị đã dặn dò ở lại nước D gửi tin về, đúng là Trình Bạc Hàn tìm thấy Văn Nhạc Tri ở một homestay khu ngoại ô thật. Người không bị thương, không có dấu vết bị ép buộc, ít nhất thì bề ngoài cũng chứng thực rằng Văn Nhạc Tri tự bỏ đi do tâm trạng sa sút.
Không có bất kỳ chứng cứ nào phủ nhận sự thật. Nếu những gì Văn Nhạc Tri nói là thật, vậy hẳn việc hứa hôn với Tạ Từ đã khiến cậu phải cực kỳ bế tắc.
Văn Sơ Tĩnh trầm tư giây lát, đầu óc và cảm xúc rối bời, bồn chồn. Chị muốn thử hoãn mọi chuyện lại để bàn sau. Vậy là chị cẩn thận mở lời để chừa đường lui: “Nhạc Tri, em ngủ một giấc thật ngon, nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy quay về trường. Những việc khác chị sẽ xử lý sau.”