6. Chương 6: Những mâu thuẫn

Độc Sủng Xung Hỉ Phu Lang - Tử Sắc Thâm Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả nhiên, không lâu sau, ngôi nhà đã được sửa xong. Sau khi thu dọn đồ đạc, Đường Thanh Sơn nói với Tống Duy An, "Hiện giờ chỉ tạm ổn như vậy thôi, có bị dột nước hay không phải chờ đến lúc mưa mới biết. Nếu phát hiện chỗ nào còn dột, cậu cứ đến nhà tôi tìm tôi."
"Được rồi, hôm nay thật sự cảm ơn anh nhiều." Tống Duy An cảm thấy tính cách của anh trai Thanh Sơn hoàn toàn trái ngược với em trai Thanh Thủy. Trông bề ngoài thì mới trưởng thành, nhưng cách nói chuyện lại chững chạc, già dặn.
"Về sau hai nhà hàng xóm, giúp nhau là chuyện nên làm." Đường Thanh Sơn dặn dò xong, liền gọi em trai Thanh Thủy về nhà.
Tống Duy An nhìn theo hai người đi vào nhà họ Đường, chưa kịp ngắm nhìn phong cảnh xung quanh đã bị Ôn Nhạc kéo vào phòng.
Đến khi tỉnh táo lại, hắn đã bị ép nằm trên giường, chăn cũng được đắp kín không còn kẽ hở.
Tống Duy An: ...
Ngủ nhiều ngày, hôm nay vừa chia gia đình lại phải đi bộ xa như thế, nhưng Tống Duy An lại cảm thấy tinh thần phấn chấn, không chút buồn ngủ. Mấy ngày qua chưa được ăn thức ăn mặn, trong miệng chỉ thấy nhạt nhẽo, lại thêm chứng tụt huyết áp của Tống Vệ An. Khi nhìn thấy Ôn Nhạc mang vào mấy túi đồ, hắn không nhịn được đề nghị: "Năm mươi đồng tiền đó, chúng ta để dành hai mươi để sau này dùng làm lộ phí khai hộ tịch, còn lại anh mang đi đổi lấy chút đường và trứng gà với nhà thím Đường được không?"
Dù túi gạo lứt kia vẫn đủ để hai người ăn vài ngày, nhưng chỉ cần cơ thể này khỏe lên, chắc chắn có thể kiếm được tiền.
Ôn Nhạc dừng tay, trước giờ chưa từng có người bàn bạc chuyện này với y. Sau một hồi chưa kịp phản ứng, y mới đáp, "Được."
Mở chiếc túi quần áo lục, lấy ra túi tiền, lấy ba mươi đồng đưa cho Tống Duy An, số còn lại để dưới gối rồi ra cửa đi đến nhà họ Đường.
Một lúc sau, y mang về một cái rổ trúc, "Thím, thím Đường còn tặng đường, đường mạch nha do thím tự làm nữa."
Nghe đến đường mạch nha, Tống Duy An không nằm yên được nữa. Hắn xốc chăn định xuống giường, nghe thấy Ôn Nhạc nói lắp bắp, "Ngươi, ngươi, đừng, đừng xuống giường."
"Không sao, khụ khụ, ta có mặc áo bông." Tống Duy An vừa nói vừa ho, trong lòng không khỏi thầm cười, một người nói lắp, một người ho, hai người nói chuyện như hòa âm vậy.
"Vậy ngươi xuống giường làm gì?"
"Không phải có đường mạch nha sao, ta muốn nhìn thử." Trước đây hắn cũng thích ăn đường mạch nha, nhưng càng thích quá trình kéo thành kẹo mạch nha, rất giảm stress.
"Có, còn một lọ luôn ấy!" Ôn Nhạc lấy ra một lọ từ trong rổ trúc. Thím Đường thật sự quá nhiệt tình, y muốn từ chối cũng không được.
