Lời nhắc nhở từ Trình Bạc Hàn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Lời nhắc nhở từ Trình Bạc Hàn

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nước lẩu sôi sùng sục, Trình Bạc Hàn cho vài loại nấm vào. Trong lúc chờ nấm chín, hắn đẩy đĩa bánh củ cải sợi sang phía Văn Nhạc Tri, ngắm cậu từ tốn thưởng thức từng miếng nhỏ.
Đợi đến khi cậu ăn hết miếng bánh củ cải, nấm cũng vừa chín tới. Trình Bạc Hàn cầm muỗng múc một bát nhỏ, lại đẩy sang cho Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri không nghĩ nhiều về việc tại sao Trình Bạc Hàn lại biết khẩu vị của mình. Húp cạn bát canh nóng, cậu mới cảm thấy linh hồn đã chấn động suốt buổi dường như đã trở về đúng vị trí.
Trong phòng riêng chỉ có hai người họ. Trình Bạc Hàn ngồi ngay cạnh cậu. Chiếc bàn cho 6 người không quá lớn, nên việc cả hai ngồi sát cạnh nhau cũng không có gì lạ. Văn Nhạc Tri không hề hay biết rằng trước khi họ đến, nhân viên phục vụ đã phải đổi chiếc bàn 12 người ban đầu thành bàn nhỏ hơn.
Hai người im lặng ăn uống. Nồi nước lẩu bốc hơi nóng nghi ngút, mùi nấm thơm nức tỏa khắp phòng. Trình Bạc Hàn cởi áo vest, vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng từ lúc chụp ảnh. Tay áo được vén lên để lộ những đường nét cơ bắp mạnh mẽ trên cánh tay. Gương mặt hắn thấp thoáng ẩn hiện giữa làn hơi trắng, vẻ lạnh lùng, lấn át thường ngày dường như mờ nhạt đi, trông hắn lại có vẻ hiền hòa, vô hại lạ thường.
Có lẽ trước kia, trong lòng Văn Nhạc Tri, người này quả thực hiền hòa và vô hại. Bởi vậy, khi hắn đột ngột trở mặt, sự phản cảm đáng sợ mới càng trở nên gay gắt.
Ăn uống xong xuôi, Trình Bạc Hàn đưa Văn Nhạc Tri về nhà. Về đến cửa, Trình Bạc Hàn xuống xe. Hắn nhìn theo Văn Nhạc Tri vào nhà, đợi đến khi cậu khuất hẳn mới quay trở lại xe.
Hình ảnh Văn Nhạc Tri vội vã bước đi như thể muốn tránh né ôn thần vụt qua trước mắt hắn. Trước khi vào nhà, cậu còn phải gồng mình che giấu sự bất an, cúi người nói với Trình Bạc Hàn một câu: “Cảm ơn anh đã chở em về ạ.”
Giọng điệu lễ phép chuẩn mực theo bản năng mà chính cậu cũng không ý thức được. Dĩ nhiên, cậu cũng chưa nhận ra rằng liệu người đàn ông vừa đưa cậu về có phải sẽ biến mất khỏi cuộc đời cậu, để mọi việc trở lại bình yên hay không.
Thật sự đáng yêu đến phát điên!
Khóe môi Trình Bạc Hàn cong lên thành nụ cười, khiến ngũ quan vốn anh tuấn của hắn trở nên sống động hẳn. Ngón tay đang rũ xuống bên chân khẽ vân vê. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu mấy hơi mới kìm được cơn bốc đồng muốn quay đầu kéo Văn Nhạc Tri trở lại xe.
***
Đại học Y nằm ở khu trung tâm "tấc đất tấc vàng" của Nguyên Châu, là ngôi trường trăm năm lâu đời, nổi tiếng khắp cả nước. Mấy năm gần đây, các vùng xung quanh phát triển nhanh chóng, trường đã xây thêm cơ sở mới trong làng đại học nằm ở phía tây bắc Nguyên Châu. Toàn bộ sinh viên đều chuyển sang đó, chỉ có nghiên cứu sinh và một phần phòng thí nghiệm vẫn giữ lại ở khuôn viên cũ.
Đã hai tuần Văn Nhạc Tri không đến trường. Cậu xin giáo viên hướng dẫn nghỉ, lấy lý do bị lây bệnh cảm sau khi trở về từ nước D. Bởi vậy, khi cậu quay lại phòng, Hà Yến liền quan tâm hỏi cậu đã khỏi bệnh chưa. Văn Nhạc Tri đáp qua loa là đã khỏi, rồi bắt đầu bật máy tính xử lý đống bài tập tích tụ trước đó.
