19. Chương 19: Tiêu bản

Độc Chiếm Em - Hoè Cố

Chương 19: Tiêu bản

Độc Chiếm Em - Hoè Cố thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy trận mưa xuân vừa dứt, nhiệt độ dần ấm lên.
Sắp đến ngày về Ninh Thành, nhưng Giản Ương vẫn còn rất nhiều việc chưa giải quyết xong.
Đồ đạc trong căn hộ quá nhiều, chỉ riêng quần áo và phụ kiện mà Chu Ôn Dục mua cho cô đã chất đầy hai phòng quần áo, mười mấy thùng đồ chất cả vào phòng ngủ phụ.
Giản Ương từ từ thu dọn, nhưng tiến độ vô cùng chậm chạp.
Không giống lần dọn ký túc xá, có thể bỏ đi rất nhiều những món đồ lặt vặt. Ở đây, ngay cả những mảnh ghép bị mất một mảnh, bức tranh sơn dầu số mới vẽ được một nửa, thậm chí là chú gấu bông bị Chu Ôn Dục bẻ gãy một chân – Giản Ương do dự mãi vẫn không đành lòng vứt bỏ.
Rất nhiều thứ đều là do Chu Ôn Dục làm hỏng.
Anh vừa đến không bao lâu, máy giặt, ổ cắm, đèn điện lần lượt hỏng hết.
Đêm đèn bị hỏng, Giản Ương mò mẫm trong bóng tối, cuối cùng không nhịn được nữa, nghiêm mặt giáo huấn anh một trận.
Trên đời sao lại có kiểu người chân đi đến đâu là đồ đạc hỏng đến đó thế hả?
Chu Ôn Dục còn tỏ vẻ vô tội, nhíu mày ngạc nhiên nói: “Anh thực sự không đụng vào chúng.”
“Là mấy thứ đồ cũ kỹ này cố ý chờ anh, cố tình hại anh.”
Giản Ương tức đến bật cười: “Chúng mười năm không hỏng, anh đụng vào liền hỏng, chúng hại anh cái gì? Chẳng lẽ muốn hại anh mất mạng sao?”
Chu Ôn Dục trừng lớn mắt, nhìn cũng rất tức giận, hừ hừ nằm ngửa ra sau: “Thật đấy mà... Á!”
Chỉ trong nháy mắt.
Một chân giường phòng ngủ phụ gãy rụng, cả cái giường to lớn cùng người ngã nhào xuống đất.
“Rầm” một tiếng vang dội.
Trọng lượng của Chu Ôn Dục đập xuống đất khiến mặt sàn như rung lên ba lần.
Tầng dưới lấy cây phơi đồ gõ trần nhà, chửi ầm lên: “Làm cái trò gì đấy hả!”
“......”
Trong phòng chỉ còn ánh sáng từ chiếc đèn pin của Giản Ương.
Cô rọi lại, thấy Chu Ôn Dục ngã chỏng vó trên đất, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác như đang mộng du.
Bị cô rọi vào mắt, anh lập tức phản ứng lại, nũng nịu gọi: “Bé cưng, không tới ôm anh à?”
“Phì.” Giản Ương thật sự không nhịn được, quay mặt đi, cười đến run cả vai.
Nhưng cô vẫn bước tới, chỉ là sao mà cô ôm nổi Chu Ôn Dục được chứ.
Vừa lại gần liền bị ôm eo kéo vào lòng hôn lấy hôn để, muốn trốn cũng trốn không nổi.
“Đám đồ vật này đều bắt nạt anh.” Anh giận dữ nói.
“Hôn anh một cái đi, bé cưng.”
Giản Ương không thể chống cự nổi nữa, dần dần bất động, mặc anh hôn loạn khắp mặt.
“Giường của anh hỏng rồi.” Trong bóng tối, cơ thể Chu Ôn Dục nóng ran, ánh mắt xanh biếc cũng lấp lánh.
Giản Ương cảm giác được nguy hiểm, muốn lui lại nhưng đã quá muộn, cô bị giữ chặt, dán sát lên người anh, môi bị nhẹ nhàng cắn lấy: “Muốn Ương Ương cho anh nương tựa.”