Tống Duy An nhìn đường mạch nha màu nâu óng ánh, suýt chảy nước miếng, "Chúng ta lấy được mấy cái nồi từ nhà họ Tống?"
"Nồi, chỉ có một cái."
"Chỉ có một cái? Vậy cái nồi lấy từ nhà họ Tống giữ lại mấy ngày nữa dùng để xào trà, còn cái trong phòng bếp rửa lại dùng để nấu cơm đi. Đêm nay chúng ta ăn cơm sớm một chút, anh nấu cháo đợi ăn xong thì đổ đường mạch nha ra hong khô." Tống Duy An vừa nói vừa dùng ngón tay quẹt một chút đường ra liếm. Người ta nói thiếu cái gì thì thèm cái đó, quả đúng như vậy.
"Được." Ôn Nhạc nghe thấy muốn ăn cơm chiều sớm bèn đặt rổ trúc xuống, lấy một cái búa trong bao dụng cụ quay người đi ra ngoài.
Y trông gầy yếu, nhưng động tác cầm búa lại rất nhẹ nhàng.
"Trong nhà không có củi, ta đi đốn chút củi về nấu cháo."
"..." Anh còn biết đốn củi sao?
"Củi thì thôi khỏi đốn, khụ, mai ta đốn. Anh ra sau núi nhặt ít cành cây về dùng tạm trước đã."
"Cơ thể anh, anh còn chưa khỏe. Ta, ta biết đốn củi."
"Được rồi, mau đi đi." Tống Duy An giật lấy cái búa trong tay y, cảm thấy nó còn rất nặng, may mà cơ thể này trước đây làm việc nên vẫn còn sức.
Ôn Nhạc nhìn trời cũng không còn sớm, không muốn tranh cãi chuyện đốn củi nữa, nghĩ sáng mai sẽ rời giường sớm một chút là được. Nghĩ vậy, y liền ra cửa đi về phía sau núi.
Phía sau núi thôn Nam là một sườn núi nhỏ, bởi dưới chân núi có người ở nên người dân không dám đốn củi ở đây, sườn núi trở thành nơi trẻ con trong thôn chơi đùa. Chỉ lát sau, Ôn Nhạc đã ôm một bó cành khô trở về.
Xong cơm chiều, lại đổ đường mạch nha vào nồi hong khô. Trong nhà không có ngọn đèn, hai người nhân lúc trời chưa tối hẳn đã lau chùi tay mặt rồi nằm xuống chuẩn bị ngủ. Tống Duy An sợ tối trong phòng bếp có chuột, cẩn thận bưng nồi vào phòng ngủ.
Lúc này, nhà họ Tống lại không thể bình yên được như vậy. Bà nội Tống ngủ trưa dậy, phát hiện quần áo hôm nay chưa giặt, lu nước cũng thấy đáy, nồi niêu trong phòng bếp lạnh tanh không có ai chuẩn bị cơm tối. Bà ta quen thói bèn mắng về phía cửa phòng chất củi, "Hai đứa lừa biếng kia còn muốn ngủ tới khi nào nữa? Không mau ra nấu cơm, mới mấy ngày đã học được thói nằm lười trên giường rồi phải không? Cả hai đứa đều là sao chổi, đừng mong nhà họ Tống nuôi tụi mày trong nhà. Cái đồ bất hiếu nhà mày cũng đê tiện như thằng cha chết sớm của mày vậy."
"Mẹ chồng, mẹ đang nói chuyện với ai vậy?" Triệu Xuân nghe thấy tiếng la lối om sòm của mẹ chồng, không hiểu sao đi từ trong phòng mình ra.
"Còn là ai nữa? Con xem hai cái thứ kia giờ này còn chưa chịu xuống giường, quần áo chưa giặt cũng không gánh nước. Chắc là muốn chết luôn trên giường hay sao đó. Con gọi Vương Anh ra đây, đây là phu lang từ nhà mẹ đẻ của cô ta, gọi cô ta tới tự xem đi." Bà nội Tống một tay chống eo, một tay chỉ về phía cửa phòng chất củi.
