Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng
Chương 4: Đêm Yến Thành
Đồng Học Không Làm Yêu - Thời Vi Nguyệt Thượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng nức nở của nàng càng nặng nề hơn trước, Khúc Mặc Thương đoán là nàng đang khóc. Trong lòng cô không khỏi có chút thương cảm, nàng đã nhịn nén bấy lâu, đến khi an toàn mới dám bật khóc.
Trời đã tối sầm, đèn đường trên phố cũng đã bật sáng. Ánh đèn từ các cửa hàng và tòa nhà xung quanh xen lẫn với ánh đèn ô tô nhấp nháy trên đường, mở ra một đêm Yến Thành nhộn nhịp.
Dọc đường đi, Lâm Thanh Hàm cẩn thận chỉ đường, được Khúc Mặc Thương chở trên phố. Nàng vài lần ngỏ ý muốn Khúc Mặc Thương thả xuống để tự về nhà, nhưng Khúc Mặc Thương cứ bảo nhà mình cũng cùng hướng nên không vội.
Khúc Mặc Thương không hề nói dối, nhà cô thực sự cùng hướng. Chờ đến khi Lâm Thanh Hàm kéo vạt áo của cô, khẽ nói: “Đến rồi, thật sự đến rồi” Khúc Mặc Thương mới dừng lại.
Cô cách nhà Lâm Thanh Hàm chỉ một con phố, vừa hay là một đường hai chiều. Nhưng Lâm Thanh Hàm lại sống trong một khu nhà cũ nát ở Yến Thành. Khúc Mặc Thương đảo mắt nhìn những tòa nhà tồi tàn, có lẽ sắp bị giải tỏa, di dời. Có rất nhiều phế liệu chất đống dưới cột đèn đường cũ kỹ, mờ tối, môi trường khá tệ.
Cô dừng xe, nhìn Lâm Thanh Hàm ngồi cứng đờ ở phía sau, rồi lại cúi đầu nắm chặt vạt áo, không dám nhìn cô.
Khúc Mặc Thương ngẩng đầu nhìn con hẻm nhỏ hẹp tối tăm phía sau, hỏi: “Muốn tôi đưa cậu về tận nhà luôn không?”
Lâm Thanh Hàm vội vàng ngẩng đầu lên, lắc lắc đầu, rồi ngập ngừng đáp: “Nhà tôi ở lầu hai. Áo… áo trả lại cho cậu, cảm ơn.”
Nàng vừa nói vừa định cởi chiếc áo khoác đồng phục, nhưng bị Khúc Mặc Thương ngăn lại: “Cậu cứ mặc đi, quần áo của cậu rất lộn xộn. Trở về sẽ dọa ba mẹ cậu sợ.”
Lâm Thanh Hàm sững người, dường như bị thuyết phục, nàng ngừng hành động, có chút do dự nhìn Khúc Mặc Thương.
Khúc Mặc Thương không vội, đứng dưới ngọn đèn đường nhìn cô gái nội liễm đến nhút nhát này. Cuối cùng đối phương cũng lấy hết dũng khí, lí nhí nói: “Nhà cậu thật sự không xa sao? Trời tối… cậu có thể về nhà không… không an toàn.” Nàng lắp bắp, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng vẫn luôn nhìn Khúc Mặc Thương, đôi mắt ẩn dưới mái tóc rõ ràng hiện lên vẻ lo lắng.
Khúc Mặc Thương đột nhiên cảm thấy trong lòng mềm đi. Kỳ thực lúc đầu cô có chút tức giận Lâm Thanh Hàm, vì quá nhút nhát và yếu đuối thì nhất định sẽ bị người khác bắt nạt. Nhưng cô không còn là một đứa trẻ nữa, sau khi cân nhắc cẩn thận, cô liền hiểu rằng tính cách như vậy hẳn nhiên chịu ảnh hưởng từ môi trường sống, không phải ai cũng đủ bản lĩnh để chấp nhận hay thay đổi nó.
