Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên
Chương 38: Mở rộng đất đai
Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch: Thủy Tích
"Chẳng phải chỉ toàn lá trà đâu, trước đây chẳng phải mỗi ngày Thanh Thủy đều gánh gánh hàng lên trấn trên bán sao? Kẹo cô ấy bán cũng là do thằng An dạy làm đó." Trước đây, bà dẫn cháu trai đến nhà trưởng thôn chơi, trưởng thôn lấy kẹo trắng cho cháu trai bà ăn, bà tò mò hỏi mới biết là do thằng An tự làm. Sau đó, bà cũng thấy kẹo Đường Thanh Thủy bán giống hệt loại kẹo bà đã thấy ở nhà trưởng thôn.
"Hóa ra nhà họ Đường đã giành được nhiều chỗ đất tốt ở Tống Vệ An!"
"Thôi, đó cũng là do người ta tinh mắt, chúng ta ngưỡng mộ cũng chẳng được gì. Về thôi, về thôi."
Người dân xúm lại xem, trừ mấy nhà bình thường còn có người qua lại với Tống Vệ An ở thôn Nam tới dò hỏi chuyện, còn lại đều giải tán. Có vài người cùng nhau đi về, miệng vẫn không ngớt lời khen nhà họ Đường may mắn.
"Bà Tống, vẫn bận rộn sao!" Lý Mạn và chị dâu vừa hóng chuyện về, đi ngang qua nhà họ Tống thấy bà nội Tống vẫn đứng trước cửa so đo tiền công với người hái trà, bèn cất giọng chào hỏi, trong giọng đầy vẻ hả hê.
Nhà Lý Mạn ở sát vách nhà họ Tống, hai nhà chung một bức tường. Từ khi Vương Anh trở về, nhà họ chẳng có ngày nào yên ổn, thường xuyên phải nghe tiếng la hét như điên của bà nội Tống khiến đầu đau nhức. Lúc này thấy nhà họ Tống gặp chuyện không may, lòng nàng vô cùng sung sướng.
Nhưng bà nội Tống lại chẳng hề hay biết, còn vui vẻ trả lời: "Chứ sao chứ, nhà ta nhiều đất, cứ mỗi mùa thu hoạch trà, cô xem ta còn chẳng làm xong hết việc được."
Lý Mạn thấy bà nội Tống còn có tâm trạng khoe khoang với mình, che miệng cười nhạo: "Dạ dạ, chúng ta đây mệt chết mệt sống cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, có người chỉ nhấc tay lên đã phát tài. Ngài cứ bận rộn đi!"
"Này, sao lời cô nói nghe có vẻ không giống nhau vậy?" Cuối cùng, bà nội Tống cũng phát hiện ra có gì đó không ổn, nhưng Lý Mạn đã bị chị dâu kéo vào nhà trước.
"Vợ Hữu Tài, cân xong rồi, tự bà xem đi, bảy ký rưỡi? Không lừa bà đâu!"
Bà nội Tống định truy hỏi nhưng đã bị mấy người hái trà kéo lại cân số liệu, chẳng còn thời gian để hỏi Lý Mạn nữa.
Tống Vệ An khó nhọc tiễn khách về, quay về bếp cùng Ôn Nhạc chuẩn bị cơm trưa cho hai người.
"Đương gia, giờ người trong thôn đều biết rồi, không sao chứ?" Ôn Nhạc biết Tống Vệ An luôn muốn giấu chuyện trà sấy, nhưng hôm nay giao hàng là không thể giấu được.
"Không sao, chỉ cần giao xong đợt trà lần này, sau này sẽ dễ xử lý hơn." Tống Vệ An vừa múc nước rửa rau vừa nói.
Ôn Nhạc biết Tống Vệ An là người có chính kiến, nghe vậy mới yên tâm.
"Tiền kiếm được lần này, chúng ta dùng mua đất sao?" Y nhớ rõ đất trồng trà sẵn ở thôn Trà Sơn có giá còn đắt hơn ruộng nước loại tốt nhất nhiều. Còn nếu là đất chưa trồng trà thì rất rẻ, nhưng phải tự mua giống, chăm sóc mầm trà rất mất công. Đương gia còn nói muốn xây nhà nhưng không biết có đủ tiền không.
"Đất trồng trà có thể mua dần, đợi đến mùa thu sau thu mua một ít trà xanh về sấy. Lần này, ta muốn mua đất xây một căn nhà đẹp một chút. Ta còn muốn xây thêm hai căn phòng rộng rãi, đề phòng mùa hái trà gặp mưa còn có chỗ mang vào hong gió. Lại tách nơi chế trà với nơi ở ra, lá trà mới sẽ không bị lẫn tạp vị."
Lần này do điều kiện không cho phép, Tống Vệ An buộc phải chấp nhận, nhưng thật ra hắn rất ghét đợt trà lần này.
