**"Báu vật của ta không phải là vàng, bạc hay danh vọng—mà là bí mật chết người."** Người đời đồn rằng ta đã cưới được một trân châu quý giá: thái phó thanh nhã, không sa vào tửu sắc, lễ phép với gia đình, và từng chữ trên tấm thiệp sinh nhật của hai đứa con đều do chính tay chàng viết. Nhưng đêm qua, một giấc mộng kinh hoàng đã xé tan lớp vỏ hào nhoáng ấy. Giấc mộng ấy thật đến mức, khi tỉnh dậy, ta còn phải véo tay mình để tin rằng mình vẫn còn sống. Không thể chịu đựng thêm giây phút nào trong sự dối trá ấy, ta trốn khỏi chăn ấm, khoác vội chiếc áo lạnh lẽo, và lần theo bóng chàng vào một con hẻm tăm tối—nơi mà suốt bảy đêm, ta đã dõi theo từng bước của hắn. Đêm cuối cùng, khi hai thiên thần nhỏ ngủ say, ta lặng lẽ thu gom tiền của ba năm lén lút, hai rương vàng nguyên khối, rồi biến mất vào màn đêm trước khi mặt trời thức giấc. Bởi giờ đây, ta đã biết: **báu vật của ta không phải là chàng, mà là sự thật.** Và sự thật ấy nguy hiểm hơn ngàn lần vàng bạc.