Trong tình huống như vậy mà còn có tâm tư quan tâm đến người khác, tâm hồn nàng cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện và chu đáo. Điều làm Khúc Mặc Thương càng thêm nghi hoặc chính là, cô gái có cùng tên với người kia, liệu có phải là cùng một người?
Giấu đi sự nghi ngờ này trong lòng, nhìn cô gái nhỏ có phần chật vật, đáng thương nhưng cũng đáng yêu kia, cô không kìm được muốn trêu nàng một chút. Khúc Mặc Thương khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn con đường phía sau, rồi bình tĩnh nói: “Có chút xa, cậu lo lắng cho tôi sao?”
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt Lâm Thanh Hàm thoáng ửng hồng. Nàng còn chưa biết nói gì thì Khúc Mặc Thương đã nghiêng người lại gần, nói: “Nếu lo lắng, cậu cũng có thể chở tôi về.”
“A?” Nàng sửng sốt ngẩng đầu lên. Phản ứng kịp, nàng vội vàng gật đầu, rồi mặt đỏ bừng, hấp tấp đi về phía Khúc Mặc Thương.
Khúc Mặc Thương không nhịn được cười, khóe môi khẽ cong lên trong chốc lát. Dù rất nhanh trở lại vẻ mặt điềm nhiên, cô vẫn xoa đầu nàng như thể xoa đầu một đứa trẻ: “Đùa thôi, nhà tôi cách đây một con phố, hơn mười phút là về đến nhà rồi, cậu về trước đi. Trên người còn có vết thương cần xử lý, đặc biệt là cánh tay, đừng để bị nhiễm trùng.”
Được cô xoa đầu, Lâm Thanh Hàm mở to mắt ngơ ngác nhìn cô. Mãi đến khi Khúc Mặc Thương giục về, nàng mới do dự bước vào con ngõ nhỏ.
Khúc Mặc Thương nhìn bóng dáng gầy yếu của nàng dần khuất vào bóng tối. Cô đứng đó một lúc mới đạp xe về nhà.
Khi cô đạp xe đi, một bóng dáng gầy yếu bước ra từ con ngõ nhỏ, nhìn chằm chằm bóng lưng cô hồi lâu rồi mới biến mất lần nữa. Lâm Thanh Hàm đi vào hành lang lấy chìa khóa ra, đứng ở cửa nghe ngóng, xác nhận bên trong không có ai mới nhanh chóng mở cửa. Mẹ nàng vẫn chưa về, nàng phải tự chỉnh trang lại. Nếu mẹ nàng nhìn thấy bộ dạng hiện tại của nàng, chắc chắn sẽ rất lo lắng và đau lòng.
Nàng cởi chiếc áo khoác đồng phục của Khúc Mặc Thương ra. Bộ đồng phục sạch sẽ thoang thoảng mùi bột giặt và một mùi hương tươi mát, vừa rồi ngồi trên xe đạp nàng đã ngửi thấy, đó là mùi hương đặc trưng của Khúc Mặc Thương.
Nàng ngồi trên chiếc giường sắt nhỏ, nghĩ tới những gì hôm nay mình gặp phải. Đây là ngày tuyệt vọng nhất nàng từng trải qua, nhưng cũng là ngày nàng cảm kích và may mắn nhất.
Cũng chính ngày này, khi ngồi trên xe đạp đón gió, hơi ấm từ lòng bàn tay đã in sâu vào trái tim Lâm Thanh Hàm, từ đó về sau không thể nào xóa nhòa được.
Bên kia, Khúc Mặc Thương đang đạp xe đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cho nên nhanh chóng lấy điện thoại ra xem. Ở trường, điện thoại của cô luôn bị tắt tiếng. Lúc này mở ra nhìn thấy có vài cuộc gọi nhỡ, trong lòng cô giật thót. Việc trọng sinh trở về đã khiến cô rơi vào trạng thái hỗn loạn, gặp phải chuyện đáng phẫn nộ như vậy càng làm cô bàng hoàng, quên mất mình không còn là người trưởng thành nữa, về nhà muộn như vậy chắc chắn sẽ có người lo lắng.
