Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả buổi sáng Lâm Thanh Hàm đều lén nhìn Khúc Mặc Thương, nàng cho rằng Khúc Mặc Thương sẽ hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, nhưng sau ba tiết học, Khúc Mặc Thương chỉ yên lặng sắp xếp lại bài thi và ghi chú.
Trong lòng nàng cảm thấy có chút mất mát cùng sốt ruột, nhưng nàng không dám chủ động nói nàng đã từ bỏ hợp đồng cam kết để chuẩn bị thi tuyển sinh. Đã đến giờ ăn trưa, Trần Dao và Xa Giai Di đã chạy như bay rời đi mà Khúc Mặc Thương vẫn còn đang sắp xếp ghi chú.
"Cậu không đi ăn cơm sao?" Lâm Thanh Hàm đi tới nhỏ giọng nói.
Khúc Mặc Thương không lập tức trả lời, viết xong bước giải cuối cùng, cũng không ngẩng đầu lên: "Đi, chờ tôi một chút."
"Cái này rất gấp sao? Tôi thấy cậu tan học cũng còn viết."
Sau khi viết xong, Khúc Mặc Thương đóng nắp bút lại, nhướng mày nói: "Chuẩn bị cho cái tên nào đó từ bỏ hợp đồng cam kết, cho nên có chút gấp."
Lâm Thanh Hàm sững sờ, sau đó vẻ mặt giả vờ bình tĩnh bắt đầu nứt ra, vành mắt cũng bắt đầu đỏ hoe: "Cậu... cậu đã biết rồi."
Khúc Mặc Thương nhẹ nhàng thở dài: "Tối hôm qua tôi thấy cậu thẫn thờ, hôm nay thầy chủ nhiệm gọi cậu đến văn phòng tôi liền đoán được." Sau khi Khúc Mặc Thương đoán được Lâm Thanh Hàm từ bỏ hợp đồng cam kết, cô dù có chút bất đắc dĩ nhưng lại coi đó là điều hiển nhiên.
Vô luận tính cách của Lâm Thanh Hàm hiện tại cùng với người đã gặp qua có cái gì khác biệt, nhưng bản chất cốt lõi vẫn sẽ không thay đổi, Lâm Thanh Hàm mười mấy năm sau cũng sẽ quyết đoán như vậy, cho nên hiện tại nàng đưa ra quyết định này, Khúc Mặc Thương cũng không kinh ngạc.
"Cậu không nghĩ tôi ngốc, suy nghĩ có chút kỳ lạ sao?" Lâm Thanh Hàm giương đôi mắt đỏ hoe nhìn người trước mặt.
Khúc Mặc Thương khẽ cong môi cười nhẹ: "Ngốc là thật, nhưng suy nghĩ kỳ lạ thì chưa hẳn. Nếu đã đưa ra quyết định thì phải nỗ lực, đi ăn cơm thôi."
Lâm Thanh Hàm ở phía sau nhìn cô, đôi mắt đen láy trào ra một mảnh ánh sáng lấp lánh.
Sau buổi sáng, đến giờ tự học buổi tối liền đổi chỗ ngồi, chỗ ngồi được xếp theo thứ hạng, hơn nữa có thể chỉ định người ngồi cùng bàn, Lâm Thanh Hàm được như ý nguyện ngồi cạnh Khúc Mặc Thương. Những ngày sau đó, Lâm Thanh Hàm càng liều mạng học tập, trạng thái cả người giống như bị cuốn vào.
Lâm Yên nhìn con gái vừa xem sổ ghi chép vừa ăn cơm, trong lòng có chút lo lắng, đứa nhỏ này quá liều mạng. Trước đây mỗi buổi tối còn có thể đi ngủ trước mười một giờ, nhưng hiện tại ngoại trừ chủ nhật đều mười hai giờ mới ngủ, bà khuyên không được.
Khúc Mặc Thương cũng tổng hợp tất cả các đề thi thật trong bảy năm qua, sau đó đưa cho Lâm Thanh Hàm để tổng kết lại cách tư duy và phương pháp giải đề. Ngoại trừ giờ nghỉ trưa cần thiết, hầu như hai người đều không có thời gian rảnh rỗi để giải trí.
Đến cuối năm Khúc Thịnh càng bận, nhưng cũng lo lắng việc học của Khúc Mặc Thương nên sẽ dành thời gian cùng Khúc Mẹ về nhà ở vài ngày.
