Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 57: Em không cần tôi
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả hai ở lại thành phố Nam hai ngày. Đến hôm về, A Uy lái xe tới đón, ông bà nội tiễn ra tận ngoài khu dân cư. Xe đã đi rất xa mà Văn Nhạc Tri vẫn thấy ánh mắt hai ông bà dõi theo qua kính chiếu hậu.
Chóp mũi Văn Nhạc Tri cay cay, cậu tình cờ nghiêng đầu nhìn lướt qua Trình Bạc Hàn, phát hiện khóe mắt hắn cũng đỏ hoe.
Văn Nhạc Tri không biết phải an ủi hắn thế nào, liền chọn một chủ đề để bắt chuyện: “Clip anh quay rung quá.”
Trình Bạc Hàn hơi ngẩn ra, lập tức nhớ ra việc gì, gương mặt nở nụ cười nhẹ nhàng: “Kỹ thuật phải rèn luyện mới có, tôi quay thế đã là khá lắm rồi.”
“Lấy đâu ra thời gian quay trộm đó?”
Trình Bạc Hàn im lặng một lát: “Nếu em luôn quan tâm một người từng giây từng phút, thì sẽ có thôi.”
Văn Nhạc Tri ngậm miệng, quay đầu ra ngắm cảnh ngoài cửa sổ xe, không để ý đến hắn nữa.
Xe về đến nhà họ Văn, A Uy xách vali lên tầng giúp, Trình Bạc Hàn thì ngồi uống trà ở dưới, cứ như một vị khách vừa đưa bạn về nhà.
Văn Nhạc Tri cũng không biết nói gì, đành hỏi hắn: “Ở lại ăn tối không?”
Trình Bạc Hàn không mè nheo như hồi trước nữa mà đáp rất khéo léo và tinh tế: “Thôi, công ty còn có việc, em cũng nghỉ đi cho sớm.” Nói xong hắn chờ một lát, rồi cười nói tiếp, “Tiễn tôi một tí.”
Cả hai sóng vai bước ra ngoài, xe vẫn đang đỗ dưới gốc cây ngọc lan trong sân.
Hình ảnh này trùng khớp với một khung cảnh nào đó trước khi họ kết hôn. Lần ấy Trình Bạc Hàn đến thông báo với người nhà họ Văn về lễ cưới sắp tới, ngang ngược độc đoán, không cho phép bàn bạc. Văn Nhạc Tri nhớ hôm ấy trời rét lắm, cậu mặc áo len mà vẫn lạnh căm, đối diện với Trình Bạc Hàn cũng cứ bí bách gò bó chẳng nói được gì. Ngọc lan hôm ấy chỉ có cành cây trơ trụi với lác đác vài chiếc lá, khiến cậu có cảm giác cuộc sống hôn nhân sắp tới thật đáng sợ và vô vọng.
Giờ đây cuộc hôn nhân giữa họ vẫn đang mắc kẹt lênh đênh trên bãi đá ngầm, quanh quẩn vòng vo.
Nhưng ngọc lan đã nở.
Những nụ hoa trắng muốt nở rộ khắp các cành, hương thơm nồng nàn lan tỏa, bao trùm lấy người.
Văn Nhạc Tri ngẩng đầu nhìn lên, nở nụ cười nhẹ nhàng. Không biết có phải do ngắm hoa chăm chú lâu quá mà trong chốc lát đã thấy cay cay khóe mắt.
Xe Trình Bạc Hàn đã rời đi, nhưng lời hắn nói vẫn văng vẳng bên tai.
“Từ bé tôi đã biết, phải cố gắng trở nên tốt hơn mới được người khác thích. Ông ngoại cũng thế, chỉ khi tôi làm thật xuất sắc, vượt qua những người khác thì ông mới chọn tôi.”
Trình Bạc Hàn đứng dưới tán cây, ánh mắt khẽ lay động, kèm theo một thoáng tự giễu. Từ nhỏ đến lớn, toàn bộ mọi hành động của hắn đều có mục đích rõ ràng, tất cả mọi thứ đều phải tính toán ra giá trị và lời lãi, hắn định giá cho cả bản thân mình giống vậy.
Trong mắt hắn, tình yêu cũng thế.
“Với bất kì ai tôi cũng đều có chỗ để lợi dụng, đều có giá trị. Chỉ riêng với em, em không cần tôi. Em sở hữu rất nhiều tiền tài, rất nhiều tình yêu đến từ người khác, em không thiếu gì hết.” Trình Bạc Hàn nhắc lại một lần nữa, vô cùng chậm rãi và từ tốn, “Em không cần tôi.”