Ký túc xá của nghiên cứu sinh là dạng phòng hai người. Văn Nhạc Tri và Hà Yến ở cùng phòng, khá thân thiết. Vé vào cửa tham dự diễn đàn ở nước D lần này cũng chính Hà Yến đã lấy được. Vốn dĩ có hai vé, nhưng trước hôm khởi hành, nhà Hà Yến gặp chút việc nên cậu ta phải hủy kế hoạch, thế là Văn Nhạc Tri đi một mình. Chuyện xảy ra sau đó thì Văn Nhạc Tri không muốn hồi tưởng nữa, nhưng từ đó đến nay, cậu vẫn thầm nghi ngờ trong lòng.
Văn Nhạc Tri tìm cơ hội thích hợp để hỏi Hà Yến xem hai chiếc vé ấy từ đâu mà có.
“À, có đối tác làm ăn của ba tao cho đấy, thấy bảo tao học ngành này nên tiện thể giúp thôi.” Nhà Hà Yến kinh doanh xuất nhập khẩu, gia cảnh khá giả, cũng có làm ăn với bên nước D. Việc có cách lấy được vé cũng rất bình thường.
Văn Nhạc Tri đã hình dung ra phần nào sự thật. Thực ra, cậu cũng ngờ ngợ từ trước rằng Trình Bạc Hàn cố tình dẫn dắt mình. Chỉ là không ngờ đối phương đã vươn tay đến tận chỗ bạn cùng phòng mình, xem ra hắn đã tốn không ít công sức. Cũng chính vì thế nên lúc đi nước D, Văn Nhạc Tri mới hoàn toàn yên tâm.
“Tối nay ăn chung, có đi không?” Hà Yến lắc lắc điện thoại, cắt ngang dòng suy nghĩ của Văn Nhạc Tri.
“Ăn chung gì cơ?”
“Có danh sách ra nước ngoài khảo sát rồi, hội đàn anh Lâm mời, mình cũng ghé chúc mừng một chút.” Hà Yến nói.
Nghe lý do vậy, Văn Nhạc Tri gật đầu, bày tỏ mình không có ý kiến gì khác.
Chuyên ngành Văn tự cổ của Đại học Y rất nổi tiếng, bởi giảng viên hướng dẫn Trang Mục là chuyên gia văn tự cổ xuất sắc hàng đầu trong nước. Ông không nhận quá nhiều học trò, chỉ khoảng bảy, tám người, tất cả đều phải do chính tay ông lựa chọn cực kỳ kỹ lưỡng. Đối tượng nghiên cứu chủ yếu của ngành là các văn kiện tài liệu được khai quật, bao gồm chữ giáp cốt thời Ân Thương, chữ khắc trên đồ đồng xanh thời Tây Chu – Xuân Thu, chữ vải lụa thẻ tre thời Chiến quốc – Tần Hán, v.v. Nghiên cứu văn tự cổ cần có kiến thức tổng hợp nhiều ngành như cổ văn tự học, khảo cổ học, cổ văn hiến học, lịch sử học… và đòi hỏi một quá trình bồi dưỡng nhân tài lâu dài. Khá ít người theo học và làm trong ngành này. Trong phạm vi toàn quốc, cũng chỉ có khoảng hai, ba trăm người đang tham gia các nghiên cứu liên quan. Từng có thời, đây được xem là ngành “đìu hiu, thất truyền”.
Yêu cầu nhận học trò của Trang Mục nổi tiếng là nghiêm khắc. Muốn trở thành học trò của ông, không chỉ cần có khả năng lý luận và phương pháp tương ứng, mà còn phải sở hữu mức độ “giác ngộ” nhất định. Bởi lẽ, lắm người có khi cả đời còn chẳng nhận dạng được mấy chữ cổ.
Nói cách khác, muốn nghiên cứu văn tự cổ cần có đủ cả may mắn, năng khiếu và sự chịu khó, thiếu một trong ba cũng không được. Mà Văn Nhạc Tri thì vừa khéo hội tụ đủ cả ba yếu tố này. Bởi vậy, trong lứa nghiên cứu sinh thạc sĩ mà Trang Mục mới tuyển, có thể gọi Văn Nhạc Tri là học trò ông xem trọng nhất. Chưa kể, nhà Văn Nhạc Tri còn khá giả, đây cũng là điều kiện quan trọng để cậu có thể tập trung hoàn toàn vào nghiên cứu.
Đợt học năm tư, Văn Nhạc Tri thuộc nhóm ưu tú được tiến cử miễn thi, tốt nghiệp cử nhân rồi lên thẳng thạc sĩ. Trang Mục từng đánh giá cậu là học trò “có khả năng trở thành chuyên viên rất lớn”. Các bạn cùng khóa cậu lẫn các đàn anh, đàn chị hơn mấy khóa đều biết việc này. Bởi vậy, mọi người luôn sẵn lòng giao lưu làm quen với cậu. Dù trông Văn Nhạc Tri tương đối hướng nội, nhưng khi mọi người cùng nhau tụ họp thì nhất định vẫn sẽ rủ cậu đi cùng.
