Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng
Quay Về Quá Khứ
Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khúc Mặc Thương ngây người nhìn bảng đen. Những ký tự và hình vẽ toán học bằng phấn trắng trên đó, vốn chỉ còn là ký ức xa xôi, giờ như bùng nổ trong tâm trí cô, khiến đầu óc cô nhất thời trống rỗng. Lúc này, một bàn tay to nhuộm đầy bụi phấn đang chỉ vào bảng đen. Chủ nhân của bàn tay, mặc áo sơ mi trắng, đang nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi, miệng thì mấp máy nói gì đó.
Cô ngây người nhìn người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc ấy. Mái tóc lưa thưa trên đỉnh đầu ông không che nổi cặp kính cận, khiến đôi mắt ông trông sáng hơn nhưng lại có chút buồn cười trong mắt người khác.
Nhưng trọng tâm của Khúc Mặc Thương hoàn toàn không phải là chuyện này. Cô chỉ cảm thấy sau lưng toát ra một trận mồ hôi lạnh, cả người sững sờ. Người đàn ông trên bục giảng chậm rãi nhíu mày, lại hỏi: "Mặc Thương, em không biết làm bài này sao?"
Khúc Mặc Thương vẫn không trả lời. Vẻ mặt cô chuyển từ trạng thái xuất thần sang hoảng hốt. Nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ mất bình tĩnh đến thế này. Cô nhanh chóng nhìn xung quanh. Những bộ đồng phục học sinh xanh trắng đập vào mắt, những khuôn mặt vừa tò mò vừa non nớt đang nhìn chằm chằm vào cô. Cô gái ngồi cùng bàn lo lắng nhìn cô, nhỏ giọng nhắc: "Kẻ đường vuông góc đi qua điểm B."
Nghe câu nói này, Khúc Mặc Thương như lập tức thoát khỏi vũng lầy, đầu óc trống rỗng cũng dần lấy lại tinh thần. Cả người cô run rẩy. Hai tay cô chống lên bàn, cử động mạnh khiến chiếc bàn đột nhiên bị trượt, tạo nên tiếng vang chói tai trong lớp học yên tĩnh.
Lão sư trên bục giảng thấy cảnh này vội vàng lo lắng hỏi: "Làm sao vậy, em thấy không khỏe trong người sao?"
Lúc này, hắn cũng nhận thấy cô gái đang đứng dậy có sắc mặt trắng bệch, thần sắc không đúng chút nào, nên vội vàng đi tới.
Khúc Mặc Thương hít sâu một hơi, thân thể mềm nhũn gật đầu, khẽ nói: "Lão sư, em xin lỗi."
Người đàn ông sững sốt, vội ra hiệu cho cô ngồi xuống: "Có cần đi phòng y tế không? Sắc mặt em không tốt lắm, không thoải mái chỗ nào sao? Đứa nhỏ này, sao em không nói với tôi?"
Rõ ràng vị lão sư này rất tốt với Khúc Mặc Thương. Khi phát hiện cô không trả lời được câu hỏi vì lý do sức khỏe, hắn lập tức ân cần hỏi han. Hắn không hề nghi ngờ lời Khúc Mặc Thương nói, bởi vì thoạt nhìn cô rất tệ, hơn nữa theo hắn biết, câu hỏi này đối với Khúc Mặc Thương không phải là vấn đề gì.
Sau khi từ chối lòng tốt của lão sư, Khúc Mặc Thương chống tay ghé đầu nằm trên bàn, cố gắng bình phục tâm tình hỗn loạn và kinh hoảng lúc này. Cô dùng ngón tay hung hăng véo mình qua ống tay áo. Cơn đau đớn mãnh liệt mà chân thật ấy nói với cô rằng tất cả những chuyện này đều là sự thật.
Cô bị ngã cầu thang, một cú ngã đưa cô quay trở lại thời học sinh. Lão sư toán học kia... hẳn là giáo viên chủ nhiệm của cô thời sơ trung, Vương Vĩ Hành. Vậy cô quay trở lại sơ trung năm nào? Vốn dĩ chuyện này chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi, nhưng giờ lại xảy ra với cô sao? Còn Lâm Thanh Hàm... Cô nhớ rõ Lâm Thanh Hàm cũng vì cứu cô mà ngã xuống. Cô quay lại thời sơ trung, vậy Lâm Thanh Hàm đâu?