Kỳ nghỉ đông đã đến, Khúc Mặc Thương không phải đến trường nhưng ba mẹ cô lại càng bận rộn hơn. Trước kia nhất định Khúc Mặc Thương sẽ oán giận ba mẹ cô, nhưng hiện tại lại có thể hiểu được sự vất vả của bọn họ, nếu nhớ không lầm thì hạng mục lần này sẽ trực tiếp đưa Thiên Thịnh vào guồng hoạt động ổn định.
Một ngày sắp năm mới Khúc Thịnh mới cùng vợ vội vã trở về sau chuyến công tác, khi Khúc Mặc Thương từ trên lầu bước xuống, Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh mặc trang phục màu đen được Dì Hoàng chào đón đi vào.
Khúc Mặc Thương gọi một tiếng ba mẹ, mang trà đến cho hai người, sau đó ngồi ở một bên trên sô pha: "Ba mẹ, công việc đến năm mới rất vất vả phải không ạ?"
Khúc Thịnh ở nhà cũng rất nghiêm nghị, nghe những lời của con gái liền hơi giật mình, theo sau ừm một tiếng.
Tiêu Vân Anh ngồi bên cạnh nhìn con gái: "Con gầy như vậy, áp lực cấp hai lớn lắm sao?"
"Cũng còn tốt ạ. Chuyện công ty đã giải quyết xong rồi sao ạ, lần này hai người có thể ở nhà được bao lâu?"
Nụ cười trên mặt Tiêu Vân Anh cứng lại, trong mắt có chút áy náy, quay đầu liếc nhìn chồng mình như cầu xin giúp đỡ.
Khúc Thịnh nhấp một ngụm trà, đứng dậy cởi áo khoác treo sang một bên, nhìn lại con gái giống như đã trưởng thành chỉ trong một đêm, giọng trầm nói: "Lần này chỉ có thể cùng con đón giao thừa thôi, chuyện làm ăn của công ty qua nửa năm liền chính thức đi vào Yến Kinh, ba mẹ rất bận."
Tiêu Vân Anh bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Khúc Thịnh, rõ ràng là đang giải thích nhưng lại cố tình nói nhiều lời, làm không khí căng thẳng như vậy.
"Dạ, vậy về sau hai người sẽ không phải đi công tác cả ngày, cũng có thể ở nhà lâu hơn." Khúc Mặc Thương giống như không để ý đến lời Khúc Thịnh nói, đáp lại một câu khiến Tiêu Vân Anh có chút cau mày.
Con gái của bọn họ đã trở nên quá hiểu chuyện, trước đó trở về vài lần liền phát hiện cô không còn tùy hứng cáu kỉnh, đối nhân xử thế ôn hòa có chừng mực, cũng bình tĩnh và ôn hòa nói chuyện với ba cô, thỉnh thoảng còn hỏi thăm công việc của hai người, thoạt nhìn thật giống như người lớn. Đây vốn là chuyện tốt, nhưng xảy ra quá đột ngột khiến Tiêu Vân Anh lo lắng cô đang đè nén bản thân.
"Dì Hoàng nói, gần đây con thường xuyên đưa một bạn học đến đây để kèm cặp, phải không?" Khúc Thịnh cũng nhận thấy con gái mình khác lạ, lại nghĩ đến bạn học mà Dì Hoàng đã nói cả ngày, cho nên không khỏi hỏi một câu.
Khúc Mặc Thương gật đầu: "Bạn ấy rất nỗ lực, hoàn cảnh gia đình cũng đặc biệt, cho nên con giúp đỡ bạn ấy nhiều một chút." Khúc Mặc Thương không nói nhiều mà chỉ giải thích đơn giản.
"Kỳ nghỉ này nghỉ ngơi tốt một chút, chỉ còn mấy tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh. Số lượng tuyển vào của trường trung học trực thuộc Yến Kinh không nhiều, đừng chủ quan." Mặc dù rất yêu thương con gái nhưng Khúc Thịnh vẫn giữ hình tượng một người cha nghiêm khắc trước mặt con gái, cũng làm cho quan hệ cha con đời trước không quá tốt, về sau vì chuyện của Dì Hoàng mà càng thêm căng thẳng.
Nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, Khúc Mặc Thương cũng hiểu rõ tính tình của Khúc Thịnh, loại lời nói cứng rắn như vậy chính là quan tâm, cô đã có thể hiểu. Đời trước, khi người đàn ông cao lớn nghiêm nghị này nằm trên giường bệnh thoi thóp, điều ông hối hận nhất không phải là công ty bị lừa, mà là ông đã không nhận rõ bản tính của Mạnh Gia Hòa, để hai người họ ở bên nhau.
"Con biết rồi, ba yên tâm đi." Cô tự nhiên cùng bình tĩnh trả lời, khiến trái tim Khúc Thịnh khẽ thắt lại, trong lòng có rất nhiều cảm giác áy náy.
