Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên
Chương 28: Mít ướt
Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch: Thủy Tích
"Ôn Nhạc." Hai người vừa mới đi được một quãng, bỗng nghe thấy tiếng gọi đầy kinh ngạc vang lên từ phía sau.
"Vương Dung." Ôn Nhạc lập tức nhận ra người phía sau, quay đầu lại quả nhiên là người bạn thân của mình đang đứng cách đó không xa. Thấy Tống Vệ An cũng dừng bước, y vội vàng chạy tới hỏi: "Ngươi định đi đâu thế?"
"Ta định lên núi hái chút rau dại. Dạo này ngươi thế nào? Hôm nay về nhà sao?" Từ khi Ôn Nhạc bị gả đi, Vương Dung chưa từng gặp lại y, giờ bất ngờ gặp lại, lòng cảm thấy muốn hỏi han rất nhiều.
"Ừ, về nhà. Bây giờ ta khỏe lắm. Còn ngươi? Dạo này thế nào?" Ôn Nhạc cũng rất nhớ bạn thân, nhưng tiếc là sau này hai người không ở cùng thôn, không thể cùng nhau lên núi chơi như trước nữa.
"Này! Ngươi mới thành thân không lâu mà không còn nói lắp nữa rồi. Xem ra chồng ngươi đối xử với ngươi rất tốt." Vương Dung đột nhiên nhận thấy giọng nói của Ôn Nhạc đã trôi chảy hơn trước, không còn ngập ngừng như xưa.
"Đương gia, tốt lắm. Đúng rồi, hắn cũng ở đây, ta giới thiệu ngươi làm quen." Ôn Nhạc nhớ lại lần trước Tống Vệ An từng hỏi mình có bạn tốt không, bây giờ đúng dịp để giới thiệu cho hắn quen biết. Nghĩ vậy, y kéo Vương Dung đến trước mặt Tống Vệ An đang đứng chờ mình bên kia.
"Đương gia, đây là Vương Dung. Ta từng nhắc tới với ngươi đấy." Ôn Nhạc giới thiệu xong, lại quay sang nói với bạn thân: "Đây là đương gia của ta."
Tống Vệ An nghe thấy có người gọi Ôn Nhạc, đoán được đối phương là ai, thấy Ôn Nhạc kéo một thiếu niên gầy gò, đen đủi tới giới thiệu, bèn lễ phép cười chào người ta. Sau đó nhìn thấy hai người bắt đầu thì thầm với nhau ngay trước mặt mình.
"Hắn là đương gia của ngươi à, trông còn nhỏ tuổi lắm." Vương Dung nhìn Tống Vệ An rồi ghé vào tai Ôn Nhạc hỏi nhỏ. Dù Tống Vệ An cao hơn hai người không ít, nhưng bề ngoài lại rất trẻ tuổi.
"Ừ, đương gia nhỏ hơn ta một tuổi." Ôn Nhạc nghe Vương Dung nói, vành tai không khỏi đỏ lên.
Y có thể gả cho Tống Vệ An đã xem như rất may mắn rồi. Có rất nhiều người đàn ông vì tuổi cao chưa cưới vợ mà miễn cưỡng lấy vợ, còn thiếu niên mới mười lăm tuổi như y có thể gả cho người đàn ông lại rất hiếm thấy.
"Ngươi được lắm!" Trong thôn vẫn truyền tai nhau Ôn Nhạc phải gả đi làm phu lang xung hỉ cho người ta, nhưng không ai rõ Tống Vệ An là ai. Vương Dung không ngờ đối phương lại trẻ tuổi đến thế, tuy bề ngoài có vẻ trêu chọc, nhưng trong lòng lại mừng thay Ôn Nhạc.
"Ngươi cũng sẽ sớm tìm được." Ôn Nhạc nghe Vương Dung nói, cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn mong bạn mình cũng sớm tìm được người chồng tốt như mình.
Vương Dung nghe thấy Ôn Nhạc nói vậy, nụ cười trên mặt lập tức tan biến, nhưng chẳng mấy chốc đã trở lại bình thường: "Được rồi, đừng để đương gia ngươi đợi lâu quá, mau cùng hắn về đi!"
"Bây giờ ta đang ở dưới chân núi thôn Nam, thôn Trà Sơn. Đương gia tên Tống Vệ An. Ngươi có việc, cứ tìm đến." Ôn Nhạc nghĩ đến chuyện lâu không gặp Vương Dung, không muốn mất liên lạc, bèn kéo lấy tay bạn nói rõ nơi mình đang ở.
"Dưới chân núi thôn Nam thôn Trà Sơn, Tống Vệ An. Ta nhớ rồi, ngươi cứ yên tâm, khi nào rảnh ta sẽ tìm ngươi." Vương Dung lặp lại lời Ôn Nhạc nói, yên lặng ghi nhớ trong lòng, rồi chào tạm biệt: "Mau về đi!"
Ôn Nhạc nghe vậy mới buông tay ra cùng Tống Vệ An rời đi, vừa đi còn luyến tiếc quay đầu lại. Nhìn thấy bóng dáng bạn thân ngày xưa đứng đó vẫy tay, càng lúc càng trở nên mờ nhạt, cho đến khi không nhìn thấy nữa mới quay đầu đi theo Tống Vệ An ra khỏi thôn Hưng Dương.
