10. Chương 10: Anh là của em

Độc Chiếm Em - Hoè Cố

Chương 10: Anh là của em

Độc Chiếm Em - Hoè Cố thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phần lớn thời gian bên nhau, Chu Ôn Dục luôn dịu dàng, chu đáo, và chiều chuộng Giản Ương vô điều kiện, khiến cô chìm đắm trong một thứ hạnh phúc không gì sánh bằng. Chính vì thế, cô nhanh chóng bỏ qua khía cạnh nhỏ bé nhưng đáng sợ trong con người anh.
Chuyện đó xảy ra hơn một năm về trước, khi hai người chỉ mới quen nhau vài tháng.
Bạn học cấp ba tổ chức buổi họp mặt đồng hương, Giản Ương được mời tham dự.
Nếu cô nói ra, anh nhất định sẽ đòi đi cùng. Đến lúc đó, chuyện cô đang yêu một du học sinh người Mỹ sẽ nhanh chóng truyền đến tai mẹ cô ở quê nhà.
Giản Ương vẫn chưa sẵn sàng để mẹ biết chuyện này.
Bởi cô đã đoán trước được kết quả.
Thứ nhất, thân phận du học sinh hai năm nữa sẽ về nước của Chu Ôn Dục chính là nguồn gốc của mọi bất ổn.
Thứ hai, xuất thân phức tạp, không ổn định của anh càng là điều tối kỵ tuyệt đối trong mắt các bậc phụ huynh Đông Á.
Mặc dù Triệu Lâm không thể quyết định lựa chọn của cô, nhưng nhất định sẽ dùng chiêu bài quen thuộc là tỏ vẻ yếu đuối, rồi liên tục gieo rắc vào cô những suy nghĩ tiêu cực.
Triệu Lâm sẽ cứ thế khóc lóc bên tai cô, nói cô bị một người ngoại quốc lừa gạt, rồi cuộc sống sau này sẽ ra sao đây.
Giản Ương không muốn tự chuốc lấy phiền phức.
Nhưng lần này là đàn anh Trần Tư Dịch, người từng giúp đỡ cô rất nhiều hồi cấp ba, mời. Cô không tiện từ chối.
Suy nghĩ kỹ càng, Giản Ương nói dối Chu Ôn Dục rằng mình phải đi làm thêm ở biệt thự của White. Bởi công việc ở đó vốn rất linh hoạt về thời gian, nói vậy cũng không khiến ai nghi ngờ.
Khi ấy, Chu Ôn Dục đang chơi game trên máy tính. Đó là một trò bắn súng 3D khá đẫm máu, bị cấm theo quy định trong nước.
Chiếc máy tính do Chu Ôn Dục tự lắp sau khi dọn vào ở cùng cô, anh còn đổi sang màn hình 27 inch.
Lời cô vừa dứt, trên màn hình khổng lồ, người tù nhân bị bắn nát đầu, khung cảnh lập tức tối sầm, máu đỏ tràn ngập khắp màn hình, âm thanh vòm bốn phía vang lên những tiếng thét thê lương.
Giản Ương khẽ nhíu mày. Cô vừa cúi đầu xuống thì Chu Ôn Dục đã chống cằm, mỉm cười nhìn cô.
"Em nói ngày mai em phải đi làm thêm, anh nghe thấy chưa?"
Bàn tay Giản Ương bị kéo lại, cả người cô ngã vào lòng anh.
"Đột ngột quá." Chu Ôn Dục vừa nói, vừa nghịch mấy sợi tóc của cô.
"Vốn dĩ lịch làm việc là ngẫu nhiên mà."
Anh không đáp. Giản Ương thấy hơi bất an, cô lại tiếp lời: "Là nhiệm vụ ông White giao cho em. Ông ấy nói sắp tới mùa xuân rồi, muốn thấy nhiều hoa hồng hơn trong nhà kính."
"Ngày mai anh cũng bận mà, phải đến câu lạc bộ đánh bóng đúng không?"
"Anh sẽ về sớm."
"Về rồi mình cùng nấu sủi cảo nhé?"
Giản Ương không nhận ra rằng, mỗi khi cô nói dối, tốc độ nói luôn nhanh gấp mấy lần bình thường.
