Độc Chiếm Em - Hoè Cố
Chương 3: Tôi đồng ý, tôi đồng ý
Độc Chiếm Em - Hoè Cố thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giản Ương ngay từ đầu đã định nghĩa mối quan hệ giữa cô và Chu Ôn Dục là một mối tình thanh xuân đơn giản mà lãng mạn.
Chu Ôn Dục chỉ trao đổi trong hai năm, chậm nhất là mùa hè, anh sẽ phải quay lại Mỹ.
Nhà anh ở bang California, nơi có khí hậu ấm áp, tràn ngập ánh nắng mặt trời.
Ở trong nước, anh một thân một mình, không người thân thích, người mẹ Trung Quốc duy nhất cũng đã qua đời từ lâu, Giản Ương không thể nào để anh vì cô mà ở lại đây.
Ngay cả khi lùi một bước vạn dặm mà nói, cho dù Chu Ôn Dục nhất quyết ở lại Trung Quốc làm việc và định cư, thì cũng sẽ vì khoảng cách mà khó có thể bền lâu.
Nhà Giản Ương ở một thành phố hạng ba không có sân bay, muốn đi máy bay phải đến sớm một ngày để lên thành phố tỉnh lỵ là Tinh Thành.
Cô thi trượt nguyện vọng mới vào được chuyên ngành lịch sử khô khan của A Đại, cho dù có trong tay bằng tốt nghiệp của trường danh tiếng, cũng rất khó trụ vững trong những thành phố lớn nơi tập trung toàn người tài.
Nếu về quê thì bằng cấp A Đại của cô vẫn còn có giá, sẽ có đơn vị tốt tiếp nhận, đây cũng luôn là kỳ vọng của mẹ và bà nội, có một công việc ổn định, có thể làm nở mày nở mặt.
Còn Chu Ôn Dục tốt nghiệp Stanford, tự nguyện đến A Đại trao đổi chuyên ngành mạch tích hợp, năm ngoái đã được tổng giám đốc của Trí Liên Tương Lai là Yến Thính Lễ đích thân mời vào đội làm chip tự nghiên cứu, chế độ đãi ngộ rất tốt, chỉ nhìn cách anh chi tiêu bây giờ cũng đủ thấy.
Dù anh có ở lại trong nước, tương lai chắc chắn cũng rộng mở vô cùng, không thể vì cô mà lãng phí thời gian ở một thành phố thậm chí còn chẳng có mấy doanh nghiệp công nghệ cao.
Còn bản thân Giản Ương cũng sẽ không cố ở lại thành phố lớn.
Yêu xa tuyệt đối không thể bền lâu.
Tất cả dấu hiệu đều cho thấy, sau khi tốt nghiệp, họ sẽ giống như phần lớn các cặp đôi đại học mà mỗi người một ngả.
Nhưng Chu Ôn Dục hình như vẫn chưa nghĩ đến mức này, có lẽ vì lớn lên ở nước ngoài nên cảm xúc có phần chậm chạp, thường lý tưởng hóa mọi thứ hơn, rất khó cân nhắc đến những yếu tố thực tế như vậy.
Nhưng không sao cả, khi yêu thì họ không bàn đến những vấn đề phức tạp này.
Đến lúc chia tay, Giản Ương sẽ nói rõ mọi điều thiệt hơn, bình tĩnh chấm dứt mối quan hệ này một cách êm đẹp, họ vẫn có thể cùng nhau trải qua vài tháng ngọt ngào cuối cùng.
Chu Ôn Dục có thể sẽ rất buồn, nhưng anh thông minh lại ngoan ngoãn như vậy, nhất định sẽ hiểu cho sự lo lắng và tâm ý của cô.
Đã sắp chia tay rồi mà còn tốn nhiều tiền như vậy để mua món quà đắt tiền, thật sự không thích hợp.
Nhưng Giản Ương cũng tự trấn tĩnh lại, Chu Ôn Dục đã tốn công tốn sức chọn quà, cô bảo trả lại là trả lại ngay, cũng sẽ khiến người ta tổn thương.
Thế là cô hôn nhẹ lên má Chu Ôn Dục một cái: "Chúng ta có thể đổi kiểu khác, em thích nhẫn trơn."
"Tiền dư lại để mua cho anh một cái nữa, chúng ta đeo nhẫn đôi được không?"
Chu Ôn Dục đáp lại bằng một nụ hôn ướt át kéo dài.