"Tối nay mọi người muốn ăn gì?" Ông xắn tay áo sơ mi trắng giống như vô tình hỏi, nhưng ánh mắt lại rơi vào trên người Khúc Mặc Thương.
Trên mặt Khúc Mặc Thương lộ ra ý cười, giọng nũng nịu nói: "Con muốn ăn thịt thăn cà chua."
Khuôn mặt nghiêm nghị của Khúc Thịnh dịu đi: "Dì Hoàng, dì có thịt thăn không?"
"Có ạ, Tiểu Thương thích ăn, cho nên tôi luôn chuẩn bị rất nhiều." Dì Hoàng lo lắng cho mối quan hệ giữa hai cha con nhất, lúc này rất vui vẻ, vội vàng đi vào chuẩn bị.
Cuối cùng thì Dì Hoàng cũng nhàn nhã, đều là hai vợ chồng Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh bận rộn.
"A Thịnh, Mặc Thương hiểu chuyện hơn rất nhiều." Tiêu Vân Anh đang rửa cà chua, cảm thán nói.
"Ừm." Vẻ mặt của người đàn ông dịu đi rất nhiều, trong mắt là vui mừng cũng có chút lo lắng.
"Chỉ là ngược lại em không yên tâm, phải tìm hiểu trường học một chút." Nghe vậy, Khúc Thịnh đang định rửa thịt thăn liền dừng tay, gật gật đầu.
Cả gia đình cùng nhau làm sủi cảo vào đêm giao thừa. Ban đầu là Khúc Thịnh nấu cơm tất niên, nhưng điện thoại lại reo liên tục làm ông phải giải quyết công việc. Mà tiếng pháo bên ngoài cũng liên tiếp vang lên, chiếu sáng cả một góc trời.
Khúc Mặc Thương gói sủi cảo, nhìn những chùm pháo hoa lộng lẫy đang nổ trên bầu trời bên ngoài cửa sổ, loại cảm giác nặng trĩu trong lòng lại dâng lên. Đời trước cô không có nhiều ấn tượng về đêm giao thừa, điều duy nhất cô nhớ là cô và Khúc Thịnh chiến tranh lạnh trong ngày đầu năm mới, không khí trong nhà rất căng thẳng.
Nhìn thấy bộ dáng của cô, Tiêu Vân Anh dừng động tác gói sủi cảo: "Sao lại ngẩn người ra vậy?"
Khúc Mặc Thương hoàn hồn lại, lắc lắc đầu: "Không có gì, pháo hoa bên ngoài thật đẹp." Lúc này Yến Kinh vẫn còn được chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt này, qua một hai năm nữa khu đô thị sẽ cấm đốt pháo.
"Ăn bữa cơm đoàn viên xong, chúng ta sẽ cùng nhau đi xem pháo hoa." Tiêu Vân Anh không hỏi nhiều, nhưng trong lòng hạ quyết tâm phải nói chuyện thật kỹ với con gái, trạng thái này làm bà rất lo lắng.
"Phu nhân, Mặc Thương, đây." Dì Hoàng tìm mấy đồng tiền sạch, nở nụ cười đưa cho hai người.
"Gói trong sủi cảo đi, cầu một điềm may. Nếu ai có phúc sẽ có thể ăn trúng".
Khúc Mặc Thương vừa cười vừa cầm đồng xu gói vào sủi cảo, tới thời điểm ăn cơm tất niên, sủi cảo trắng ngần, căng tròn cũng vừa ra lò, giấm đã pha sẵn được rót ra một cái đĩa nhỏ, trong không khí tràn ngập mùi hương quyến rũ.
Có lẽ là trong dịp năm mới, Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh đều lo lắng về những thay đổi của Khúc Mặc Thương, thái độ của Khúc Thịnh rất ôn hòa, hiếm khi thể hiện sự quan tâm cùng dịu dàng với Khúc Mặc Thương. Bản thân ông rất giỏi giao tiếp với người khác, nhưng lại không biết làm cách nào hòa hợp với con gái, trên bàn cơm có Tiêu Vân Anh và Dì Hoàng hòa giải, càng khó có được tiếng cười vui vẻ.
Tổng cộng có tám đồng xu trong sủi cảo, cuối cùng ăn hết hai đĩa lớn, chỉ có Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh ăn trúng.
Khúc Thịnh nhíu mày, gắp một chiếc sủi cảo trên đĩa đặt vào bát Khúc Mặc Thương: "Ăn thêm vài cái đi."
Khúc Mặc Thương nở nụ cười, "Con không ăn nổi nữa, bất quá ba mẹ đều ăn trúng rồi, xem ra công ty nhất định sẽ đi vào quỹ đạo."