Ngón tay Chu Ôn Dục đột nhiên gõ nhẹ hai cái lên vị trí tim cô.
"Trò chơi lúc nãy làm em sợ à?"
"...Cái gì cơ?"
"Chỗ này đập nhanh quá."
Giản Ương chỉ có thể thuận theo mà thừa nhận: "Có hơi sợ."
Chu Ôn Dục bóp nhẹ má cô: "Sao lại dễ bị dọa thế này."
Cho nên... Cô gái ngoan ngoãn nghe lời như Ương Ương, rốt cuộc lấy đâu ra can đảm mà dám lừa dối anh?
"Lần sau đừng chơi mấy trò đó trước mặt em nữa là được. Vậy thì ngày mai..."
"Đừng để anh phải chờ lâu quá." Chu Ôn Dục khẽ ngắt lời cô.
Giản Ương thở phào nhẹ nhõm: "Ừm."
"Nhớ kỹ đấy bé cưng."
Đốt ngón tay trên má cô dần siết chặt, Giản Ương cảm thấy có chút đau rát.
Cô ấn lên tay anh: "Em nhớ rồi."
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Giản Ương trang điểm nhẹ, chỉnh trang lại quần áo, rồi trong ánh nhìn mỉm cười của Chu Ôn Dục, cô rời khỏi nhà.
Người mời cô là đàn anh Trần Tư Dịch, cựu thủ khoa khối Văn toàn thành phố.
Trần Tư Dịch hơn cô một khóa, hai người quen nhau vì cả hai đều nhận học bổng, lại cùng thành tích xuất sắc, thường bị trường gọi đi chụp ảnh tuyên truyền, qua lại nhiều nên dần trở nên thân thiết.
Sau khi tốt nghiệp, Trần Tư Dịch còn để lại toàn bộ vở ghi chép cho cô, Giản Ương luôn ghi nhớ ân tình này.
Anh ấy học luật ở đại học, thực tập trong hãng luật hàng đầu, đánh bại vô số đối thủ, giành được cơ hội ký hợp đồng chính thức.
Mới thực tập nửa năm, Trần Tư Dịch đã có khí chất chững chạc của một người đã bước vào giới công sở, tại buổi họp mặt đồng hương cũng nổi bật hẳn lên so với mọi người.
Giản Ương theo anh ấy quen biết được nhiều bạn học giỏi giang khác.
Cô nghe họ nói chuyện về định hướng tương lai, ngành nghề tiềm năng, du học các trường danh tiếng, còn nói cả cổ phiếu, quỹ đầu tư, học hỏi được rất nhiều điều bổ ích.
Kết thúc buổi tiệc, Trần Tư Dịch nói sẽ đưa cô về.
Trong lúc trò chuyện, Giản Ương biết được anh ấy đã mua được xe riêng bằng tiền kiếm được nhờ chơi chứng khoán trong bốn năm đại học cộng với tiền học bổng.
Thang máy xuống tầng. Nhìn con số đang giảm dần, Trần Tư Dịch hỏi cô về dự định sau này: "Em định học cao học hay đi làm?"
Giản Ương cười gượng: "Em cũng chưa chắc nữa, anh biết đó, chuyên ngành của em không dễ dàng."
"Không sao, còn thời gian để suy nghĩ." Nói xong, điện thoại anh ấy reo lên, anh ấy ra hiệu xin lỗi rồi bước sang một bên nghe máy.
Trong lúc rảnh, Giản Ương cúi đầu mở điện thoại.
Tối qua cô quên sạc, lúc ra khỏi nhà pin chỉ còn ba mươi phần trăm, nên suốt buổi tiệc cô đều không đụng đến điện thoại.
Vừa sáng màn hình, tim cô lập tức thắt lại, khung trò chuyện được ghim trên đầu là hàng chục tin nhắn của Chu Ôn Dục.
12:56, anh gửi một tấm ảnh.
Là nhà kính hoa hồng trong biệt thự White, dưới chùm hoa rực rỡ nhất, anh đang giơ tay tạo dáng "yeah" trước ống kính.
【Người giúp việc trong biệt thự đã mở cửa cho anh rồi】
【Hoa hồng nở đẹp lắm】
【Bé cưng, em đang ở đâu vậy?】
13:13
【Bé cưng, anh không giận chuyện em lừa anh đâu】
【Chỉ cần dỗ anh một chút là được.】
Giữa đó còn có hai cuộc gọi nhỡ, nhưng vì cô bật chế độ im lặng nên đều bỏ lỡ.