Tâm trạng anh cũng nhanh chóng ổn định lại, lại dùng cái giọng điệu kéo dài thường thấy ấy nói chuyện với cô.
Giản Ương từng hỏi anh vì sao lúc riêng tư lại nói chuyện bằng giọng như vậy.
"Giọng như vậy?" Anh hỏi.
Giản Ương nghĩ đến một từ lóng mới trên mạng: "...Ờ, kiểu như, giọng nũng nịu ấy."
Chu Ôn Dục nói anh nghĩ như vậy sẽ rất dễ thương.
Được thôi, quả thực cũng rất dễ thương.
Đến mức khi anh lần thứ một trăm nói câu "Em đừng tiết kiệm vì anh, anh thật sự rất nhiều tiền", Giản Ương cũng không tức nổi.
Mặc dù cô rất khó tin lời Chu Ôn Dục, và cảm thấy anh chỉ cần có chút tiền là tiêu xài hoang phí, cô sẽ không quên hình ảnh khi anh mới đến trong nước, bị lừa hết sạch tiền, đáng thương ngồi bên đường cầu xin cô cho ở nhờ.
Giản Ương vỗ nhẹ sau gáy anh: "Sáng mai em có tiết, chiều còn phải đến biệt thự làm thêm, tối mình đi mua nhẫn đôi được không?"
"Anh nghe Ương Ương hết."
Buổi học hôm sau bắt đầu lúc mười giờ.
Giản Ương hơn tám giờ mới tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy Chu Ôn Dục đang chống cằm nằm bên cạnh nhìn cô chằm chằm.
Cửa phòng ngủ mở ra, trong bếp hơi nóng lượn lờ, có hương thơm của ngô luộc lan tỏa.
Lịch sinh hoạt của Chu Ôn Dục rất lành mạnh và đều đặn, sáu rưỡi sáng đã dậy nấu xong bữa sáng, sau đó đến phòng gym mà anh đã đăng ký cả năm ở dưới lầu.
Nếu có tiết tám giờ, bốn mươi phút sau anh sẽ quay lại gọi cô dậy ăn sáng.
Nếu là tiết mười giờ, anh sẽ chu đáo chờ cô tự tỉnh dậy.
Hơn một năm nay, bị một bạn trai vừa tuấn tú vừa điển trai như Chu Ôn Dục thản nhiên ngắm nhìn mình khi ngủ, Giản Ương vẫn chưa quen được.
Cô nhanh chóng nhắm mắt lại, quay người đi một cách tự nhiên.
Nhưng cô diễn xuất quá tệ, lập tức bị Chu Ôn Dục bật cười gọi một tiếng: "Bé cưng?"
"......"
Giản Ương chợt nhớ đến một đoạn clip ngắn từng xem lướt qua trên mạng.
Chủ nhân ngủ nướng cuối tuần, bên giường là một chú chó to đang rình rập chờ được cho ăn.
Chủ nhân không dám động đậy, vì một khi đối mắt, con chó sẽ nhào lên liếm láp không ngừng.
Giản Ương đã bị phát hiện rồi, "chó to" Chu Ôn Dục áp sát lại gần: "Ương Ương, hôm nay muốn mặc bộ nào?"
Anh chỉ vào cuối giường, nơi có ba bộ đồ cùng mùa được xếp ngay ngắn.
Toàn bộ đều là mẫu mới tinh, mà Giản Ương chưa từng thấy qua: "Anh lại mua cho em nhiều đồ như vậy làm gì?"
"Em không ở nhà, anh rất cô đơn." Chu Ôn Dục thở dài: "Phối đồ cho em thì thời gian sẽ trôi nhanh hơn một chút."
"Thích bộ này không?"
"Thích."
"Vậy thì giơ tay lên nào." Chu Ôn Dục nói.
Giản Ương biết anh lại muốn làm gì, Chu Ôn Dục đối với việc mua sắm và mặc đồ cho cô, có một niềm đam mê đặc biệt.
Miệng thì suốt ngày gọi cô là "bé cưng", hành động cũng làm đúng như vậy, thường khiến một người trưởng thành như Giản Ương phải xấu hổ vô cùng.
Chu Ôn Dục rất tỉ mỉ mặc đồ lót mới cho cô, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời đi.
Trên đó vẫn còn lưu lại những dấu hôn dày đặc mà anh để lại đêm qua.
Trong ánh mắt run rẩy vì xấu hổ của Giản Ương, anh cúi đầu hôn một cái: "Thiết kế không gọng, nghe nói sẽ thoải mái hơn chút."