Cũng chính đêm hôm đó, hai người lần đầu tiên ngủ chung giường.
Chu Ôn Dục không an phận, suýt làm chuyện quá giới hạn, cuối cùng Giản Ương phải dùng tay để giải quyết.
Rồi sau đó vì “kích thước” của Chu Ôn Dục mà cô mất ngủ gần nửa đêm, trong khi Chu Ôn Dục lại ngủ ngon lành như một đứa trẻ.
So với hơn một năm trước, hầu hết vật dụng trong nhà gần như đã thay mới toàn bộ.
Đèn, ti vi, tủ lạnh, máy lạnh, à, còn cả chiếc giường cũ nữa.
Lúc đó Chu Ôn Dục không chịu sửa giường, ngày nào cũng đòi ngủ lì ở chỗ cô, nhưng Giản Ương sợ chủ nhà trừ tiền đặt cọc, vẫn bắt anh phải gọi người đến sửa.
Còn mấy thiết bị điện khác, Giản Ương nói thay đồ mới ở nhà thuê không đáng, nhưng Chu Ôn Dục cứ nhất quyết đòi đổi, còn hừ lạnh: “Anh không muốn mọi thứ hỏng hóc đều đổ lên đầu mình.”
Giản Ương nghe xong cũng bật cười.
Sau này có gì hỏng, Giản Ương còn chưa kịp nói thì đã thấy Chu Ôn Dục tự giác sửa chữa xong hết cả.
Không biết từ lúc nào, anh đã có thể chu toàn giải quyết từng chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô.
Đèn cảm ứng ở cầu thang bị hỏng, Giản Ương bị vấp ngã khi về nhà. Hôm sau, Chu Ôn Dục tự mình thay bóng đèn, đắc ý nhướn mày hỏi cô: “Bé cưng thấy anh giỏi không?”
Vali nặng, túi xách nặng chưa bao giờ để cô phải xách.
Ra ngoài phỏng vấn, đi làm thêm, luôn luôn có anh đưa đón, ngăn chặn mọi nguy hiểm.
Nhưng giờ đây, tất cả những chuyện đó Giản Ương phải một mình đối mặt.
Mấy chiếc túi to đùng rất khó thu dọn, cô không nhấc nổi, kéo cũng không được, đành chất tạm ở đó.
Trưa hôm đó, Giản Ương gọi một suất đồ ăn cô từng rất thích, chỉ ăn được vài miếng đã buông đũa.
Rõ ràng mấy năm trước khi mới lên đại học, lần đầu được ăn món gà rán rẻ tiền ngoài hàng, cô cảm thấy ngon đến lạ, vậy mà giờ đây lại bị nuôi đến mức không thể chịu nổi mùi công nghiệp nồng nặc trong thức ăn.
Chiều nay còn phải đến biệt thự của White làm thêm, Giản Ương lướt qua căn phòng bừa bộn, rời nhà với tâm trạng nặng trĩu như vừa trải qua một cơn mưa dầm.
Khu biệt thự Tùng Lan gần ngoại ô Kinh thị, từ căn hộ đi đến phải đổi ba tuyến tàu điện ngầm.
Nhưng Giản Ương chưa từng đi tàu điện ngầm, toàn Chu Ôn Dục đưa đón cô.
Trước khi có xe, anh đều gọi taxi đưa cô đến nơi rồi tìm sân tennis gần đó đánh bóng, chờ cô xong việc thì lại đón về, mỗi chuyến xe đi về cũng ngót nghét hơn hai trăm tệ. Sau này mượn được xe, việc đưa đón càng tiện hơn.
Tiền làm thêm của Giản Ương phần lớn đều dùng để chữa bệnh cho bà ngoại và thuê người chăm sóc, tất nhiên cho dù có dư dả, với quan niệm tiền bạc của cô từ bé đến lớn, cũng sẽ không tiêu xài xa xỉ đến mức bỏ hai trăm tệ gọi xe.
