21. Chương 21: Bán hết sạch

Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trans: Thủy Tích
Đợi Đường Thanh Thủy thấy rõ cả nhà đã quây quần bên bàn cơm, ngay cả Tống Vệ An và Ôn Nhạc cũng có mặt, anh mới bình tĩnh lại, đặt gánh hàng xuống trước cửa rồi bước vào nhà: "An Tử, hai người cũng tới rồi!"
"Đúng vậy, đến ăn cơm ké hôm nay. Thế nào, xem ngươi vui vẻ lắm." Tống Vệ An thấy khóe miệng Đường Thanh Thủy sắp kéo tới tận tai, biết là tình hình không tệ.
"Đúng vậy, con nói nghe xem." Thím Đường cũng rất tò mò.
"Thế nào thế nào, ha ha! Hôm nay khi gánh kẹo đi trên đường, con đã suy nghĩ là nên bán ở đầu làng hay lên trấn, sau đó..."
"Được rồi, được rồi, nói trọng điểm đi đừng vòng vo nhiều thế." Mọi người ở bàn đều bị Đường Thanh Thủy nói dông dài, không kiên nhẫn ngắt lời.
"Mọi người làm sao thế, cũng không chịu nghe con nói cho tường tận tỉ mỉ." Đường Thanh Thủy bị ngắt lời, oán giận nói rồi mới tiếp tục: "Cuối cùng, con quyết định lên trấn tìm chỗ bày sạp. Nhưng đợi một hồi lâu không ai mua kẹo, nên con vừa tự ăn vừa chờ. Không ngờ không bao lâu đã có người đến hỏi con bán gì, sau đó con đưa một miếng nhỏ cho họ nếm thử. Những người đó nếm xong lập tức mua luôn."
"Thật sao? Nhiều người mua không?" Thím Đường cả đời sống ở nông thôn, chỉ khi nào trong nhà thiếu gì mới lên trấn mua, giờ nghe con trai lên trấn buôn bán cũng tò mò truy hỏi.
"Nhiều lắm mẹ. Mới một lúc đã bán sạch, còn có rất nhiều người muốn mua lại không được, đều hỏi ngày mai con còn bán không, nếu có thì họ lại đến tìm con mua." Đường Thanh Thủy lấy túi tiền trong quần ra: "Xem này, một mẹt bán được hơn hai trăm văn đó!"
"Nhiêu vậy sao?" Thím Đường không ngờ kẹo này lại bán được nhiều tiền thế, nhìn Tống Vệ An lại càng thấy xấu hổ.
Nhưng Tống Vệ An không nghĩ nhiều, thấy hàng bán được giá trong lòng cũng yên tâm, vui vẻ nói với Đường Thanh Thủy: "Ngươi được lắm, rất có thiên phú về buôn bán."
"Ha ha, An Tử, ngươi nghĩ giống ta quá, ta cũng thấy thế đấy." Đường Thanh Thủy mừng rỡ đến nỗi không tìm ra nam bắc, mặt dày khoe khoang.
"Được rồi, được rồi. Mau ngồi xuống ăn cơm trước rồi nói chuyện sau, đồ ăn sắp nguội cả rồi." Thím Đường thấy con trai đắc ý vênh váo thật muốn quất vài cái. Bà gắp hai cái chân gà luộc vào chén Tống Vệ An và Ôn Nhạc: "Là do An Tử biết chỉ dạy, con phải cảm ơn người ta đó."
"Con biết, con biết. An Tử, về sau cần gì cứ tìm ta, chắc chắn sẽ khiến ngươi vừa lòng." Đường Thanh Thủy cũng biết lần này mình có hời từ Tống Vệ An nên vỗ ngực đảm bảo.
Có người vừa điên lại to mồm như Đường Thanh Thủy ở, bữa trưa hôm này trở nên vô cùng náo nhiệt. Tống Vệ An cũng thật sự không khách sáo, hiếm khi được ăn ngon mà còn ngượng ngùng, không đáng. Hắn thấy Ôn Nhạc vẫn luôn lùa cơm nên gắp đồ ăn vào chén cho y khiến Ôn Nhạc thẹn thùng đỏ ửng mặt.
Trong lúc ăn, thím Đường lại vô tình nhắc tới chuyện Vương Anh. Người ở bàn nghe còn có chuyện này đều lập tức nhíu mày. Nhưng Đường Diệu Vinh và Đường Thanh Sơn không tiện nói sau lưng một phụ nữ nên chỉ im lặng nghe thím Đường và Lý Thúy Lan kể lại tình hình lúc đó.
Còn Đường Thanh Thủy nghe xong vô cùng sửng sốt nói: "Lúc con về, đi ngang qua nhà họ Tống, chậc chậc, Vương Anh về nhà lại làm ầm lên, mắng luôn cả Tống Vệ Tề. Con đã đi đến gốc cây trà rồi mà vẫn nghe thấy tiếng ồn từ nhà, cuối cùng một tiếng rầm con nghi là có người lật bàn."
"Thật sao? Vương Anh dám mắng cả Tống Vệ Tề á? Hôm nay cô ta ăn phát hỏa lớn thế?" Thím Đường đột nhiên cảm thấy vừa rồi Vương Anh mắng cả làng Nam hình như cũng không khoa trương lắm.
"Còn không thật sao? Mắng rất hung hăng, nói Tống Vệ Tề còn không bằng con chó. Con đoán cả làng Bắc đều nghe thấy lời này." Đường Thanh Thủy nhỏ giọng nói với nhà, loại lời này hắn cũng không dám để người khác biết từ miệng mình nói ra.