Sau đó, tin nhắn của Chu Ôn Dục càng lúc càng dày đặc.
Trước đây Giản Ương từng nghiêm cấm anh nhắn lặp lại cùng một câu nói, lần này anh không làm vậy, nhưng toàn bộ câu chữ lại lộn xộn rối loạn, logic đứt gãy như một đoạn mã lập trình bị lỗi, khiến lưng cô dần lạnh buốt.
13:45, anh đột nhiên gửi định vị khách sạn nơi tổ chức buổi họp mặt.
【Là chỗ này đúng không, bé cưng?】
【Anh tới tìm em nhé, được không?】
【Bé cưng bé cưng bé cưng bé cưng】
【Anh nhớ em quá】
13:50
【Anh không cố ý định vị em đâu】
【Nếu bé cưng giận thì có thể tát anh】
【Nhớ dùng chút sức】
14:33
【Đến rồi, khách sạn đẹp quá】
【Anh có thể vào tìm em không?】
【Anh sẽ ngoan mà.】
14:36
【Anh ngoan như vậy】
【Tại sao vẫn không để ý đến anh.】
14:37
【Là thằng khốn nào dạy Ương Ương của anh biết nói dối hả?】
14:38
【Xin lỗi】
【Anh không cố ý】
【Không phải giận bé cưng đâu.】
14:42
【Anh cố ý đấy. Anh rất không vui.】
14:50
【Bé cưng, thằng cạnh em là ai ai ai ai!!!】
【Là thằng đó sao?】
【Là cái thằng khốn đã dạy hư em sao?】
Đó là tin nhắn cuối cùng Giản Ương nhìn thấy.
Da đầu cô tê rần.
"Giản Ương."
"Ơ?" Cô ngẩng đầu.
Không biết cuộc gọi của Trần Tư Dịch đã kết thúc từ lúc nào, anh ấy đang cúi mắt nhìn cô.
"Những lời này trước kia anh không có tư cách nói, nhưng giờ anh đã có chút năng lực để đứng vững rồi."
"Nếu em bằng lòng ở lại Kinh thị, chúng ta có thể cùng nhau..."
"Đinh đông" một tiếng.
Thang máy đột nhiên tới bãi xe, cửa thang máy tách ra hai bên, những lời sau của Trần Tư Dịch nghẹn lại giữa cổ họng.
Đối diện ngay trước mặt hai người, chàng trai dựa lưng vào tường, nửa mặt khuất trong ánh sáng, khóe môi cong lên nụ cười ngọt ngào đến phát lạnh, hướng về phía Giản Ương nói: "Bé cưng, anh đợi em lâu rồi."
"Lại đây hôn anh một cái."
Giản Ương cứng người tại chỗ: "A Dục..."
"Không sao đâu." Chu Ôn Dục bước vào thang máy, một tay nâng cằm cô, cúi người hôn nhẹ lên môi cô: "Anh đến rồi, cũng như nhau thôi."
Trần Tư Dịch nhíu mày: "Hai người..."
"Bọn tôi sống cùng nhau." Chu Ôn Dục tự nhiên tiếp lời anh ta: "Nơi này không tiện nói chuyện, có muốn đến nhà bọn tôi ngồi chơi không?"
Trần Tư Dịch: "Không cần, tôi còn chút việc."
"Tiếc ghê ấy." Chu Ôn Dục thở dài: "Vốn định cho anh tham quan chiếc giường mới mua của bọn tôi rồi chứ."
Giản Ương kéo mạnh vạt áo anh: "Xin lỗi đàn anh, anh ấy là người nước ngoài, còn trẻ con không hiểu chuyện, anh cứ coi như anh ấy nói bậy..."
Chu Ôn Dục vẫn cười hề hề: "A, xin lỗi nhé."
Biểu cảm của Trần Tư Dịch lúc rời đi phức tạp đến mức khó diễn tả.
Đêm đó trôi qua mơ hồ mịt mờ, Giản Ương không nhớ rõ chi tiết nào.
Chỉ nhớ sau khi về nhà, Chu Ôn Dục không nói gì, mà từ phía sau ôm chặt lấy cô.