Triệu Xuân còn tưởng hai người mới vừa bị đuổi ra ở riêng đã quay trở về, "Đã chia ra rồi, sao mẹ còn cho họ trở về nữa? Công văn phân gia cũng viết rồi, làm gì có chuyện không đi nữa chứ?"
Lời Triệu Xuân nói làm bà nội Tống nhớ ra, nghĩ đến sáng nay mình đã đuổi hai ngôi sao chổi ra rồi, vỗ ót, "Xem đầu óc của ta này, đều do bọn chúng làm tức giận mà hồ đồ rồi."
"Mẹ chồng, mẹ gọi con à?" Lúc xế chiều, Vương Anh chạy đến dưới gốc cây trà trong thôn tán dóc với người ta, vừa mới đến gần cửa nhà đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.
"Buổi chiều cô chạy đi đâu, trong nhà còn một đống chuyện chưa làm đấy!" Bà nội Tống vừa thấy vợ thằng thứ ba về, lập tức phun lửa giận lên người nàng ta.
"Không phải trong nhà còn có chị dâu sao?" Vương Anh biết mẹ chồng thiên vị anh cả, may mà ông nội Tống lại thương Vĩnh Quý nhà nàng ta cho nên bà già này cũng không thể làm gì họ được.
"Cô còn muốn tôi giặt quần áo cho cô à? Đừng có quên, bây giờ Vệ Tề nhà chúng tôi đã là đồng sinh rồi, nói không chừng qua không lâu nữa chính là tú tài. Cô bảo mẹ của tú tài giặt đồ cho cô, cô gánh nổi hậu quả sao?" Triệu Xuân vào nhà họ Tống chỉ có năm đầu tiên khi người kia còn chưa vào cửa mới cần làm việc nhà, bây giờ một người như Vương Anh lại dám sai nàng ta.
"Không phải bây giờ còn chưa thi đậu sao? Nhiều ruộng và đất trồng trà trong nhà đều về dưới danh nghĩa anh cả cho nên các cô ở nhà làm nhiều việc hơn cũng bình thường thôi. Cô xem Vĩnh Quý chúng tôi còn chưa có cái gì đâu!" Trong giọng nói Vương Anh mang theo ganh ghét.
Trước đây là vì họ có ngọn núi kia cho nên cũng không so đo ba mẹ chồng cho anh cả nhiều ruộng đất hơn. Bây giờ, ngọn núi đó đã bị ngôi sao chổi mang đi, Vương Anh tiếc nuối tới ruột đều xanh, sớm biết như vậy thì lúc trước không nên nhiều chuyện, mang phu lang về để mẹ chồng kiếm cớ đuổi người ra ngoài.
"Đó là vì sau này Vệ Tề nhà chúng tôi là tú tài, có thể giảm không ít thuế cho ruộng đất, đương nhiên phải viết dưới danh nghĩa bác cả mới có lời."
"Ai biết Vệ Tề nhà các người năm nào tháng nào mới thi đậu chứ?" Vương Anh ghét nhất là chuyện gì Triệu Xuân cũng nhắc tới con trai mình là tú tài. Còn chưa chắc thi đậu, phải học tám năm mới thi đậu đồng sinh, còn chưa biết phải bao lâu mới đậu tú tài ấy chứ.
Nhưng nàng ta không nghĩ tới những lời này giẫm lên cái chân đau của bà nội Tống, bà ta lập tức không vui, trừng một đôi mắt tam giác, ngay cả song cằm cũng run lên bần bật, "Cô đang nguyền rủa ai đấy? Vệ Tề có tương lai như vậy là cô có thể muốn nói gì thì nói sao?"