"Nghe đương gia." Ôn Nhạc nghe thấy không mua đất trồng trà cũng thấy hơi tiếc nhưng vẫn nghe theo quyết định của Tống Vệ An.
Tống Vệ An đổ nước rửa rau vào thùng bên cạnh, rồi từ phía sau ôm eo Ôn Nhạc, ghé sát tai y nói: "Đến lúc đó, chúng ta lại dời ra một cái sân sau, có thể dùng để trồng rau, còn có thể nuôi gà con, lại mua hai con gia súc."
Thật ra Tống Vệ An là người dễ thích ứng, từ nhỏ chỉ thích nhất lá trà, chẳng để ý chuyện khác. Bây giờ sống cùng Ôn Nhạc, hắn đã rất thỏa mãn rồi.
Ôn Nhạc nghe thấy vậy, lòng tràn ngập hy vọng, đây cũng chính là những thứ y rất muốn, cuối cùng không khỏi hỏi: "Nuôi thêm vịt được không?"
Gần nhà có con sông nhỏ, nuôi vịt rất tiện.
"Được, lại nuôi thêm hai con ngỗng giữ nhà, thấy thế nào?" Tống Vệ An quyết định gom đủ ba loại gia cầm.
"Được, được!" Ôn Nhạc nghĩ đến tương lai, lòng vô cùng vui mừng.
Tống Vệ An thấy Ôn Nhạc dễ thỏa mãn như vậy, chỉ mấy con gà vịt đã khiến y vui vẻ, ánh mắt nhìn đối phương trở nên dịu dàng, cảm thấy may mắn vì có được người chồng như vậy.
Buổi trưa, Tống Vệ An dẫn Ôn Nhạc lên trấn trên, mua một ít vải bông chắc, lại gói hai phần đồ ngọt xinh xắn trong cửa hàng.
Hai người đi dạo một hồi cũng không dám tiêu xài phung phí, mua những thứ cần thiết rồi trở về thôn Trà Sơn.
Về đến nơi thấy trời còn sớm, Tống Vệ An lại dẫn Ôn Nhạc gánh phân tro lên núi. Hắn muốn nhân lúc mùa xuân chưa qua, bỏ công chăm sóc mấy gốc bạch trà.
Bón phân cho bạch trà xong, hắn rạch một đường trên cành, dùng vải bông bọc chỗ bị rạch lại. Ôn Nhạc đứng bên cạnh học theo, chẳng mấy chốc đã có thể giúp một tay. Mãi đến chạng vạng, hai người xử lý xong toàn bộ bạch trà mới xuống núi.
Sáng sớm hôm sau, Tống Vệ An mang theo một hộp đồ ngọt hôm trước mua trên trấn tới nhà Đường Diệu Huy, thấy ông đang ngồi ở nhà chính hút thuốc, mới bước vào: "Trưởng thôn."
"Thằng An tới đó hả?Vào đi, vào nhà ngồi." Lần này nhìn thấy Tống Vệ An, giọng điệu của Đường Diệu Huy đã trở nên khách sáo hơn nhiều, không còn đơn thuần là thái độ bậc trưởng bối dành cho con cháu nữa.
Tống Vệ An vào nhà lập tức đặt hộp đồ ngọt lên giữa bàn: "Lúc trước được trưởng thôn săn sóc cũng chưa có cơ hội cảm ơn ngài."
"Về sau cháu tới là được rồi, bác cũng chỉ làm chuyện thuộc trách nhiệm của mình thôi, đừng khách sáo như vậy." Đường Diệu Huy biết bây giờ Tống Vệ An đã là sư phụ về trà sấy nên không từ chối những thứ hắn mang đến: "Về sau, cháu có tính toán gì không?"
Bây giờ Tống Vệ An là sư phụ trà sấy nên không ít chuyện đã khác trước. Hắn cũng không có nhà họ Tống chống lưng như Tống Vĩnh Cường, người trong dòng họ Tống thị không thể làm gì hắn. Tống Vệ An tự lập gia đình khi còn nhỏ tuổi, Đường Diệu Huy cũng không khỏi lo lắng thay hắn.
"Cháu hiểu ý bác trưởng thôn, hôm nay tới đây là có hai việc muốn trao đổi với bác." Tống Vệ An đã tính toán từ trước, hắn và Ôn Nhạc không có gốc rễ trong thôn, hắn cũng không muốn lại dựa vào nhà họ Tống, mà cách giải quyết duy nhất chính là phải có chỗ đứng vững chắc trong thôn.
Không phải Tống Vệ An không muốn dạy kỹ thuật làm trà sấy cho người trong thôn để mọi người cùng có cuộc sống tốt hơn, nhưng hắn sinh hoạt trong thế giới này phải tuân theo quy tắc ở nơi đây. Mỗi sư phụ trà sấy hiện giờ đều giấu kỹ thuật của mình như giấu báu vật, mà hắn lại đi tung ra không phải là kéo thêm thù hận hay sao, đến lúc đó chỉ sợ bản thân không thể bước chân ra khỏi thôn được.