Số tiền thuộc về Chu Ôn Dục, cô cũng đã trả lại, mặc dù hai thẻ ngân hàng vẫn nằm yên trên bàn trong căn hộ.
Lâu quá không đi tàu điện, Giản Ương suýt quên ga gần nhà là ga trung chuyển, người đông nghịt, lại đúng dịp cuối tuần, hình như còn có buổi biểu diễn của một ngôi sao nào đó nên đến cả cửa kiểm tra an ninh cũng phải xếp hàng dài.
Chen chúc vào toa tàu chật cứng như hộp cá mòi, Giản Ương đứng dựa vào vách. Tháng Tư đã khá oi bức, phía trước cô là một gã cao to, người nồng nặc mùi mồ hôi khó chịu.
Giản Ương nhẹ nhàng nín thở, nghiêng đầu sang một bên.
Xuống tàu rồi còn phải đạp xe đạp thuê mấy cây số nữa.
Gần hai tiếng sau mới tới biệt thự.
Khi bấm chuông, tóc Giản Ương mới gội hôm qua đã bết lại dính vào má, mắt cũng lờ đờ, dạ dày thì quay cuồng buồn nôn như thể sắp tụt đường huyết đến nơi.
Giản Ương theo phản xạ đưa tay vào túi tìm chocolate, nhưng chỉ mò được một khoảng trống. Tay cô khựng lại, lúc này mới nhớ ra.
Chu Ôn Dục không còn ở đây nữa, trong túi sẽ không có ai nhét chocolate thay cô.
Người giúp việc Anna mở cửa.
Giúp việc trong biệt thự ai cũng trầm lặng ít nói, chỉ có Anna là quen mặt Giản Ương nhất vì hay mở cửa cho cô, thi thoảng sẽ chào cô một câu đơn giản.
Hôm nay Anna không hề nhìn cô, ánh mắt luôn dán chặt xuống sàn, mở cửa xong thì nhanh chóng quay vào làm việc.
Giản Ương cũng chẳng còn tinh thần để ý đến những tiểu tiết đó.
Trưa không ăn mấy, lại di chuyển hai tiếng, giờ miệng khô khốc, vừa nghe Tiểu Mãn hỏi muốn uống gì, cô liền nói ngay nước ép trái cây.
Giản Ương ngồi trên sofa, nghe Tiểu Mãn nói nước ép đã xong, cô đứng dậy định ra lấy.
Nhưng vừa đứng dậy, trước mắt đã tối sầm lại, toàn thân như mất hết sức lực, ngã lăn xuống ghế sofa, hoàn toàn mất ý thức.
Vài người giúp việc hoảng hốt, định lao tới.
“Đinh đông” thang máy mở ra.
“Mang mật ong và đường lại đây.” Người mới đến chạy nhanh về phía cô, cau mày thúc giục, “Nhanh lên! Mấy người ngu hết rồi sao?”
Đám giúp việc sợ anh, vội vàng tản đi như chim vỡ tổ, luống cuống tìm kiếm.
Chu Ôn Dục ngồi xuống, trực tiếp bế cô lên lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve má Giản Ương.
Đồng thời vùi đầu vào cổ cô, hít sâu một hơi.
“Haizz.” Anh cau mày thở dài: “Sao mới vắng anh hai ngày mà trên người em đã dính cái mùi nghèo khổ khó chịu này rồi?”
“Thật đáng thương.” Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đã mất hết sắc máu của Giản Ương, cúi xuống trực tiếp liếm lên, vừa liếm vừa dùng giọng mềm mỏng như dỗ dành: “Bé cưng... Bé cưng của anh... anh nhớ em muốn chết.”
Bị anh liếm hôn như thế, Giản Ương dường như thấy khó chịu, khẽ nhíu mày định tránh đi.
Cử động nhỏ ấy như chạm vào một thứ gì đó nguy hiểm.
“Sao lại dám thế hả? Bé cưng?” Ngón tay Chu Ôn Dục bóp lấy hai má cô, giọng điệu thoáng trầm xuống: “Anh nuôi hư em rồi đúng không? Nuôi đến hỏng luôn rồi mà còn dám chia tay anh?”