Anh còn rất đàng hoàng nói: "Chỗ này rất yếu, anh cũng không dám hôn mạnh."
Thật ra thì cũng chẳng nhẹ chút nào.
Nhưng Chu Ôn Dục từ trước đến nay đều rất dễ dãi với bản thân, Giản Ương âm thầm phàn nàn trong lòng.
Cuối cùng anh quỳ nửa người, giúp cô đi tất vào.
Đợi Giản Ương rửa mặt xong, Chu Ôn Dục lại cúi người, cẩn thận thoa kem dưỡng tay cho cô.
Nhưng mới được nửa chừng, động tác anh dừng lại, sắc mặt bỗng lạnh đi.
"Sao em lại để tay thành ra thế này?"
Giản Ương cúi đầu nhìn ngón tay mình một cái.
Hơn một năm nay, tay cô đã được Chu Ôn Dục chăm sóc rất cẩn thận nên rất đẹp. Mùa đông ở Kinh thị hanh khô, tay rất dễ nứt nẻ, anh ngày nào cũng không ngừng bôi kem dưỡng cho cô.
Nhưng suốt dịp Tết vừa rồi, nhà bố dượng có họ hàng đến thăm và ăn uống liên tục, khi tiệc tan, mọi thứ đều như bãi chiến trường, mẹ cô một mình quay cuồng như chong chóng, cô là người duy nhất không chịu nổi mà đứng ra phụ giúp làm việc nhà.
Không có thời gian chăm sóc kỹ lưỡng, tay tự nhiên trở về như cũ.
Gia đình cô rất phức tạp, Chu Ôn Dục chắc chắn sẽ không hiểu hết được, Giản Ương cũng không định nói toạc ra, giữa họ chỉ hợp với một mối tình đơn giản và trong sáng.
"Ương Ương, em còn chưa trả lời anh." Chu Ôn Dục nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô.
"Em quên bôi kem dưỡng rồi."
Lại không nói thật.
Chu Ôn Dục khẽ cong môi cười, không nói gì.
Ai mà nghĩ được trên gương mặt chàng thiếu niên tuấn tú ấy, trong lòng anh lại đang nguyền rủa một cách cay độc...
Chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi......
Trong nước bao giờ mới được hợp pháp hóa việc sở hữu súng? Đám tiện nhân trong nhà Ương Ương sao còn chưa chết đi?
Mặt trời lên cao, ánh sáng vàng vỡ vụn như mảnh vàng rơi vào căn hộ không lớn này, nơi đây gần mấy trường đại học, có rất nhiều sinh viên thuê trọ.
Cách âm khá kém, thường xuyên nghe thấy tiếng bước chân sột soạt từ tầng trên.
Căn hộ rất nhỏ và bình thường.
Nhưng Giản Ương nhìn bản thân trong chiếc gương toàn thân, được Chu Ôn Dục mặc đồ đẹp vào, trông như lột xác hoàn toàn, đột nhiên có một cảm giác hạnh phúc thật sự.
Tâm trạng bị ký ức về cái Tết Nguyên đán đầy rắc rối làm phiền lòng lập tức tốt lên, khiến cô rất muốn nói những lời có thể khiến Chu Ôn Dục vui.
Thế là Giản Ương nghiêng người nâng mặt Chu Ôn Dục lên, dỗ dành: "Được rồi, thật ra là vì chỉ có anh mới chăm sóc được cho em."
"Không có anh là không được."
Giản Ương nhìn thấy đôi mắt Chu Ôn Dục chậm rãi trợn to.
Cô không biết rằng trong đầu anh bây giờ chỉ còn lại dòng chữ to đậm nét đang điên cuồng nhảy múa.
Ương Ương chỉ có tôi chỉ có tôi chỉ có tôi chỉ có tôi chỉ có tôi ^^
Tôi đồng ý tôi đồng ý tôi đồng ý tôi đồng ý tôi đồng ý tôi đồng ý tôi đồng ý...!
Bít tết, ngô luộc, súp lơ xanh, hạt dinh dưỡng, cà phê đen, đó là bữa sáng của Chu Ôn Dục.
Trước mặt Giản Ương thì là há cảo hấp và ngô luộc, há cảo là cô gói trước khi về quê.
Cô từng nói với Chu Ôn Dục, người Trung Quốc phải ăn há cảo vào Tết, khi nghỉ lễ thì anh có thể tự nấu ăn.