Cô bấm gọi lại, đầu dây bên kia, có người vội vàng nhấc máy: “Tiểu Thương, con đang ở đâu? Sao còn chưa về nhà? Điện thoại cũng không gọi được, làm dì Hoàng lo sốt vó!”
Giọng nói lo lắng và sốt ruột vang lên, khiến Khúc Mặc Thương cảm thấy có chút áy náy và bối rối. Đây là dì Hoàng được ba mẹ cô mời đến chăm sóc cô. Dì Hoàng có số phận khổ sở, chồng mất sớm, con gái cũng qua đời vì tai nạn. Bà đến chăm sóc cô từ khi cô học cấp hai. Trong ký ức của cô, dì Hoàng đối xử với cô rất tốt, khi cô còn học cấp hai, bà luôn chăm sóc cô như con gái ruột. Chỉ là… nghĩ đến chuyện xảy ra với dì Hoàng trong ký ức, trong lòng cô cảm thấy đau đớn. Liệu chuyện khiến cô áy náy, hối hận bấy lâu nay có thể tránh khỏi không.
Giọng cô mang theo vẻ áy náy, vội vàng nói: “Xin lỗi dì Hoàng, dì đừng lo lắng, con sắp về đến nhà rồi. Bạn học của con gặp chút chuyện, con giúp bạn ấy mà quên báo cho dì, làm dì lo lắng rồi.”
Giọng nói lo lắng của người phụ nữ ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng dịu xuống, bà thở phào nhẹ nhõm, nói:
“Thế thì tốt rồi, thế thì tốt rồi. Dì lo đến mức đã gọi cho ba mẹ con, nhưng họ bận quá… À, chắc con đói rồi, dì Hoàng có làm món cá chua ngọt con thích, còn có thịt kho nữa, con mau về ăn đi.”
Bà đột nhiên ngừng lại, đổi sang chuyện khác, khiến Khúc Mặc Thương sửng sốt, sau đó nhận ra rằng thời cấp hai, mối quan hệ giữa cô và ba mẹ không tốt. Trẻ con ở độ tuổi này rất nhạy cảm và yếu ớt, vừa muốn tự lập, vừa muốn ba mẹ coi mình như người lớn, nhưng mặt khác lại mong nhận được đủ sự quan tâm và yêu thương từ ba mẹ, nhưng những điều này Khúc Mặc Thương chưa bao giờ có được.
Cô khẽ đáp, giọng nói dịu dàng hơn rất nhiều, khẽ cười nói: “Cảm ơn dì Hoàng, con sẽ về ngay, đợi con nhé.”
Về đến nhà, bóng dáng dì Hoàng liền lọt vào mắt cô. Bà đứng dưới cột đèn đường, nhón chân nhìn ra cửa, vừa nhìn thấy Khúc Mặc Thương liền vội vàng chạy đến: “Tiểu Thương, cuối cùng con cũng về rồi, đói rồi phải không, mau rửa tay ăn cơm đi, dì Hoàng cất xe cho con.”
Khúc Mặc Thương vội vàng ngăn bà lại. Người phụ nữ hiền lành quen thuộc trong ký ức hiện hữu sống động trước mắt, khiến mắt cô hơi cay cay. Cô kìm nén, nhẹ nhàng đẩy bà ra, mang theo vẻ nũng nịu nói: “Dì Hoàng, con sắp chết đói rồi, hẳn là dì cũng đói rồi, con đi cất xe, dì tranh thủ xới cơm đi.”
Sau đó cô đẩy xe vào sân sau. Khi cô đi vào thì trên bàn đã bày sẵn ba món và một canh. Hai người không ăn nhiều nhưng dì Hoàng luôn nói việc học của cô rất mệt nhọc, đầu cấp ba đang tuổi ăn tuổi lớn, phải bồi bổ thật tốt cho cơ thể, cho nên dù thế nào cũng nấu nhiều món đa dạng.