Giọng anh lại chuyển sang khàn khàn, thấp thoáng nét hưng phấn điên dại: “Em có biết không, em đã không còn rời khỏi anh được nữa rồi, bé cưng.”
Ý thức Giản Ương mơ hồ, nhưng cô vẫn nghe được tiếng anh.
Anh đang gọi cô là “bé cưng”.
Sống mũi cay xè.
Cơ thể còn sớm hơn cả lý trí, đã đi trước một bước mà nhớ đến người ấy, khiến cô vô thức khẽ gọi: “...A Dục.”
“Anh đây, bé cưng.”
Giản Ương không thể khống chế mình, theo bản năng mà dựa lại gần anh.
Chu Ôn Dục chẳng hề khách khí cạy mở môi cô, liếm mật ong vào trong khoang miệng.
Vài người giúp việc cúi đầu không dám nhìn, lần lượt lặng lẽ lui về phòng.
“Thật đáng thương...” Anh bóp nhẹ cằm cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười hưng phấn không thể che giấu, “Đáng thương thế này, ra ngoài chắc sẽ bị người ta bắt nạt đến chết mất thôi.”
“Không có anh, bé cưng định sống sao đây?”
Khi Giản Ương tỉnh lại, trong miệng vẫn còn vương vị ngọt chưa tan.
Anna đang ngồi đối diện, trên tay cầm một lọ mật ong.
Giản Ương ngẩn ra vài giây mới phản ứng lại, vội vàng nói lời cảm ơn: “Là chị cho tôi uống nước mật ong phải không? Cảm ơn nhé.”
Tưởng cô nói “Không có gì”, Giản Ương lại cảm ơn thêm một lần nữa.
Trên người vẫn chẳng có chút sức lực, cô uống thêm ít nước ép trái cây mới cảm thấy dễ chịu hơn. Cô nói muốn ra khu nhà kính để làm việc, nhưng trong nhà bỗng vang lên giọng nói của White: “Không cần, hôm nay nghỉ đi.”
Giản Ương lắc đầu: “Đã tới rồi, không sao đâu ạ, tôi đã đỡ hơn rồi.”
Cô vất vả lắm mới đến được đây, sao có thể không làm gì mà về? Hơn nữa, lương theo giờ lại cao như vậy, chỉ hai tiếng đã được một ngàn tệ, bỏ lỡ thì phí quá.
Giọng White trầm thấp, thoáng có chút không vui: “Đừng cố sức.”
“Không...”
“Tôi nói rồi, hôm nay không cần.”
Lời sau nghẹn nơi cổ họng. Chủ thuê đã nói đến thế, cô cũng không tiện khăng khăng.
Giản Ương cúi đầu, có chút buồn bã.
“Ngài White, có lẽ hôm nay là lần cuối tôi đến làm rồi. Tôi định sớm báo cho ngài, nhưng mấy lần trước ngài đều không ở đây. Xin lỗi vì thời gian gấp quá, có thể sẽ làm chậm việc tìm người mới của ngài.”
Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.
“Tại sao?”
Giản Ương đáp: “Tôi sắp tốt nghiệp, phải về quê làm việc.”
“Lương bao nhiêu?”
Giản Ương nghĩ một chút rồi vẫn thành thật trả lời.
Giáo viên công lập, cao lắm cũng chỉ mấy ngàn tệ.
White bật cười một tiếng.
Giản Ương nghe ra được tiếng cười ấy có chút châm biếm, lông mày khẽ nhíu lại, trong lòng dâng lên một tia khó chịu.
Giọng White bỗng trở nên sắc bén dị thường: “Chỉ vì mấy ngàn tệ rẻ mạt đó, cô định bỏ công việc của tôi?”
Giản Ương im lặng một lúc rồi nói: “Dù thế nào thì đó cũng là lựa chọn của tôi. Mong ngài tôn trọng.”
“Thế còn bạn trai cô thì sao? Cũng đá luôn rồi? Cô bỏ rơi anh ta vì ai hả?”