"Cháu có gì cứ nói." Đường Diệu Huy thấy Tống Vệ An trải qua nhiều chuyện nhưng thần thái vẫn bình tĩnh ung dung, không kiêu ngạo không nóng nảy thì lập tức nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.
"Chuyện thứ nhất chính là muốn nhờ trưởng thôn giúp đỡ, cháu muốn mua đất xung quanh nhà ở hiện tại, lại xây mấy căn phòng ở." Chuyện mua đất đương nhiên phải thông qua Đường Diệu Huy mới được.
"Cháu muốn xây nhà mới ở thôn Nam?" Đường Diệu Huy nghe Tống Vệ An muốn mua đất xây nhà cũng không ngạc nhiên, khiến ông nghĩ không rõ hiện giờ Tống Vệ An có tiền tại sao không xây nhà ở thôn Bắc.
"Bây giờ cháu đã quen sống ở thôn Nam rồi, cũng không muốn chuyển đi nơi khác cho nên mới tính mua đất ở lân cận, vòng lên là được." So với thôn Bắc náo nhiệt, Tống Vệ An càng thích thôn Nam yên tĩnh, khoảng cách giữa mỗi nhà cũng không gần, đỡ phải bị làm phiền. Vả lại, đất thôn Nam rẻ hơn thôn Bắc, hắn còn có thể mua nhiều thêm một chút.
"Nếu cháu đã có quyết định của mình, đợi bác hút xong điếu thuốc sẽ dẫn cháu lên nha môn tìm người tới đo đạc." Đường Diệu Huy thấy trời còn sớm, không bằng hôm nay giải quyết cho xong việc này.
"Vậy làm phiền trưởng thôn ạ." Tống Vệ An chắp tay nói cảm ơn xong mới tiếp tục: "Còn một chuyện khác, cháu muốn giúp trong thôn xây một lớp học."
"Khụ khụ!" Đường Diệu Huy vốn đang nhàn nhã hút thuốc, vừa nghe lời này của Tống Vệ An không kịp phun một ngụm khói ra ngoài, sau một hồi ho khan mới trở lại bình thường, trong giọng mang kinh ngạc hỏi Tống Vệ An: "Cháu vừa nói cái gì?"
Ông cảm thấy chẳng phải vừa rồi mình nghe lầm rồi sao.
"Cháu muốn giúp trong thôn xây một lớp học. Đương nhiên mùa xuân là không được, đợi bán xong đợt lá trà mùa thu, trong thôn tìm một nơi công cộng xây lớp học, lại mời thầy giáo về thôn dạy học. Không trông cậy vào đám nhỏ trong thôn có thể tham gia thi cử, nhưng ít nhất là biết chữ, ra ngoài làm việc sẽ không dễ bị người ta lừa gạt."
Chuyện này cũng bắt nguồn từ việc Đường Thanh Thủy không biết chữ mới khiến Tống Vệ An nghĩ tới.
"Thằng An, cháu nói thật sao?" Đường Diệu Huy không dám tin hỏi lại, trên mặt cũng không che giấu được sự vui mừng. Trong tám thôn xóm gần đây mới có hai thôn xây được lớp học. Một thôn gần nhất còn là do trong thôn có người thi đậu tú tài, không dự định thi tiếp mới ở lại trong thôn xây tặng quê nhà.
Nếu thôn Trà Sơn họ cũng có được lớp học của riêng mình, về sau con cháu của ông ấy không cần phải rời thôn lên trấn trên đọc sách rồi.
"Đương nhiên là thật, sao cháu có thể nói giỡn chuyện này với bác trưởng thôn được. Đương nhiên trong thôn xây lớp học thì người dân cũng phải góp sức. Cháu có thể bỏ ra năm lượng xây trường, sau này mỗi năm sẽ bỏ ra mười lượng xem như chi tiêu của lớp học nhưng cụ thể phải đợi cháu xây nhà cửa xong rồi sẽ nói tiếp." Tống Vệ An muốn nói chuyện này trước là vì muốn tiếp theo Đường Diệu Huy có thể để ý tới hai người họ nhiều hơn.
Quả nhiên, Đường Diệu Huy lập tức lên tinh thần, vỗ ngực bảo đảm: "Không thành vấn đề, cháu cứ yên tâm, bác cũng sẽ không để cháu ra bạc vô ích, chuyện trong thôn bác xử lý thì cháu cứ yên tâm."
Lúc này, điếu thuốc đã hút xong, Đường Diệu Huy lập tức ném điếu thuốc đi, vội vàng kéo Tống Vệ An ra cửa: "Đi, đi. Bây giờ chúng ta lên nha môn tìm người khoanh vùng đất cháu muốn rồi nói tiếp."
Tống Vệ An thấy lúc này Đường Diệu Huy còn sốt ruột hơn cả mình cũng không nói gì, chỉ có thể đi theo người ta ra cửa.