Cô không biết phải lý giải thế nào, cũng không có cách nào làm như không có chuyện gì mà tìm hiểu tình hình hiện tại với các đồng học hơn mười năm trước. Vì vậy, cô chỉ có thể cố gắng bình phục lại tâm tình rối bời trong lòng. Cuối cùng, khi tiếng chuông vang lên, sau lời thông báo tan học của chủ nhiệm lớp, cả lớp học liền ồn ào náo loạn. Các học sinh vui vẻ thu dọn cặp sách.
Nhìn thấy cảnh này, Khúc Mặc Thương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đã là tiết cuối cùng rồi. Sau khi cẩn thận hồi tưởng, cô nhớ lại khoảng thời gian mình học sơ trung. Lúc đó, hiện tượng học thêm giờ rất phổ biến, nhưng sau đó bị nhiều phụ huynh phản ánh nên nhà trường đã hủy buổi học tối. Thế nhưng chuyện này cũng như "bình mới rượu cũ". Dù nhà trường không bắt học sinh học thêm buổi tối, nhưng lại thêm tiết ôn tập vào buổi sáng, số tiết vẫn như trước, không có gì thay đổi.
Chủ nhiệm lớp Vương Vĩ Hành bước tới gần cô, quan tâm hỏi: "Hiện tại em cảm thấy thế nào, có thể tự về nhà không? Nếu không, tôi gọi điện thoại cho ba em tới đây đón nhé?"
Khúc Mặc Thương lắc đầu: "Cảm ơn lão sư, em thấy khỏe hơn nhiều rồi, không cần phải gọi cho ba em đến đâu, lát nữa em sẽ tự mình trở về."
Vương Vĩ Hành nhìn thấy thần sắc nàng khi nói chuyện đã tốt hơn rất nhiều, nên hắn cũng yên tâm, dặn dò vài câu rồi ôm giáo án và ê-ke rời đi.
"Mặc Thương, cậu thực sự không sao chứ?" Khúc Mặc Thương đang thu dọn đồ đạc, nhìn hai cô gái có chút lo lắng, hơi dừng lại, một lúc sau mới mỉm cười: "Tớ không sao, các cậu đừng lo."
Hai người kia là đồng học có quan hệ tốt với cô thời cao trung, Trần Dao và Xa Giai Di. Người vừa nhắc nhở cô là Xa Giai Di. Trong trí nhớ của Khúc Mặc Thương, Trần Dao thi trượt kỳ thi tuyển sinh cao trung thì tách ra học ở một trường cao trung bình thường, sau đó ít liên lạc hơn. Nhưng Xa Giai Di vẫn là bạn tốt của cô cho đến khi tốt nghiệp đại học.
"Vậy chúng ta cùng về đi." Xa Giai Di thở phào nhẹ nhõm, cười nói.
Khúc Mặc Thương lắc đầu: "Tớ còn có chút chuyện muốn hỏi lão sư, các cậu về trước đi. Nhà Trần Dao xa nên về sớm một chút."
Trong trí nhớ, mỗi khi họ cùng nhau về, Trần Dao luôn phải đạp xe hơn mười phút mới có thể về đến nhà.
Chỉ là lúc này, biểu cảm quá trầm tĩnh và đạm mạc của Khúc Mặc Thương khiến Xa Giai Di và Trần Dao có chút lo lắng. Xa Giai Di nhìn Trần Dao, thấy Khúc Mặc Thương thực sự không có ý định đi cùng nên mới do dự cùng Trần Dao rời đi. Trong nháy mắt, trong phòng học chỉ còn lại cô và một cô gái khác.
Cô liếc nhìn cô gái gầy yếu đang quét dọn vệ sinh, nhất thời không nhớ đó là ai. Cô tiếp tục nhìn vào ngăn kéo của mình. Sách giáo khoa đều là của năm lớp 9. Sau đó, cô tìm nửa ngày mới thấy một chiếc điện thoại trong túi bên của cặp sách. Khúc Mặc Thương nhìn nhãn hiệu quen thuộc trên đó, chính là chiếc Nokia huyền thoại có thể đập vỡ quả óc chó. Trượt mở điện thoại, nhìn màn hình nhỏ, trong lòng cô dâng lên một cảm giác không thể nói rõ. Cô đã quen dùng điện thoại thông minh màn hình cảm ứng, tự dưng cầm trên tay thứ nhỏ bé này, cảm giác thật khó tả.