Vậy nên hắn đành kiểm soát, đành hủy hoại, để Văn Nhạc Tri phải cần hắn, biến mình trở nên giá trị trong tình yêu. Cho dù sự “cần” ấy chỉ là chướng ngại vật khó khăn mà hắn cố tình tạo ra cho Văn Nhạc Tri, không thể duy trì lâu dài, hắn cũng chẳng hề chùn tay.
Nhưng giờ đây nhìn vào gương mặt Văn Nhạc Tri, hắn không thể gây ra chuyện gì tổn thương đến cậu dù chỉ một chút xíu nào nữa.
**
Cuộc sống vẫn cứ trôi đi bình thường, hàng ngày Văn Nhạc Tri đều vùi đầu vào học hành. Đợt cuối tháng 6 gần đến nghỉ hè, cậu hay thấy khó chịu về mắt nên phải đi khám mắt.
Chưa cần tới nửa ngày, Trình Bạc Hàn đã biết tin, chạy thẳng sang tận trường hỏi mắt cậu làm sao, có cần tìm chuyên gia khám không, hay ra nước ngoài điều trị cũng được.
Lúc này cậu đang ngồi ăn trưa ở phòng ký túc xá với Hà Yến. Hà Yến vẫn còn vài miếng chưa ăn hết, vừa chạm ánh mắt của Văn Nhạc Tri thì giật mình đến nghẹn họng, vội nói một câu “Ăn xong rồi đây, hai người nói chuyện nhé” rồi khoác balo chạy mất dép.
“Giờ anh giỏi giang quá nhỉ, còn làm quen bạn mới luôn rồi đấy.” Văn Nhạc Tri bóng gió châm chọc.
Từ hồi kết bạn Weixin với Hà Yến ở nước M, thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn lại bắt chuyện đôi ba câu với đối phương, hỏi han tình hình Văn Nhạc Tri – thực ra cũng chẳng có gì để hỏi, hiện tại tuần nào hắn cũng chọn đúng giờ cơm ghé qua nhà họ Văn một chuyến, đôi khi là hai chuyến, ăn xong còn phải trao đổi công việc với Văn Sơ Tĩnh, tán gẫu những chuyện vặt vãnh với dì. Nhờ thế hắn nắm rõ mọi chuyện lớn nhỏ xoay quanh Văn Nhạc Tri. Hà Yến phải chịu áp lực nặng nề, lần nào cũng trả lời rất thành thật các câu hỏi như trưa ăn món gì, chiều không có tiết học thì đi đâu, tối đi ăn với những ai, v.v.
Hà Yến từng nói với Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri cũng từng phản đối Trình Bạc Hàn nhưng tác dụng quá nhỏ bé. Dần dần lâu ngày cậu cũng mặc kệ hắn. Dù sao Văn Nhạc Tri cũng chẳng có chuyện gì to tát, ngoài học hành vẫn cứ là học hành.
Chắc đi khám mắt đã là sóng gió lớn nhất trong cuộc sống êm đềm gần đây của cậu.
Trình Bạc Hàn ngồi đối diện cậu khá căng thẳng, cứ nhìn chằm chằm vào mắt cậu để săm soi. Văn Nhạc Tri bị hắn nhìn chằm chằm đến phát phiền, bực dọc chỉ vào mắt trái của mình và nói: “Bên này, tăng 1 độ, bác sĩ bảo phải cắt kính.”
“Sao tự dưng mắt lại kém đi vậy?” Trình Bạc Hàn vẫn rất căng thẳng, “Bác sĩ có bảo là bị sao không? Hay có vấn đề gì khác nữa?”
“Thì do trước khi ngủ nằm nghiêng lướt điện thoại…”
“Đã bảo em bao nhiêu lần rồi, đừng có nằm lướt điện thoại. Trước khi ngủ mà muốn xem thì ngồi hẳn dậy bật đèn lên xem.” Trình Bạc Hàn hơi nâng cao giọng.
Văn Nhạc Tri không đồng ý với hắn, phản bác: “Bật đèn làm sao mà ngủ được, với cả ngồi cũng càng không ngủ được.”
Trình Bạc Hàn cau mày: “Dạo này em ít bài tập lắm à?”