Bữa ăn chung buổi tối được chọn ở một quán ăn ngoài trường. Văn Nhạc Tri nhắn tin cho Văn Sơ Tĩnh bảo tối nay mình sẽ ở lại ký túc xá. Hồi đại học, cậu không ở ký túc xá. Lên thạc sĩ năm đầu, phần lớn thời gian cậu ở trường cho tiện học hành, chỉ về nhà vào cuối tuần.
Văn Sơ Tĩnh trả lời một câu “Biết rồi”, sau đó thì để cậu tự quyết định.
Trước tin nhắn của Văn Sơ Tĩnh, còn có một tin đã đọc nhưng chưa trả lời. Đó là tin Trình Bạc Hàn gửi lúc 3 giờ chiều hỏi cậu đã về trường chưa, và đang làm gì.
Tuy Văn Nhạc Tri chưa trả lời nhưng dòng tin này vẫn khiến tinh thần cậu xao động cả buổi chiều.
Mấy hôm trước, sau khi họ đăng ký kết hôn xong, trên đường đi ăn, Trình Bạc Hàn đã nói: “Sau này mọi việc đi lại em đều phải báo cáo. Tôi sẽ không hạn chế em, nhưng em phải cho tôi biết trước.” Trình Bạc Hàn còn nhắc nhở: “Miễn là em nghe lời, tôi sẽ không can thiệp vào những chuyện khác của em.”
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi một lát, cất điện thoại đi, vờ như không nhìn thấy tin nhắn đó.
Chín giờ tối, cả nhóm bảy, tám người ăn uống xong xuôi, không khí rộn ràng sôi nổi. Đàn anh Lâm đề xuất ghé câu lạc bộ gần đó uống một chén. Mọi người đều đang bừng bừng phấn chấn, đằng nào về ký túc xá cũng chẳng có gì làm, bèn nối nhau hưởng ứng.
Trước khi ra ngoài, Văn Nhạc Tri kín đáo nói với đàn anh Lâm: “Đàn anh, em không đi đâu, mọi người đi đi ạ.”
Đàn anh Lâm thoáng ngạc nhiên. Trước nay, mối quan hệ giữa Văn Nhạc Tri với mọi người rất tích cực. Tuy không quá nhiệt tình, nhưng bạn học rủ rê, cậu hiếm khi từ chối. Đi đâu, chơi gì, thường thì cậu thế nào cũng xong. Đôi lúc gặp chuyện thiệt thòi, cậu cũng chẳng để ý mấy.
“Em có việc à?” Đàn anh Lâm hỏi, “Nếu không bận thì đi cùng đi, hiếm khi chúng ta tụ tập được một hôm.”
Cá nhân đàn anh Lâm rất săn sóc Văn Nhạc Tri. Dĩ nhiên, anh ấy cũng có ý muốn cố gắng tiếp xúc nhiều hơn với cậu. Trước giờ, Văn Nhạc Tri toàn kiểu “sao cũng được”, đối xử hòa nhã với mọi người, không hề có vẻ kênh kiệu hay đòi hỏi của một công tử bột gia thế vượt trội. Đồng thời, thành tích học tập của cậu cũng cực kỳ đáng khâm phục, bởi vậy cậu rất được yêu mến.
Hiển nhiên, lần này Văn Nhạc Tri không dễ thuyết phục như mọi lần, cậu đáp khách sáo: “Em không đi đâu, đàn anh, mọi người đi chơi vui nhé.”
Đàn anh Lâm ngớ người, có vẻ không ngờ Văn Nhạc Tri lại từ chối dứt khoát như vậy.
Hà Yến sáp lại gần, nói: “Đàn anh, Nhạc Tri không được khỏe lắm. Để cậu ấy về ký túc xá trước đi, mình chơi là được rồi.”
“Vậy được, em nghỉ ngơi cho khỏe. Chờ sau này có dịp, chúng ta lại đi chung.” Đàn anh Lâm nói. Tuy Văn Nhạc Tri không đi cùng khiến anh hơi tiếc nuối, nhưng cũng không phải chuyện gì quá lớn.
Hà Yến đưa Văn Nhạc Tri ra cửa quán ăn, vỗ vai cậu một cái: “Tự về được chứ hả?”
“Có gì mà không được, tao có phải trẻ con đâu.” Văn Nhạc Tri nói.
“Mày ấy,” Hà Yến chọc nhẹ vào lồng ngực Văn Nhạc Tri, bắt đầu lải nhải linh tinh, “hòa đồng chỉ là cách tự vệ của mày thôi.”