May là màn hình khóa thời này không phổ biến, cũng không có đặt mật khẩu, nếu không nhiều năm như vậy có lẽ cô sẽ không nhớ được. Ánh mắt cô đặt vào chiếc điện thoại, thời gian hiển thị là ngày 25 tháng 10. Sau khi mò mẫm một hồi, cuối cùng cô cũng mở được lịch, quả nhiên là năm 2008.
Năm 2008 là một năm tràn đầy sóng gió, thường xuyên xảy ra biến cố. Mỗi một sự kiện Khúc Mặc Thương đều có thể nhớ rõ. Năm nay cũng là bước ngoặt lớn nhất của Khúc gia, hẳn là lúc này ba mẹ cô rất bận rộn.
Cô không về nhà ngay mà ngồi trong lớp cố gắng nhớ lại trong khoảng thời gian này mình gặp phải chuyện gì, cùng với các đồng học, lão sư mỗi tiết, và cả cách cô quay lại đây.
Không biết qua bao lâu, tiếng quét dọn trong lớp học dừng lại. Thân ảnh gầy yếu trong bộ đồng phục đã bạc màu của cô gái kia có chút do dự xoay người lại, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu: "Tôi trực nhật xong rồi, trời cũng đã sắp tối."
Giọng nói của nàng rất mơ hồ. Khúc Mặc Thương suy nghĩ một chút mới đoán được nàng đang nói gì, ngây người nhìn cô gái đang đứng ở cửa sau, cuối cùng nhàn nhạt trả lời: "Ừm, cảm ơn, tôi về ngay."
Chỉ là lời nói của cô khiến cô gái kia kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống. Tóc nàng có chút rối, tóc mái dày đến mức gần như che mất đôi mắt. Khúc Mặc Thương chỉ nhìn thấy đôi mắt bên dưới tóc mái chợt lóe lên tia kinh ngạc, sau đó liền nhanh chóng biến mất.
Cô nhìn bóng lưng đeo cặp sách cũ kỹ của cô gái, cố gắng nhớ lại một chút, nhưng thế nào cũng không nhớ tên nàng là gì, dường như không có chút ấn tượng gì về đồng học như vậy.
Nhưng Khúc Mặc Thương không nghĩ quá lâu, bởi vì sau khi lý giải xong tình huống, cô lại phải đối mặt với một vấn đề mới: cô phải đạp xe về nhà, nhưng mười mấy năm rồi cô không nhớ xe đạp của mình ở đâu.
Bước ra khỏi cửa lớp, nhìn khuôn viên trước mặt, cơn hoảng hốt lại ập đến. Cô đã thực sự trở lại mười bốn năm trước. Mười bốn năm, một khoảng thời gian dài đến đáng sợ, lại còn rất không chân thật.
Cũng may trong trường có rất nhiều học sinh đạp xe đến, nên nhà trường đặc biệt sửa sang bãi đậu xe. Ít nhất cô cũng không phải nghĩ xem mình đã để xe ở đâu.
Khúc Mặc Thương dựa theo ký ức mơ hồ, cuối cùng cũng tìm được bãi đậu xe. May là bãi đậu xe không còn nhiều xe. Cô do dự một lúc rồi dừng lại trước một chiếc xe đạp màu xanh lam, lấy chìa khóa ra thử thăm dò. "Rắc" một tiếng, khóa mở, Khúc Mặc Thương cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn sắc trời đã tối, Khúc Mặc Thương vừa đạp xe vừa nhớ phương hướng, phóng nhanh về phía con đường nhỏ trong trường.
Chỉ là cô vẫn đánh giá thấp ảnh hưởng của thời gian đối với trí nhớ. Cô đi tới ngã ba đường. Sau khi phát hiện có gì đó không đúng, Khúc Mặc Thương chuẩn bị quay đầu thì nghe thấy một trận âm thanh ồn ào. Cô dừng lại cẩn thận lắng nghe, mơ hồ nghe được: "Có biết xấu hổ hay không?", "Nhớ kỹ cho tôi... gϊếŧ chết cô."