Tống Vệ An thấy đôi mắt Ôn Nhạc lại đỏ lên, không khỏi bật cười, kéo lấy tay y. Bị hai người làm loạn một hồi, tâm trạng vốn u ám của hắn cũng tan thành mây khói: "Đâu phải sau này không còn gặp lại, ngươi đã báo nhà cửa cho y rồi, nếu y không tìm ngươi chơi thì ngươi về tìm y là được."
"Vâng, ta chỉ là hơi không nỡ thôi." Ôn Nhạc nghe Tống Vệ An nói, cúi đầu lén lau khóe mắt.
"Ngươi ngày càng giống đồ mít ướt." Tống Vệ An ngoài miệng thì tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng trong lòng lại biết Ôn Nhạc rất để tâm tới những người đã từng giúp mình. Chính vì tính tình này mà hắn tình nguyện đối xử tốt với y hơn.
"Không có." Ôn Nhạc mạnh miệng phản bác, thấy Tống Vệ An nắm lấy tay mình, biết hắn không còn tức giận nữa, mới thở phào nhẹ nhõm, đi theo hắn chậm rãi về nhà.
Tống Vệ An đưa Ôn Nhạc về nhà, rồi mang lá trà hôm qua vừa chế xong ra cửa lên trấn. Hắn định dẫn Ôn Nhạc lên trấn đi dạo, nhưng chân y vừa mới lành, đi đường núi lại không tiện, nên đành để y ở lại trông nhà.
Vừa tới trấn, Tống Vệ An đi thẳng tới căn nhà mà Tống Vĩnh Cường từng dẫn nguyên chủ tới. Hắn không quen biết trấn Vân Thạch, nhưng nếu muốn bán trà, người đầu tiên hắn nghĩ tới chính là Trần Cảnh Hiên mà Tống Vĩnh Cường từng hợp tác hơn mười năm. Ít nhất trong trí nhớ của nguyên chủ vẫn hiểu biết đôi chút về người này.
Tống Vệ An nhìn thấy tấm biển đề hai chữ "Phủ Trần" vô cùng đẹp mắt trước mặt, tiến lên gõ cửa.
Chỉ chốc lát sau, cửa nhỏ bên cạnh có người mở ra, một người ăn mặc như gia nhân quan sát Tống Vệ An một lúc, thấy hắn mặc quần áo vải thô cũ, không khỏi khinh thường hỏi: "Ngươi cần gì?"
Tống Vệ An xấu hổ sờ mũi, hôm nay về nhà Ôn Nhạc, hắn đã mặc bộ lành lặn nhất trong nhà, nhưng vẫn biết quần áo như vậy tới trấn trên sẽ mất mặt. Hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Tại hạ là Tống Vệ An thôn Trà Sơn, làm phiền tiểu ca truyền lời, ta có chuyện quan trọng muốn bàn với ông Trần."
Dù người gia nhân này khinh thường Tống Vệ An, nhưng vẫn biết nhà họ Tống ở thôn Trà Sơn chính là nhà cung cấp lá trà cho ông chủ trước đây, nên cũng hơi phân vân: "Vậy ngươi đứng đây chờ chút, đừng đi lung tung, ta vào hỏi trước đã."
"Vậy làm phiền tiểu ca." Tống Vệ An nghe vậy cũng không để tâm tới thái độ của gã.
Người gia nhân không dám tự ý hỏi ông chủ, bèn tìm quản gia đang đứng hầu trước cửa phòng sách, nhỏ giọng kể lại tình hình.
Đương nhiên quản gia cũng nhớ rõ nhà họ Tống, suy nghĩ một lúc rồi gõ cửa phòng báo cho ông chủ.
"Tống Vệ An?" Trần Cảnh Hiên nghe tên này lập tức nhớ tới đứa trẻ khúm núm mấy năm trước. Khi Tống Vĩnh Cường mất tin tức, ông ta cũng từng tới thôn Trà Sơn muốn gặp Tống Vệ An, nhưng tiếc là không gặp được, lại bị người nhà họ Tống khiến cho tức giận. Sau đó trong thôn không còn tin tức gì về trà sấy khô nữa, cho rằng Tống Vệ An cũng không học được tay nghề từ Tống Vĩnh Cường.
Bây giờ người này đột nhiên tới cửa muốn gặp ông ta, Trần Cảnh Hiên chỉ cho rằng hắn bị người nhà xúi giục, bèn xua tay với quản gia: "Đuổi nó đi đi!"
Tống Vệ An đứng trước cửa một lúc, người gia nhân kia đã trở lại, thấy vẻ mặt của hắn, Tống Vệ An cũng đã đoán được kết quả. Quả nhiên nghe thấy đối phương nói: "Ông chủ chúng tôi không có trong phủ."
"Ta biết rồi, tạm biệt." Không gặp được, Tống Vệ An cũng không bận tâm thêm. Hắn nói một câu với người gia nhân rồi quay người rời đi.
"Một đứa nghèo kiết hủ lậu từ nông thôn tới mà bày đặt giả vờ cái gì." Người gia nhân thấy hắn nói xong rời đi, phun ra một câu rồi đóng cửa lại.
Tuy Tống Vệ An đã đi xa, vẫn có thể nghe thấy câu nói của đối phương, cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, không khỏi buồn cười lắc đầu. Sau khi đến đây, hắn thật sự không để tâm tới bề ngoài. Nhưng điều đáng sợ là hắn rất thích cuộc sống này, nên không nghĩ tới phải thay đổi gì cả, thực ra là làm khó cho Ôn Nhạc phải theo hắn.
Bây giờ không thể thông qua Trần Cảnh Hiên, hắn còn phải đi thăm hỏi thêm rồi tìm một đối tác khác mới được.