Hôm nay White quả thực rất thất lễ.
Giản Ương không đáp.
“Vậy sao? Cô bỏ anh ta thật rồi?”
“Sao không nói? Không dám thừa nhận là đã lừa tôi à?”
“Cô đúng là một cô gái vô trách nhiệm.”
Chuỗi ngày đè nén bấy lâu, đến giây phút này bỗng bùng nổ.
Chia tay vốn đã đủ đau lòng, nay lại mất thêm một ngàn tiền công, phí cả chuyến đi, lại càng thêm chua xót.
Một ông chủ người nước ngoài dựa vào đâu mà tự cho mình cái quyền được chỉ trỏ vào đời cô?
Dù sao cũng chẳng làm nữa rồi.
Giản Ương khẽ cười, khóe môi cong lên thành nụ cười sắc bén, nói một tràng như bắn liên thanh: “Đúng, tôi là người bỏ anh ấy. Mấy lời kết hôn đều là giả, tôi chưa từng định cưới anh ấy. Không chỉ lừa ngài, tôi còn lừa cả anh ấy. Tôi chỉ muốn yêu đương thôi, còn cưới thì tôi đã có người khác để cưới rồi. Một kẻ nước ngoài lai lịch mờ ám như vậy, dựa vào đâu mà bắt tôi phải bỏ hết tất cả để cưới anh ấy? Xin lỗi, tôi chưa từng yêu đến mức đó.”
“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, giống như có thứ gì đó bị đá văng, đổ sập xuống đất.
Giản Ương sững người, chớp chớp mắt đầy khó hiểu. Người nước ngoài này cũng đồng cảm ghê ha? Người bị đá đâu phải ông ta, sao lại nổi điên thế?
Chẳng lẽ là do quá nhập tâm vào cặp đôi mà bị “BE” (Bad Ending) nên phát điên à?
Cũng đúng thôi, mấy người ngoại quốc này, Giản Ương thật ra chưa bao giờ hiểu nổi. Cũng giống Chu Ôn Dục, lúc nào cũng hành xử khó đoán.
Chắc người Mỹ ai cũng có chút tính khí bất thường.
“Đã vậy, nếu ngài không cần tôi nữa...” Giản Ương đứng dậy, “Tôi xin phép về trước.”
“Giản Ương.”
Giọng nói trong loa giám sát không còn bình tĩnh trầm ổn như trước, mà khàn khàn, thô ráp: “Cô nghĩ cô rời được anh ta sao?”
Bước chân Giản Ương khựng lại.
“Cô từng nghe câu ‘nước ấm nấu ếch’ chưa?”
(*Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà chết từ từ. Ngụ ý: con người sống trong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn. Ngược lại, nếu đang ở “thiên đường” (điều kiện bình thường) mà bị ném xuống “địa ngục” (nước nóng), phản ứng sẽ rất mạnh, từ đó nhanh chóng đưa ra lựa chọn, không đến nỗi chết lúc nào không hay.)
Ông ta vừa nói vừa bật cười:
“Qua từng ấy thời gian quan sát, tôi thấy rồi, không có bạn trai cô thì cô chẳng làm được gì cả.”
“Cô đã không còn là cô của trước kia nữa. Tiếp theo đây với công việc tầm thường, đồng lương rẻ mạt, gia đình như cái hố không đáy, tính cách quá mềm yếu, và thân thể yếu ớt được nuôi dưỡng đến mức mảnh mai như thủy tinh. Tất cả những điều đó sẽ khiến cô không thể tiếp tục sống tốt được nữa.”
Giản Ương đứng nguyên tại chỗ, từng chữ, từng chữ như nện thẳng vào người cô, khiến toàn thân cô run rẩy.
Cô hối hận vì đã từng nói chuyện với White, hối hận vì đã nói với ông ta quá nhiều. Giờ đây, tất cả những điều đó đều biến thành lưỡi dao không ngừng đâm vào nơi yếu mềm nhất trong lòng cô.