Nơi phát ra âm thanh là gần tường trường học, có trồng một hàng cây tuyết tùng và các bụi cây lớn nhỏ khác. Khúc Mặc Thương nhíu mày tiếp tục đạp xe, đậu dưới tán cây tuyết tùng, sau đó đi qua. Ở bên kia là phòng nước uống trong trường, là nơi học sinh dừng chân uống nước. Vừa vặn nơi đó có một con đường đi vào.
Khi Khúc Mặc Thương đi đến giao lộ, cô nhìn thấy bốn năm cô gái đang vây quanh ở đó. Một trong số họ, một cô gái tóc ngắn, dựa vào tường, miệng ngậm một cọng cỏ, ánh mắt tràn đầy trào phúng và lãnh khốc: "Cũng không nhìn lại mình có cái đức hạnh gì, vừa quê mùa vừa xấu xí, còn dám đi quyến rũ Tiếu Mục, phi!"
Cô ta chán ghét nhổ nước bọt. Trên người mặc đồng phục nhưng lại không có chút ra dáng học sinh nào. Ngoài cô ta ra, còn có bốn cô gái khác đang vây quanh cô gái có dáng người mảnh mai yếu ớt. Trong đó, có hai cô gái giẫm lên người nàng, trên tay cầm một vật gì đó rất dài màu xanh lục.
Khi nhìn thấy rõ ràng hơn, Khúc Mặc Thương càng cau mày chặt. Trong mắt cô hiện lên một tia tức giận và lạnh lùng. Vật màu xanh lục kia rõ ràng là sisal được trồng trong trường học! Lá cây này vừa nhọn vừa cứng, cực kỳ sắc bén, nếu thật sự bị đâm trúng thì đây không phải chuyện đùa.
"Lột sạch quần áo của cô ta ra, có điện thoại không? Chụp ảnh được không? Loại người thích quyến rũ người như cô ta chẳng phải như vậy rất hợp ý cô ta sao? Người Lý Tư Dĩnh tôi thích mà cô cũng dám quyến rũ, bây giờ còn giả vờ là người câm không nói lời nào, lát nữa tôi xem cô có kêu khóc hay không?"
Có lẽ sau khi nghe được lời nói của Lý Tư Dĩnh, người bị giẫm trên mặt đất liền phát ra tiếng nức nở trầm thấp, lộ rõ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Chuyện này quả thực khiến người ta giận sôi. Khúc Mặc Thương đã không còn là học sinh trung học, cô đã sống hơn hai mươi năm, đã xem vô số tin tức bạo lực học đường trên mạng, đọc sách cũng đọc qua tình huống kéo bè kéo cánh khi dễ đồng học. Nhưng cô chưa từng nghĩ tới chuyện vô pháp vô thiên như vậy sẽ xảy ra ngay trước mắt mình.
Giờ phút này, cô căn bản đã quên hiện tại mình cũng là học sinh trung học. Cô nhíu mày, đôi mắt như ngưng tụ băng sương, bước nhanh tới lạnh lùng nói: "Dừng tay!"
Dáng vẻ hiện tại của cô rất ngây ngô, một khuôn mặt thanh tú trắng nõn, để tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục học sinh, rõ ràng là một học sinh ngoan. Nhưng khuôn mặt lúc này tràn đầy lửa giận, trong mắt cũng không có chút ngây ngô, mang theo áp lực và trách cứ, từng bước từng bước đi tới trước mặt mấy người kia. Khiến đám người vốn đang la hét nhất thời không nói nên lời, ngơ ngác nhìn cô.
Khúc Thịnh là người dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng. Mặc dù Khúc Mặc Thương không thích kinh doanh nhưng cô đã gặp qua nhiều người, đã trải qua nhiều chuyện hơn những người đồng trang lứa. Khí chất trên người cô không phải tự nhiên mà có. Các cổ đông của Thiên Thịnh cũng có thể bị cô trấn áp, huống chi là đám con nít ranh hơn mười tuổi này.
"Các cô làm vậy là phạm pháp, có biết không?" Cô nhìn chằm chằm vào cô gái đang dựa vào tường, phun ra mấy chữ.