Đêm định mệnh ấy, ta và Huyện chủ bị sơn tặc bắt vào ngôi miếu hoang. Cả kinh thành náo loạn, Thái tử điên cuồng tìm kiếm... nhưng không phải vì ta.
Bình minh hé rạng, Thái tử xông vào, ôm lấy Huyện chủ trong vòng tay, lời hối hận, lời yêu thương tuôn trào. Phu quân ta đứng bên, ánh mắt mãn nguyện. Còn ta, sau một đêm kinh hoàng, mất đi giọt máu trong bụng.
Cho đến một ngày, ta vô tình nghe được cuộc đối thoại định mệnh, lạnh lẽo đến tận xương:
"Nếu không nhờ huynh dàn cảnh bắt cóc, Thái tử đâu biết quý trọng ta đến thế? Chỉ là không ngờ, thê tử huynh lại yếu ớt đến mức mất đi hài tử." Huyện chủ nói, giọng điệu xen lẫn chút tiếc nuối.
Phu quân ta cười nhạt, lời lẽ như dao cứa: "Chẳng qua là tiện nội nhát gan vô dụng. Nàng ta chỉ là quân cờ để tránh Thái tử nghi ngờ. Một đêm giam cầm cũng làm sảy thai, thật vô dụng!" Hắn khinh miệt nói thêm: "Huyện chủ là phượng hoàng cao quý, nàng ta chỉ là con chim sẻ tầm thường trong khuê phòng. Có thể giúp Huyện chủ bước lên ngôi vị Thái tử phi, đó là phúc phận lớn nhất đời nàng ta."
Trái tim ta vỡ vụn, lý trí tan biến trong cơn phẫn hận tột cùng. Ta ngã xuống từ bậc cao...
Và khi mở mắt, ta kinh hoàng nhận ra: Thời gian đã quay ngược, ta đã trở về đúng cái đêm định mệnh bị sơn tặc bắt cóc năm xưa!
Truyện Đề Cử