Anh lại khóc.
Khàn giọng hỏi cô vì sao không dẫn anh theo, có phải chê anh, không cần anh nữa không.
Cô không cách nào giải thích được nguyên nhân thật sự.
Giản Ương thấy có lỗi, rõ ràng bản thân cũng đang giận, vậy mà chuyện anh theo dõi định vị cô, cư xử thô lỗ với người khác, cô lại chẳng nỡ truy hỏi anh, chỉ ôm lấy mặt anh, hết lần này đến lần khác nói "không có".
Chu Ôn Dục dùng đôi mắt xanh đen ánh nước nhìn cô, đột nhiên nói: "Vậy... có thể làm không?"
Giản Ương sững sờ: "...Làm gì cơ?"
"Làm tình."
"Anh muốn hoàn toàn thuộc về em."
Má Giản Ương trong chớp mắt phủ kín sắc hồng.
Dù đã bên nhau vài tháng, nhưng bình thường họ vẫn ở hai phòng riêng.
Chu Ôn Dục thường xuyên chủ động hôn cô, nhiều lần suýt vượt quá giới hạn. Có một lần Giản Ương dùng tay giúp anh, sau khi biết được kích thước thật của anh, cả đêm mi mắt cô đều giật liên hồi vì kinh ngạc.
Giản Ương không nói gì, Chu Ôn Dục khẽ run rẩy mi mắt, nắm chặt tay cô, giọng dồn dập: "Anh rất sạch, chưa từng làm với ai."
"Em có thể kiểm tra."
Tai Giản Ương đỏ đến nóng ran: "Không phải, em không có ý đó."
Cô lắp bắp nói ra nguyên do, đến cuối cùng, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Chỗ đó của anh... em hơi sợ."
Đáp lại cô là nụ hôn gần như muốn nuốt trọn cả người cô.
Nồng nhiệt, dày đặc, tràn ngập dục vọng.
Giản Ương bị cuốn trôi, ngã ngửa xuống giường.
Cơ thể họ không hề vừa khớp.
Khi Chu Ôn Dục đỡ eo cô, cúi người lại gần cô, từng tế bào trong người Giản Ương đều như nổ tung, là một cơn sợ hãi ngập đầu.
Cô không ngừng lùi về phía sau.
Nhưng trong bóng tối, Chu Ôn Dục lại từng bước bò đến gần cô.
Ánh xanh sẫm trong mắt anh chớp lên, không còn nụ cười thường ngày, nghiêng đầu hỏi cô: "Chủ nhân, sao lại trốn?"
Tai Giản Ương như ù đi: "Chủ nhân gì chứ..."
Đôi chân cô bị anh kéo tách ra.
Anh khẽ cười: "Em nhặt anh về nhà, em chính là chủ nhân của anh, bé cưng à."
"Vì sao bỏ anh lại một mình ở nhà?"
"Vì sao để con chó hèn khác đến gần em?"
Anh thì thầm, hỏi rất nhiều câu "vì sao".
Giọng nói nhẹ nhàng, chậm chạp nhưng khiến linh hồn Giản Ương run rẩy.
Sự run rẩy ấy, khi anh từng chút từng chút đẩy vào, cánh tay chống bên người cô vì phấn khích mà run lên, đạt đến đỉnh điểm.
Giản Ương không biết mình đã làm cách nào mà có thể chứa được thứ to lớn như thế.
Cơn đau ban đầu qua đi, cô dần cảm thấy tê dại, vừa khẽ phát ra một tiếng rên mỏng manh nơi chóp mũi cô, thì tiếng thở của Chu Ôn Dục đã gấp gáp, đột nhiên rút ra, cốc nước thủy tinh trên đầu giường bị anh dùng tay trần bóp vỡ tan.
Trong căn phòng mờ tối, ánh mắt Chu Ôn Dục trầm xuống, nhìn dòng máu đỏ tươi đang chảy trong lòng bàn tay anh.
Rồi lại quay sang cô, chậm rãi mỉm cười: "Xin lỗi nhé, bé cưng, em đẹp quá nên anh hơi mất kiểm soát."
Ánh mắt anh ướt át dịu dàng, nhưng Giản Ương vẫn khẽ rùng mình.