Vì thói quen ăn uống, Chu Ôn Dục không quen ăn nhiều món ăn trong nước, lần đầu tiên ăn há cảo thì suýt chút nữa ăn sạch tủ lạnh, Giản Ương sợ anh ăn đến đau bụng.
Khoảng thời gian đó, Chu Ôn Dục ngày nào cũng ăn há cảo, mỗi lần là ba bốn mươi cái.
Đột nhiên có một ngày, sau khi cân đo chỉ số mỡ cơ thể xong, anh mặt lạnh đăng ký thẻ tập gym cả năm ở phòng gym dưới lầu.
Thật ra Giản Ương chẳng thấy vóc dáng anh thay đổi gì cả.
Thân hình Chu Ôn Dục có một vẻ đẹp rất cuốn hút, cơ bắp săn chắc mượt mà nhưng không quá đà, là kết quả của việc tập luyện lâu dài kết hợp với ăn uống lành mạnh.
Giản Ương thử an ủi anh, nhưng Chu Ôn Dục lại rất nghiêm túc nói: "Tỷ lệ mỡ của anh tăng 0.8%."
Giản Ương không hiểu sao thay đổi nhỏ như vậy lại khiến anh lo lắng đến thế.
Chu Ôn Dục trả lời cô: "Anh phải luôn giữ trạng thái tốt nhất."
"...Tại sao chứ?"
Anh áp khuôn mặt tuấn tú mà cô không thể cưỡng lại vào lòng bàn tay cô: "Luôn là dáng vẻ mà Ương Ương thích nhất, thì sẽ không bao giờ bị bỏ rơi."
Lại nói bậy rồi.
Giản Ương bất đắc dĩ mà lại rung động, véo má anh một cái.
Sực tỉnh lại, trước khi bắt đầu ăn, Giản Ương hỏi anh có còn ăn há cảo không.
Chu Ôn Dục nói chỉ ăn năm cái, nét mặt rất kiềm chế.
Giản Ương cố nín cười, dùng bát nhỏ gắp năm cái, đặt trước mặt anh.
Giản Ương: "Sao em gói trước khi về mà đến giờ còn chưa ăn hết?"
"Không nỡ ăn."
Giản Ương nhắc nhở: "Ăn hết rồi thì ra ngoài mua là được."
Há cảo tuy là món sở trường của cô, nhưng so với ngoài tiệm thì vẫn còn chênh lệch khá xa.
"Không, anh chỉ ăn đồ em làm thôi."
"Tại sao?"
"Hạnh phúc." Chu Ôn Dục nhìn cô nói: "Còn hạnh phúc hơn cả lúc ăn đồ mẹ anh làm."
Giản Ương hơi ngỡ ngàng vì chữ "mẹ" bỗng dưng xuất hiện trong miệng anh.
Chu Ôn Dục rất hiếm khi nhắc đến người mẹ Trung Quốc đã mất sớm ấy, trong trí nhớ cô chỉ có hai lần.
Lần đầu tiên là do Giản Ương chủ động dò hỏi.
Chu Ôn Dục có nét dịu dàng đặc trưng của người phương Đông, nhưng sống mũi cao bất thường, hốc mắt sâu và đôi mắt ánh xanh thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng lại mang đậm đặc trưng phương Tây.
Cô hỏi anh là con lai nước nào mà lại đẹp trai như vậy.
Chỉ là hỏi bâng quơ, thế mà Chu Ôn Dục lại đột nhiên nhắc đến ông ngoại người Anh gốc Đức–Ý.
"Ông ta lấy đó làm kiêu hãnh."
Lúc ấy Giản Ương còn tưởng anh đang làm màu, nhưng rồi lại nghe Chu Ôn Dục nói: "Khi ngựa giống, nó cũng sẽ khoe huyết thống của mình."
Giản Ương không rõ anh đang châm biếm hay đùa thật, nhưng theo trực giác, cô cảm thấy Chu Ôn Dục không mấy thích thân phận con lai này.
"Vậy tiếng Trung là ai dạy anh?"
"Bà nội anh là người Hoa, mẹ anh là người Trung Quốc." Nói đến đây, giọng điệu sắc sảo trong lời anh chợt trở nên dịu lại.
Thì ra là lai một phần tư.
Thông thường đặc điểm phương Tây của con lai một phần tư thường rất mờ nhạt, nhưng Chu Ôn Dục thì vẫn khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.
Đúng là dung mạo được gen ưu ái.
Sau này lúc họ quen nhau, trong một bữa cơm tối rất bình thường, Giản Ương nấu há cảo.