“…Nhiều mà, chính vì nhiều quá nên tối não mới tỉnh như sáo sậu, không lướt xem một chút thì không tài nào ngủ được.”
Hồi trước Văn Nhạc Tri không có thói quen này, dạo gần đây cậu rất đau đầu vì khó ngủ, nhưng lướt điện thoại tầm mười mấy phút xong là cực dễ ngủ, cậu bèn bắt đầu mải mê không biết mệt.
Trình Bạc Hàn không mấy vui vẻ, cuối cùng hắn bỏ lại một câu: “Tôi thấy là tại buổi tối em khỏe quá đấy.”
Ngày xưa lúc hai người còn ngủ chung thì gần như đêm nào Trình Bạc Hàn cũng phải giày vò cậu, thường là còn chưa xong hiệp Văn Nhạc Tri đã ngủ say tít rồi.
Văn Nhạc Tri hiểu ngay tức khắc, mặt mũi đỏ bừng lên ngay lập tức.
Chiều hôm ấy, Trình Bạc Hàn cương quyết dẫn Văn Nhạc Tri đi khám mắt lại một lần nữa, rồi đặt một cặp kính đắt nhất ở bệnh viện mắt.
“Chăm sóc dần là có khả năng điều chỉnh lại được đấy, nhưng đừng cố quá. Nếu không nhìn rõ thật thì cứ đeo kính vào.” Bác sĩ dặn, bản thân trường hợp học đến bậc nghiên cứu sinh mà vẫn giữ được thị lực khá tốt như Văn Nhạc Tri đã là rất hiếm. Chỉ cần về sau tránh sử dụng mắt quá mức thì sẽ không phải lo vấn đề gì lớn.
Trình Bạc Hàn thở phào nhẹ nhõm, khi nhìn sang Văn Nhạc Tri thì ánh mắt đã lại thay đổi.
Gương mặt Văn Nhạc Tri nhỏ nhắn, trắng trẻo sẵn, đeo thêm chiếc kính gọng vàng cỡ lớn vào là hệt như một hoàng tử bé quý phái bước ra từ tạp chí thời trang, làm Trình Bạc Hàn lập tức nổi lên dục vọng trong lòng.
**
Trung tuần tháng 7, Văn Nhạc Tri nghỉ hè. Hà Yến và nhóm bạn bàn bạc định đi chơi đảo. Mọi người đều muốn hoàn thành xong bài vở còn dang dở rồi mới đi. Văn Nhạc Tri cũng có mấy tài liệu cần dịch, cả nhóm liền chốt sẽ đi vào giữa tháng 8. Đi chơi về vừa kịp đến đợt khai giảng, không lo chậm trễ.
Văn Nhạc Tri yên tâm ở nhà học hành làm bài. Cậu bắt gặp vụ việc ở cảng Nguyên Bình từ mục tin tức trên điện thoại trong lúc đang ăn dở bữa trưa:
12 giờ 32 phút ngày 15 tháng 7 giờ địa phương, một container bồn khí bị rơi trong quá trình cẩu xếp tại cảng nội địa Nguyên Bình.
Hiện nay, cảng Nguyên Bình đã là một trong những cảng cạn lớn nhất phía đông, công suất chỉ kém cảng Nguyên Châu, đảm nhận vai trò quan trọng trong vận chuyển công nghiệp và du lịch. Không ai ngờ cần cẩu ở cảng lại xảy ra sự cố khi đang nâng container bồn chứa đầy 2 tấn khí clo dẫn đến phát sinh vụ nổ, container đổ vỡ, rơi vãi, đồng thời gây rò rỉ chất khí hóa học.
Sự việc xảy ra từ nửa tiếng trước.
Văn Nhạc Tri đứng bật dậy, đi đi lại lại, bắt đầu cập nhật liên tục tin mới nhất trên điện thoại. Hiện tại chưa rõ tình hình thương vong về người, chính quyền địa phương đã thành lập tổ điều tra, toàn bộ khu cảng phải tạm dừng mọi hoạt động.
Cậu nghĩ ngợi, gọi điện thử cho A Uy.
A Uy nghe máy ngay lập tức.
“Vâng cậu Văn, tôi đang đi cùng sếp Trình.”
Nghe tiếng ở đầu kia điện thoại chắc là đang kết nối với hệ thống loa ngoài trên ô tô. A Uy chỉ trả lời một câu rồi Trình Bạc Hàn tiếp lời.