Cô bảo anh đi băng vết thương, nhưng anh làm như không nghe thấy, máu anh đã thấm khắp ga giường.
"Ương Ương, anh là của em, của em, của em..."
Hưng phấn, khàn đục, run rẩy.
Đêm đó, Chu Ôn Dục xa lạ đến mức khiến cô sợ hãi.
Nhưng sáng hôm sau, anh lại trở về dáng vẻ thường ngày, thậm chí còn quấn quýt cô hơn trước.
Anh vùi mặt bên gối cô, khẽ gọi đi gọi lại: "Ương Ương. Ương Ương. Ương Ương."
"Anh là của em rồi."
Từ trong mắt Chu Ôn Dục, Giản Ương nhìn thấy một thứ tình yêu tràn ngập, đến cả cha mẹ, người thân cũng chưa từng dành cho cô.
Cô không cách nào chống lại ánh nhìn đó, nhận ra rằng hóa ra bản thân vẫn luôn khao khát một tình yêu không giữ lại chút gì cho riêng mình như thế này.
Đến mức lựa chọn quên đi nỗi sợ hãi đêm hôm đó.
Bấy lâu nay, mọi thứ vẫn yên ổn như chưa từng xảy ra.
Nhưng lúc này, khi nhìn thấy hàng loạt tin nhắn dày đặc trên màn hình điện thoại, Giản Ương lại bị kéo về ký ức đêm ấy.
Cô nắm chặt điện thoại, lưng lạnh buốt. Chỉ cần nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với Chu Ôn Dục đang ghen, áp lực liền chồng chất.
Lục Tắc mua xong đồ, thấy sắc mặt cô không ổn liền hỏi: "Cô sao vậy?"
Giản Ương lắc đầu: "Không có gì."
Lục Tắc hơi nhướng mày: "Sắc mặt cô không nói vậy đâu. Lúc nãy ngoài xe là bạn trai cô à? Trông có vẻ rất bám người."
"Ừ, hơi vậy."
Thấy cô không muốn nói, Lục Tắc cũng không hỏi thêm.
Giản Ương bảo cậu ra khỏi siêu thị, phổ biến xong vài điều cơ bản về sinh hoạt cho cậu, liền nói sẽ đi trước.
Lục Tắc nhún vai: "Okay, hẹn gặp lần sau."
Giản Ương gật đầu, vừa định rời đi, Lục Tắc lại đột nhiên nói: "Bạn trai cô thật sự rất giống một người tôi biết."
Đây là lần thứ hai cậu nhắc đến chuyện này. Giản Ương cười nhạt: "Giống đến mức nào? Cậu có ảnh không?"
Người đó từng làm nhiều chuyện tệ lắm, còn ngang nhiên hack hết những bài tố cáo mình.
"Ừm." Lục Tắc gãi đầu: "Để tôi về tìm thử, nếu tìm được sẽ gửi cho cô, được không?"
Giản Ương đáp "được", vừa ngẩng lên liền thấy một chiếc xe màu đen lao thẳng về phía Lục Tắc.
Chính là chiếc xe của Chu Ôn Dục.
Tim cô giật mạnh, vừa định hét lên, Lục Tắc cũng lập tức nhận ra, sắc mặt cậu ta biến đổi, nhanh chóng chạy né sang một bên.
Chiếc xe phanh gấp khi gần như đã sát vào người cậu, bánh xe và mặt đường ma sát tạo nên tiếng rít chói tai, lướt qua sát vạt áo cậu.
Xui thay, túi đồ sinh hoạt Lục Tắc vừa mua rơi xuống đất, bị bánh xe cán qua tan nát.
Chỉ là một chiếc SUV bình thường, nhưng khi tăng tốc rồi thắng gấp, trong không khí vẫn phảng phất mùi khét.
Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt Chu Ôn Dục. Anh mỉm cười, tay đặt lên ngực: "A, xin lỗi nhé, phanh hỏng rồi."
"Giờ anh hơi sợ, Ương Ương qua đây hôn anh một cái được không?"
-
【Quên nói với Ương Ương rồi. Khi anh giận, tốt nhất nên dỗ anh trước. Lần trước anh giận, anh đã ăn mất Ương Ương. Lần này nên chọn ăn gì đây nhỉ? 】- "Nhật ký Chu Ôn Dục 10"