Thấy Chu Ôn Dục ăn nhiều như vậy, ăn xong Giản Ương ngạc nhiên hỏi: "Mẹ anh chưa từng làm há cảo cho anh à?"
Chu Ôn Dục lộ ra một biểu cảm không giống đang cười: "Làm một lần rồi."
"Chỉ một lần thôi sao?" Giản Ương suy nghĩ, "Dì ấy quê ở đâu thế? Miền Nam à?"
Chu Ôn Dục nói không biết: "Mẹ chưa từng kể với anh."
"Vậy lần sau anh có thể hỏi dì xem..."
"Bà ấy qua đời rồi."
Giản Ương: "Xin lỗi anh."
"Không sao."
"Vậy bố anh thì sao..." Giản Ương lúng túng chuyển chủ đề.
Chu Ôn Dục hiếm khi thất thần.
Giản Ương nhìn theo ánh mắt anh, thấy TV đang chiếu bản tin tài chính nước ngoài.
Người sáng lập tập đoàn Neocore – ông trùm chip Bắc Mỹ – Lyson xuất viện, trả lời phỏng vấn trước giới truyền thông.
Trước đó ông ta từng bị ám sát trong một vụ tấn công khủng bố, kẻ có vũ trang đến giờ vẫn chưa bị bắt, nghi ngờ đã trốn ra nước ngoài.
Chu Ôn Dục quay đầu lại nhìn cô: "Vừa rồi em hỏi về bố anh sao?"
"...Ừ."
"Còn sống rất tốt."
Trình độ tiếng Trung của Chu Ôn Dục luôn lúc tốt lúc không.
Giản Ương bật cười, nói với anh rằng "còn sống rất tốt" trong tiếng Trung nghe không được thân thiện lắm.
Chu Ôn Dục gật đầu rất ngoan ngoãn: "Vậy chết cũng được."
Giản Ương cuối cùng cũng mãi mới nhận ra, có lẽ, có lẽ thôi, cô đã hỏi những câu hỏi rất vô duyên.
Gia đình Chu Ôn Dục chắc chắn rất phức tạp.
Cô ấp úng: "Xin lỗi..."
Chu Ôn Dục dịu dàng nhìn cô: "Đừng xin lỗi anh."
"Phải hôn anh."
Ánh mắt anh rơi xuống, như một tấm mạng nhện trong suốt vô hình quấn chặt lấy cô, không nhìn thấy cũng không sờ được, nhưng lại khiến ngứa ngáy lan dần từ da thịt đến tận đầu dây thần kinh.
Đó là ngày thứ ba sau khi họ ở bên nhau, quen chưa đến hai tháng.
Không phải là nếm thử cho vui.
Môi cô bị anh liếm mút, cắn mút đi mút lại, sưng lên cả một ngày, đến mức nước hơi nóng một chút cũng không uống nổi.
Còn Chu Ôn Dục thì khiến người ta theo bản năng mà sợ hãi.
Cái cảm giác bị anh dùng một tay khống chế toàn thân, không có bất kỳ sức phản kháng nào, thực sự rất tệ. Cô chỉ có thể há miệng, bị buộc phải tiếp nhận đầu lưỡi của anh lướt từ môi xuống tận cổ họng, hơi thở nặng nề như tiếng gầm gừ của dã thú.
Giản Ương đã trốn tránh anh suốt một ngày, âm thầm nhìn lại mối quan hệ phát triển quá nhanh này.
Bị những tin nhắn liên tục của anh khiến cô hoảng sợ, vừa mới về đến nơi, đã bị Chu Ôn Dục ôm chặt không nói một lời.
Giọt nước ẩm ướt rơi lên cổ cô, anh đang khóc.
Giản Ương ngỡ ngàng không thôi.
"Đó là nụ hôn đầu của anh." Chu Ôn Dục ngẩng đầu lên, hàng mi dài còn vương nước mắt: "Anh không biết hôn."
"Xin lỗi Ương Ương, làm em đau rồi, anh sẽ cùng chịu đựng với em được không?"
Cùng cô chịu?
Giản Ương lúc này mới thấy môi dưới màu hồng nhạt của anh có một vết thương sậm đỏ, vì bị cắn mút liên tục mà vẫn chưa kết vảy.
-
"Há cảo ngon thật, nhưng Ương Ương còn ngon hơn. Chỉ là không được liếm đến cổ họng, Ương Ương sẽ giận. Nhưng rõ ràng như vậy mới gọi là hôn." -《Nhật ký Chu Ôn Dục 3》