Tống Vệ An nghe Vương Anh dám mắng cả Tống Vệ Tề cũng ngạc nhiên nhướng mày, cùng Ôn Nhạc bên cạnh nhìn nhau đều thấy giật mình trong mắt đối phương. Có lẽ đã xảy ra xung đột lợi ích gì đó mới khiến Vương Anh không quan tâm thể diện Tống Vệ Tề như vậy!
"Chuyện này hay rồi, vậy không phải khiến bà Tống phát điên sao?" Bà ta xem Tống Vệ Tề còn quan trọng hơn mạng sống mình.
"Con không biết bà Tống điên hay không nhưng chắc chắn Vương Anh điên thật rồi." Đường Thanh Thủy lộ vẻ có chuyện lạ nói.
Thím Đường cảm thấy đứa con trai này còn lắm mồm hơn đàn bà, lập tức vươn tay gõ đầu: "Chỉ con nói nhiều, ăn cơm đi."
Đường Thanh Thủy ôm đầu bị đánh ai oán nhìn người mẹ ăn cháo đá bát, hóng chuyện xong lại đánh mình, lộ vẻ uất ức lùa cơm.
Sau khi ăn trưa xong, Tống Vệ An đưa Ôn Nhạc về nhà rồi đến chân núi hái chút lá thuốc giúp lưu thông máu giảm sưng cho y. Hắn cảm thấy khí hậu và độ ẩm ở làng Trà Sơn rất giống nơi mình sống kiếp trước, quả nhiên tìm được cây lưỡi rắn này nọ.
Mượn cối đá nhà họ Đương giã lá thuốc đắp lên chân Ôn Nhạc, lại dùng khăn vải bọc lại: "Chân ngươi cần chăm sóc kỹ, sau này mỗi sáng sẽ thay thuốc một lần, không được đi lại cũng không được dính nước. Đã hiểu chưa?"
"Ồ!" Ôn Nhạc nghe không được đi lại hơi rầu rĩ không vui phát ra tiếng từ trong lỗ mũi, suy nghĩ một lúc vẫn hỏi: "Vậy, vậy bao lâu?"
"Ít nhất mười ngày, nếu kiên trì có lẽ mười ngày sau có thể đi vài bước, tình hình này cũng phải mười lăm ngày mới về nhà mẹ đẻ được." Tống Vệ An nói rồi sợ y không để ý cố ý hù dọa nghiêm trọng hơn: "Đương nhiên, nếu không làm theo lời ta, không chỉ mười ngày sau không lành, sau này còn thành chân thọt, đi đường khập khiễng, ngay cả đường núi cũng không đi được, mỗi ngày chỉ có thể ở nhà giữ nhà. Ngươi muốn thành như vậy sao?"
"Không, không. Ta, ta sẽ chú ý. Mười ngày này tuyệt, tuyệt đối không để chân trái chạm, chạm đất." Ôn Nhạc nghe sẽ thành chân thốt sợ vội vàng đảm bảo. Nghĩ đến bây giờ y đã nói lắp mà chân lại thọt nữa, sau này chắc chắn Tống Vệ An sẽ ghét bỏ mình.
"Bây giờ biết sợ rồi? Vừa rồi lao tới như vậy không đau sao?" Tống Vệ An nghĩ đến chuyện vừa xảy ra vẫn sợ hãi, không nhịn được duỗi tay cốc đầu người này, xem sau này y còn nhớ không.
"Vừa rồi không, không đau, bây giờ đau." Vừa rồi y sốt ruột quên mất chân mình, bây giờ quả thật rất đau buốt.
"Mấy ngày này nếu ta không ở nhà, ngươi phải ở trong phòng không được xuống giường." Nghĩ đến tính thích cậy mạnh của người này, Tống Vệ An không khỏi dặn dò thêm.
"Đã, đã biết rồi."
Sau khi thảo luận xong, Tống Vệ An cũng không nói nữa, bảo y ngồi trên băng ghế ngoài phòng phơi nắng, còn mình thì trở lại góc tường thu dọn nan tre sáng đã xử lý, bắt đầu chọn lựa mảnh phù hợp để đan sọt. Dụng cụ sấy trà trước đây nhà họ tự làm, từ nhỏ hắn chưa học chế trà đã theo ba học đan dụng cụ sấy trà, dần dà nhiều thứ cứ tự nhiên mà biết.
Tuy Ôn Nhạc không biết đan đồ tre nhưng nhìn sọt tre Tống Vệ An đan ra không giống thường, nhưng động tác vô cùng thành thạo, mười ngón tay linh hoạt tết những nan tre lộn xộn thành ngay ngắn có quy tắc, hẳn là sẽ không làm sai.
Tống Vệ An mất nửa buổi chiều mới đan xong một cái sọt có hai quai để đeo lên vai, lại cẩn thận mài những gờ thô ráp. Cuối cùng mới thở phào một hơi, mới hai năm không làm đã thấy lạ tay.
"Í, vì, vì sao cái sọt, sọt tre của ngươi lại không giống người khác vậy?" Ôn Nhạc tò mò cầm lấy sọt tre trong tay nhìn, là hình vuông vô cùng đều đặn, không hề giống sọt tre hình ống tròn vừa cứng rắn lại thô ráp mà y thường thấy.
"Ha ha, thấy sao, cái ta làm đẹp hơn đúng không?" Hắn và Ôn Nhạc đều trong độ tuổi phát triển thân thể, cõng sọt hình ống tròn cứng rảnh sẽ ảnh hưởng xương cốt. Loại hình chữ nhật này khi cõng sẽ áp sát sau lưng không dễ bị thương. Với lại, tạo hình giống cặp sách khá nhẹ, đương nhiên không chứa được nhiều như sọt bình thường nhưng cũng đủ để hai người dùng.
"Đẹp, khéo tay." Ôn Nhạc cảm thấy cái sọt này là đẹp nhất y từng thấy, nên không khỏi tâng bốc.