Ăn được một nửa, điện thoại của cô rung lên. Cô liếc nhìn số điện thoại người gọi, vẻ mặt nghiêm trọng, nhắm mắt lại rồi bấm nghe máy.
“Mặc Thương, có chuyện gì vậy, sao hôm nay con về muộn thế, làm dì Hoàng của con lo sốt vó. Đã vào cấp ba rồi, con nên hiểu chuyện một chút, không về đúng giờ cũng nên báo một tiếng chứ.”
Cô chỉ im lặng lắng nghe, không nói gì. Sau khi đầu dây bên kia nói xong, ông trầm mặc một lúc, rồi giọng có phần cứng nhắc hỏi: “Con về nhà chưa? Ăn cơm chưa?”
Khúc Mặc Thương cảm thấy nói không nên lời. Nếu là năm đó, khi Khúc Thịnh còn chưa nói hết lời thì cô đã cúp máy rồi. Cô rất ít khi cáu kỉnh, cũng không hay nổi giận, nhưng lại rất thích dùng sự im lặng để kháng cự.
“Đã về rồi, con đang ăn cơm với dì Hoàng. Đêm nay bạn học gặp chút chuyện, con đưa bạn ấy về nên quên liên lạc với dì Hoàng, điện thoại cũng ở chế độ im lặng.” Cô bình tĩnh nói. Người đàn ông bên kia nghe xong lại trầm mặc.
Sau đó, ông dường như có chút áy náy, giọng nói cũng nhỏ hơn nhiều: “Lần sau nhớ kỹ nhé. Vừa rồi ba đang họp, không gọi cho con trước được. Không có chuyện gì thì tốt rồi, con ăn cơm đi.”
“Dạ.”
Khúc Thịnh ở đầu dây bên kia ngạc nhiên trước phản ứng hôm nay của con gái. Trước khi cúp máy không nhịn được nói thêm một câu: “Ba với mẹ con sẽ sớm trở về, con phải ngoan nhé.”
Khóe miệng Khúc Mặc Thương cong lên, nhẹ nhàng “dạ” một tiếng.
Dì Hoàng không ăn, vẫn luôn chăm chú nhìn cô. Thấy cô đặt điện thoại xuống mà không buồn bã như mọi khi, bà cũng mỉm cười nói: “Ba con không trách con phải không?”
Nhìn thấy Khúc Mặc Thương mỉm cười, dì Hoàng liền nhẹ nhàng thở ra, lại có chút do dự nói: “Ba mẹ con quá bận rộn, không thể hiện tình cảm không có nghĩa là họ không quan tâm đến con.”
Khúc Mặc Thương gật đầu: “Con biết, dì Hoàng ăn cơm đi.”
Dì Hoàng không nói gì nữa, dù sao cuộc gọi bình tĩnh hôm nay cũng là một tiến bộ rất lớn. Bà hoàn toàn không hiểu tại sao những bậc phụ huynh rõ ràng là quan tâm đến con cái nhưng lại không bao giờ nói ra, mà luôn dùng giọng điệu trách mắng khi nói chuyện với con.
Ăn cơm xong, Khúc Mặc Thương chuẩn bị đi tắm. Cô cầm quần áo, nhìn mình trong gương, lúc này mới bình tĩnh đánh giá người trong đó. Ánh mắt vẫn là ánh mắt của người phụ nữ 28 tuổi, nhưng khuôn mặt vẫn ngây ngô mang theo nét trẻ con, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn, hiền lành vô hại, lại chỉ thuộc về Khúc Mặc Thương 15 tuổi.
Hôm nay cô đã đủ bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh này lại bị một loạt chuyện đè nén. Bật vòi hoa sen, cô nhắm mắt để nước mát lạnh chảy trên mặt. Hiện lên trong đầu cô là hình ảnh Lâm Thanh Hàm ôm cô ngã xuống cầu thang, và cả cô gái nhỏ cùng tên Lâm Thanh Hàm.