"Đủ rồi, vợ thằng ba đi giặt quần áo, vợ thằng cả đi nấu cơm, cả ngày chỉ biết nhao nhao lên không thể yên tĩnh được." Tống Hữu Tài vẫn ngồi trong nhà hút thuốc cuối cùng không nhịn được lên tiếng, rồi đi về phòng.
Tuy trong lòng Vương Anh còn ngọn lửa nhưng ông nội Tống đã lên tiếng, nàng ta cũng không thể cãi lại, để tránh cho ngay cả chỗ dựa vững chắc này cũng không có. Nàng ta bưng thùng gỗ đựng quần áo dơ đặt trước cửa phòng tắm đi tới dòng suối trong thôn để giặt.
Mãi đến trời đã nhá nhem, người nhà họ Tống mới ăn được bữa cơm mang theo mùi khét. Vương Anh vội vàng ăn xong kéo con mình chuẩn bị về phòng.
"Bát còn chưa rửa, cô định đi đâu?" Bà nội Tống buông bát đũa gọi với theo Vương Anh đã sắp rời khỏi phòng bếp.
"Vì sao lại là con, chị dâu còn chưa ăn xong mà, để lát chị dâu ăn xong rồi rửa thì có sao? Tại sao con phải rửa?" Vương Anh nghe thấy lời bà nội Tống nói, vẻ mặt không vui cãi lại.
"Chị dâu cô còn con nhỏ, cơm nước xong phải chăm cho đứa bé ngủ nữa. Cô là con dâu nhỏ trong nhà nên làm những việc này. Làm có tí việc cũng phải so đo như vậy hả đồ bụng dạ hẹp hòi không có dạy dỗ? Rửa cái bát thì đã làm sao?" Bà nội Tống đột nhiên bị người cãi lại, tức giận chỉ ngón tay về phía Vương Anh chửi ầm lên.
"Con của chị ta nhỏ á? Con của chị ta còn lớn hơn con của con năm tháng kìa, rốt cuộc là con ai nhỏ hơn? Chị ta là dâu cả thì giỏi lắm, còn dâu nhỏ thì làm sao? Chẳng lẽ dâu nhỏ phải chết mới được sao?" Vương Anh cũng nổi giận, trước đây lúc còn ở nhà mẹ đẻ, mọi người trong nhà đều nuông chiều nàng ta, nếu không phải thấy nhà họ Tống có người biết kiếm tiền thì làm sao nàng ta sẽ chịu gả vào đây? Bây giờ không có chỗ tốt nào, mà việc nhà đều phải trông cậy vào nàng ta.
"Cô nói chuyện kiểu gì vậy, sao cô có thể nói chị dâu mình như thế? Còn không mau xin lỗi chị dâu đi." Tống Vĩnh Phú thấy vợ mình bị vợ em trai chỉ vào mặt nói chuyện, tức giận giằng mạnh chén lên bàn cơm.
"Tôi xin lỗi? Bây giờ, cả nhà các người hợp lại ức hiếp một mình tôi có phải không? Muốn tôi xin lỗi á, không có cửa đâu. Cho dù anh lấy dao đặt lên trên cổ tôi, tôi cũng không xin lỗi chị ta đâu. Tôi không rửa bát đấy, ai muốn rửa thì rửa đi." Vương Anh nhớ tới chuyện xảy ra hôm nay, rốt cuộc tính tình như pháo đốt lập tức bị châm lên, giọng nói vốn đã the thé lại còn mang theo cuồng loạn khiến người ta nghe mà đau cả tai.
Tống Hữu Tài nghe tiếng cãi vã của mấy người trong phòng bếp, vẻ mặt chết lặng ăn cơm. Từ trước đến nay, người đàn ông làm chủ gia đình sẽ mặc kệ những chuyện vặt vãnh trong nhà. Lúc chiều, ông ta đã nói rồi cho nên bây giờ cũng không định lên tiếng nữa. Tống Vĩnh Quý thì trước giờ sợ anh trai nên cũng chỉ im lặng cơm nước xong xuôi rồi tự trở về phòng.