Nhưng điều khiến Giản Ương càng thêm sợ hãi là cô phát hiện ra, dù lời của White nghe cay nghiệt đến mức nào, cô vẫn không thể phản bác nổi một câu nào. Mỗi một chữ đều trúng tim đen.
“Ông là ai? Những chuyện này liên quan gì đến ông?” Giản Ương đỏ mắt nhìn chằm chằm vào chiếc camera giám sát, giọng run mà vẫn kiên quyết: “Cuộc đời tôi như thế nào là do tôi tự quyết định.”
“Không cần là không cần.”
“Dù là công việc, hay là đàn ông, đều như vậy.”
“Tôi chưa bao giờ ăn lại cỏ cũ, cũng khuyên ông bớt xen vào chuyện người khác.”
Nói xong, Giản Ương lập tức chạy đến cửa, vội vã rời đi.
Nhưng vừa mở cửa ra.
Bên ngoài vang lên tiếng “ầm” dữ dội, chẳng biết từ khi nào bầu trời đã nổi sấm lớn.
Cãi nhau với White suốt nãy giờ, cô thậm chí còn không nhận ra thời tiết đã thay đổi, bầu trời đen kịt, gió gào mưa trút xuống dữ dội.
Nhưng lời cay nghiệt đã nói ra, mà Giản Ương chưa từng quay đầu lại thì sao có thể trơ mặt mà quay vào trú mưa?
May trong túi có ô, Giản Ương mở ra rồi bước thẳng vào cơn mưa như trút nước.
Trên tầng cao nhất của biệt thự, trước khung cửa sổ sát đất.
Cả phòng làm việc tan hoang, đồ đạc vương vãi đầy sàn, bàn làm việc lớn bị đá văng, lộn xộn vô cùng.
Trong tay Chu Ôn Dục là những vết máu dài ngoằn ngoèo do kính vỡ cắt, từng giọt đỏ sẫm nhỏ tí tách xuống đất.
Ánh mắt anh u ám, độc địa, gắt gao dán chặt vào bóng lưng cô gái nhỏ dưới sân đang cầm ô, bị gió quất đến suýt bay đi.
Nước mắt không ngừng chảy ra từ khóe mắt anh. Chu Ôn Dục hít mạnh, mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Ngay cả tim cũng như bị dao xẻ, từng nhát, từng nhát đau nhói, lan ra tứ chi, rát buốt và dài dằng dặc.
Chu Ôn Dục chưa từng có cảm giác nào như thế này.
Đau quá, Ương Ương.
Có phải anh sắp chết rồi không?
Nếu anh chết, có phải Ương Ương sẽ không bỏ rơi anh nữa không?
Khi Chu Ôn Dục lao ra xuống tầng, trên mặt đầy máu, sắc mặt như quỷ dữ vừa từ địa ngục bò lên.
Anh gần như quên mất còn có thang máy, đến tầng một mới sực nhớ, rồi chạy thẳng xuống tầng hầm.
Anna sợ đến không dám thở mạnh.
Nhìn anh vụt đi như một cơn gió, sau đó là tiếng động cơ xe nổ vang.
Mưa lớn đến đáng sợ.
Dù có ô nhưng gió vẫn thổi xiên khiến nước mưa tạt khắp người, Giản Ương gần như ướt nửa người.
Đôi giày vải dưới chân cũng đã ướt sũng, mỗi bước đi đều có làn nước lạnh ngấm vào tận đầu ngón chân.
Buổi sáng còn oi bức, nhưng vừa mưa xuống, nhiệt độ lập tức hạ thấp.
Một cơn gió quất qua cũng khiến Giản Ương rùng mình.
Khu biệt thự này, taxi không vào được.
Cho dù gọi xe, ít nhất cũng phải đi bộ ra đến cổng ngoài cách chừng một cây số.
Điện thoại đột nhiên reo lên, là cuộc gọi của Trần Tư Dịch.
Anh ấy liên tục xin lỗi.
Anh ấy nói bác sĩ Tôn đột nhiên không thể sắp xếp lịch mổ cho bà nội cô nữa, lý do không rõ ràng.