Dì Hoàng nghe được cũng gật đầu lia lịa, nói: "Phu nhân cùng tiên sinh tài lộc dồi dào."
"Dì Hoàng, dì ăn thêm vài cái đi, nói không chừng có thể gặp được." Khúc Mặc Thương gắp sủi cảo cho dì Hoàng liền đặt bát đũa xuống.
"Ai nha, đứa nhỏ này." Dì Hoàng lầm bầm trách yêu một tiếng, nhưng trên mặt tràn đầy ý cười.
Khúc gia không có thói quen xem chương trình Gala mừng xuân, từ khi vào sơ trung, cả nhà căn bản chưa bao giờ cùng ra ngoài đi chơi vào đêm giao thừa, không phải không muốn, chỉ là có một ít chuyện không thoải mái mà từ bỏ.
Người một nhà đang chuẩn bị xuất phát thì điện thoại của Khúc Mặc Thương reo, nhưng sau một vài tiếng lại đột nhiên ngắt máy. Khúc Mặc Thương vừa nhìn vào điện thoại, trên mặt liền lộ ra ý cười.
"Mặc Thương, ai gọi cho con vậy?" Đây là thời điểm ăn cơm đoàn viên, ai lại gọi vào lúc này.
Khúc Mặc Thương vừa gọi lại vừa tự nhiên trả lời: "Chính là bạn học mà Dì Hoàng nói đó ạ, nhà bạn ấy chỉ có bạn ấy với mẹ thôi."
Đơn giản nói vài câu, Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh đều có chút lo lắng, sau đó thở dài một hơi.
Cuộc điện thoại gần như bắt máy ngay lập tức: "Mặc... Mặc Thương, vừa rồi tôi chỉ..."
Lâm Thanh Hàm có chút lo lắng, Khúc Mặc Thương không để nàng nói tiếp, mà khẽ nói: "Thanh Hàm, chúc mừng năm mới".
Lúc này Lâm Thanh Hàm đang đứng bên cửa sổ, âm thanh của pháo hoa nổ ở phía xa truyền đến. Pháo hoa rực rỡ nổ tung trong nháy mắt tan biến, xua đi màn đêm u ám, bên tai là lời chúc phúc nhẹ nhàng của Khúc Mặc Thương: "Thanh Hàm, chúc mừng năm mới."
Khiến mũi nàng không khỏi cay cay, căn phòng không có hệ thống sưởi ấm, có chút lạnh, Lâm Thanh Hàm xoa xoa cái mũi lạnh đỏ ửng, "Chúc mừng năm mới."
"Ăn cơm tất niên xong rồi sao?" Khúc Mặc Thương nhìn họ dọn dẹp bàn cơm, đi ra ban công.
"Ừm, tôi ăn rồi." Lâm Thanh Hàm gật đầu nhìn đồ ăn phong phú khó có được ở trên bàn, gật gật đầu.
Nghĩ đến trong bếp còn sót lại sủi cảo, trong mắt cô mang theo ý cười hỏi: "Có làm sủi cảo không?"
Lâm Thanh Hàm sửng sốt, Lâm Yên không phải người Yến Kinh, hơn nữa nguyên liệu làm sủi cảo cũng không rẻ, năm nay không có thời gian chuẩn bị.
"Không có, mẹ con tôi không có làm sủi cảo."
Khúc Mặc Thương trầm ngâm nói, "Phong tục của Yến Kinh đều là ăn sủi cảo. Đúng rồi, đêm nay cậu có kế hoạch gì không?"
Lâm Thanh Hàm lắc lắc đầu, sau đó mới chợt nhận ra Khúc Mặc Thương không thể nhìn thấy mình liền vội vàng nói: "À, không có kế hoạch gì, đại khái là xem Gala mừng xuân."
"Ừm, cậu có muốn đến quảng trường Áo Sơn xem pháo hoa không?" Có lẽ là đang đối mặt với cô gái nhỏ, ngữ khí của Khúc Mặc Thương rất nhẹ nhàng cùng mời mọc.
Lâm Thanh Hàm không biết tại sao nàng lại cảm thấy nhịp tim đột nhiên đập nhanh, là loại cảm giác rất lạ lẫm, cũng hoàn toàn không hiểu tại sao.
Thật lâu về sau nàng mới hiểu được, có một số thời điểm rung động chỉ là một khoảnh khắc. Mà chút rung động này dần dần hội tụ thành tình yêu và sự quyến luyến không thể phai nhạt, giống như một cơn sóng lớn, khiến nàng không thể nào cưỡng lại.