“Tôi đang chạy sang Nguyên Bình, hiện giờ chưa rõ tình hình thế nào, nhưng mà em không phải lo đâu, cứ ở yên trong nhà đừng đi đâu hết, chờ có tin tôi sẽ báo cho em.”
Giọng nói điềm tĩnh của Trình Bạc Hàn giúp trái tim thấp thỏm của Văn Nhạc Tri dịu lại bớt. Nhưng cậu vẫn còn rất nhiều câu muốn hỏi, ví dụ đây là sự cố bất ngờ hay do con người gây ra, ví dụ liệu anh có bị liên lụy không, ví dụ anh đến hiện trường liệu có an toàn không. Nhưng rồi cậu nín nhịn mãi không nói, chỉ hỏi duy nhất một câu: “Trưa anh đã ăn gì chưa?”
Đầu bên kia vang lên tiếng cười rất khẽ, dịu dàng: “Ăn sandwich trên đường rồi.” Sau đó hắn hỏi, “Trưa em ăn gì thế?”
Không hiểu Văn Nhạc Tri nghĩ thế nào mà cũng kể lại đầy đủ các món ăn trưa với Trình Bạc Hàn thật, kể cả món tráng miệng là dưa lưới và anh đào cậu đã ăn. Trình Bạc Hàn nói thêm vài câu dỗ dành cậu, dặn cậu đừng lo, ăn xong rồi thì đi ngủ một giấc đi.
Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt Trình Bạc Hàn tắt dần, hắn đau đầu xoa bóp huyệt thái dương.
Sự việc nghiêm trọng hơn những gì hắn kể cho Văn Nhạc Tri nhiều. Sự cố lần này có thể sẽ khiến toàn bộ khu cảng cạn phải dừng hoạt động bắt buộc. Nếu do con người gây ra thì hắn, với tư cách là nhà đầu tư lớn nhất của cảng cạn, không chỉ có khả năng phải đối mặt với nguy cơ vướng vào vòng lao lý, mà trụ sở chính Thông Đạt ở cảng Nguyên Châu e cũng sẽ bị liên lụy phần nào.
Hắn suy ngẫm một lượt, quay sang nói với Lộ Tân ngồi cạnh: “Tôi mà có sao thì cậu để ý đến Nhạc Tri, đừng để em ấy suy nghĩ lung tung. Với nếu mấy hôm tới mọi chuyện vỡ lở nghiêm trọng hơn thì cậu lo hộ tôi một chuyện.”
Lộ Tân gật đầu, đáp “Được ạ”.
Suốt cả buổi chiều, tin vụ nổ ở cảng nội địa Nguyên Bình vẫn tiếp tục râm ran lan truyền. Các loại tin tức tiết lộ hậu trường xuất hiện ùn ùn, kể chuyện ly kỳ như thật. Văn Nhạc Tri gọi cho Văn Sơ Tĩnh hai cuộc điện thoại, Văn Sơ Tĩnh nói chị cũng không rõ tình hình bên trong. Dù sao nhà họ Văn và họ Trình thuộc hai lĩnh vực khác nhau, nhưng giới kinh doanh chỗ chị đều đang đồn rằng e rằng lần này Trình Bạc Hàn sẽ không thể giữ mình an toàn được.
Những lời Văn Sơ Tĩnh nói đủ để Văn Nhạc Tri nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Ăn tối xong, cậu hoảng hốt, bồn chồn không yên, suy đi nghĩ lại cuối cùng vẫn phải gọi cho Trình Bạc Hàn.
Nhạc chuông vang lên hồi lâu bên kia mới bắt máy. Vừa nghe giọng nói cất lên, Văn Nhạc Tri đã ngẩn người.
“Cậu Văn, sếp Trình đang phối hợp làm việc với tổ điều tra, tạm thời không tiện nghe điện thoại ạ.” Kia là giọng Lộ Tân.
“…Anh ấy sao rồi? Có vấn đề gì à?”
Phía bên kia im lặng một lát, đáp: “Hiện giờ còn chưa rõ, phải chờ kết quả.”
Cách nói nước đôi lấp lửng khiến Văn Nhạc Tri lập tức sốt ruột vô cùng. Cậu không chú ý rằng sự quan tâm lo lắng của mình đã vượt quá mức bình thường, nên cậu hỏi thẳng Lộ Tân: “Anh ấy sẽ gặp chuyện ư?”
Lộ Tân hơi khó xử, đành phải nói thật: “Tôi không biết nữa.”