Giản Ương không biết mình đã kết thúc cuộc gọi thế nào, chỉ ngơ ngác nhìn mặt đất bị mưa đập thành từng vũng nước.
Chiếc ô bị gió thổi bật tung, rơi lăn xuống đất.
Từ sáng đến giờ, từ lúc dọn hành lý, Giản Ương đã luôn cố gắng kiềm chế cảm xúc, mà giờ đây tất cả sụp đổ xuống như bức tường cao bị phá vỡ.
Cô gục xuống òa khóc nức nở.
Cô ghét quá.
Ghét kinh khủng những ngày mưa như thế này.
Bỗng nhiên cô nhớ đến cơn mưa trước đó.
Khi ấy Chu Ôn Dục cõng cô trên lưng, che chắn cẩn thận cho cô, che kín hết mọi hạt mưa. Quần áo, giày dép, thậm chí đến tất của cô đều khô ráo sạch sẽ.
Anh nói với cô về nắng vàng ở California, về chú chó nhỏ đáng yêu, về con dốc sau nhà, và cả cuộc sống của họ sau khi sang Mỹ.
Trong đầu Giản Ương đột nhiên lóe lên một ý nghĩ đáng sợ.
Nếu theo Chu Ôn Dục sang Mỹ, có phải sẽ chẳng còn nhiều rắc rối như bây giờ không? Anh giỏi đến thế, có phải có thể tìm được người giúp cô lo liệu mọi chuyện không? Cần gì phải chia tay? Nếu có người chu cấp, có thể dựa vào, chẳng phải cũng tốt sao?
Nhưng sống lưng Giản Ương lại run lên từng hồi bất an.
Lời của White như tiếng vọng vang lại trong đầu cô.
Giản Ương từng không chịu nổi sự yếu đuối bẩm sinh của Triệu Lâm, cho rằng người phụ nữ đó mỗi khi gặp chuyện chỉ biết hoảng loạn, chỉ biết bám víu vào người khác, là một dây tơ hồng yếu ớt không thể tự mình đứng vững.
Cô từng tin chắc mình sẽ không đi vào vết xe đổ ấy.
Hai mươi năm qua, Giản Ương vẫn luôn tự mình sống tốt.
Cô độc lập, tự chủ, chưa bao giờ từ bỏ mục tiêu phía trước.
Giản Ương từng mơ được vào trường danh tiếng, kiếm thật nhiều tiền, để bà nội có cuộc sống tốt hơn, giúp mẹ thoát khỏi muộn phiền, để trở thành niềm kiêu hãnh của họ.
Vậy mà giờ đây, sao lại thành ra thế này?
Mỗi khi gặp chuyện, cô chẳng còn cách nào tự mình giải quyết.
Lần bà nhập viện cấp cứu cũng thế, toàn là Chu Ôn Dục đưa cô ra sân bay. Giờ cũng vậy, phản ứng đầu tiên của cô là muốn Chu Ôn Dục đến giúp.
Ý nghĩ đó quá sức hấp dẫn, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
Không được. Cô không thể tiếp tục như thế nữa.
“Bíp bíp” Tiếng còi ô tô vang lên.
Giản Ương chậm rãi ngẩng đầu, trong tầm nhìn mờ mịt có người bước xuống xe, tiến lại gần cô.
Người đó nhẹ nhàng bế cô lên, hơi thở ấm áp bao trùm lấy cô.
Giản Ương từ từ ngẩng mặt nhìn anh.
Chu Ôn Dục khoác chiếc áo khoác đen, tay phải quấn băng gạc, ngón tay trái dịu dàng vuốt ve gò má cô, giọng khẽ run mà trầm thấp: “Bé cưng, sao anh vừa không ở đây, em đã tự làm mình thành ra thế này rồi?”
“Nếu em chỉ là một con bướm muốn dừng lại đôi chút, thì khi em dang cánh, anh sẽ giữ em lại, biến em thành tiêu bản, để em mãi mãi ở bên anh.” - “Nhật ký Chu Ôn Dục 19”