E rằng chỉ mỗi Hà Yến biết, sự “gì cũng được” của Văn Nhạc Tri chính là bởi cậu thờ ơ, không để ý, chẳng hề bận tâm về đối phương. Lắm lúc, từ đồng nghĩa với “hòa nhã” có thể sẽ là “lạnh nhạt”.
“Thực sự không hiểu nửa kia của mày sau này sẽ là người như thế nào nữa đây,” Hà Yến cười hì hì, tự dưng nhớ ra, “ái chà, tao quên béng mất, mày đính hôn với cậu cả nhà họ Tạ rồi còn gì. Trông cái não tao này!”
Văn Nhạc Tri không muốn nghe cậu ta nói tiếp nữa, vội cắt ngang đề tài: “Được rồi, tao phải về đây.”
Nói xong, cậu xoay người đi luôn, không phản ứng gì với Hà Yến nữa.
Còn chưa đến chín rưỡi, ký túc xá nghiên cứu sinh không phải tắt đèn đúng giờ nên Văn Nhạc Tri rất thong thả, từ tốn vào cổng trường, bước dần về phía tòa ký túc xá.
Đến đoạn cách cổng khu ký túc xá khoảng gần 10 mét, Văn Nhạc Tri trông thấy Trình Bạc Hàn đang đứng ngoài cửa.
Người đó khoác áo măng tô đen đứng dưới tán ngô đồng, ngưng đọng giữa màn đêm im ắng, hiu quạnh tựa một gốc cây trầm mặc khác, chất chứa trong mình bầu không khí quạnh quẽ của mùa đông.
Trình Bạc Hàn chứng kiến Văn Nhạc Tri thình lình khựng lại, nhưng rồi vẫn chần chừ bước tới gần, lên tiếng chào hỏi cứng ngắc: “…Em chào anh.”
Văn Nhạc Tri cảm giác chắc hẳn mình phải ngu xuẩn cùng cực lắm. Nếu không thì sao ánh mắt Trình Bạc Hàn lại ngập tràn bất mãn lẫn nghiền ngẫm đến thế kia.
Trình Bạc Hàn cũng không lên tiếng, yên lặng nhìn Văn Nhạc Tri một lát. Chờ mãi đến lúc cậu bắt đầu lúng túng luống cuống, hắn mới mở miệng: “Không trả lời tin nhắn là do không nhìn thấy, hay là đang chống đối?”
“Không nhìn thấy ạ…” Văn Nhạc Tri vô thức cúi gằm mặt xuống, xin lỗi như vừa làm gì sai: “Em xin lỗi, lần sau không thế nữa đâu ạ.”
Trình Bạc Hàn cười một tiếng. Song, Văn Nhạc Tri không nghĩ đó là tiếng cười thật lòng.
“Ừ.” Trình Bạc Hàn nói. Hắn chấp nhận cái cớ này, quyết định sẽ không chèn ép Văn Nhạc Tri quá đà. Sau đó hắn tiếp lời: “Sáng mai em không có ca học, tôi đến đón em ra ngoài một chuyến.”
Văn Nhạc Tri không ngạc nhiên trước việc Trình Bạc Hàn biết thời khóa biểu của mình, nhưng vẫn hơi hoảng hốt, không hiểu lại phải đi đâu nữa. Cậu băn khoăn hồi lâu cũng chẳng có manh mối, đành phải đáp “Ồ”.
Trình Bạc Hàn không hài lòng lắm với thái độ của Văn Nhạc Tri. Hắn nhìn cậu đầy sâu xa. Văn Nhạc Tri đang mặc áo hoodie có mũ màu trắng, khoác áo phao đen bên ngoài, đầu đội chiếc mũ len. Ở cái tuổi rạng rỡ nhất, cách ăn mặc rất đơn giản thôi cũng đủ khiến phong thái và ngoại hình bẩm sinh của cậu trở nên bắt mắt, nổi bật. Dọc đường cậu đi về đây, có không biết bao nhiêu ánh nhìn đổ dồn vào cậu.
Mỗi tội Văn Nhạc Tri chẳng hề phát hiện ra, không biết rằng lửa ghen của ai đó đang thành hình nơi đáy lòng. Cộng thêm cái tội làm lơ tin nhắn của cậu nữa là đủ để đổ ập thêm thùng dầu vào đó.
“Em phải nắm rõ trách nhiệm và nghĩa vụ khi kết hôn. Tôi không có mấy kiên nhẫn. Em cũng biết giá trị và mục đích tôi chọn cưới em rồi.” Giọng điệu Trình Bạc Hàn lạnh lẽo. “Vậy nên những thứ mánh khóe vô nghĩa như kiểu không trả lời tin nhắn, không báo cáo lịch trình đấy, tôi không muốn trông thấy lần thứ hai đâu.”