**Lạc Hồng Thần Chủ**
Thuở hồng hoang, khi thế gian còn mờ mịt giữa ánh sáng và bóng tối, một dòng máu thiêng đã hòa mình vào mạch đất, len lỏi qua từng tầng rừng sâu, đỉnh núi cao, và chảy âm ỉ trong huyết quản của những con người mang dấu ấn lửa thiêng.
Họ là hậu duệ của loài rồng uy vũ, từng cưỡi gió lướt qua trời thẳm, tiếng gầm vang dội làm chấn động sơn hà, đánh thức dòng sông và khiến muôn loài phải nín lặng. Thế nhưng, một ngày kia, họ bỗng dưng biến mất không một tiếng động, không một lời từ biệt. Họ tan vào hư vô như sương mai trước nắng, hay chăng đã chìm sâu vào lòng đất, vào giấc ngủ vĩnh hằng, chờ đợi một lời hiệu triệu?
Dẫu thân ảnh đã không còn hiển hiện, dấu tích họ để lại vẫn in hằn sâu trong từng phiến đá cổ, ngọn núi sừng sững, và trong hơi thở của cơn gió đầu mùa mang theo sự ấm áp kỳ lạ. Nó như một lời nhắc nhở thầm lặng về một thời đại lửa thiêng rực cháy. Vào những chiều hè oi ả, khi nắng đổ lửa và tiếng sáo diều ngân nga, lũ trẻ mục đồng vẫn thủ thỉ kể nhau nghe chuyện "rồng bay qua xóm", rồi phá lên cười giòn tan – nửa tin nửa ngờ, như thể truyền thuyết ấy đã âm ỉ trong huyết quản của chúng.
Huyền thoại về họ, vì thế, chưa bao giờ lụi tàn. Nó không nằm trong những thư tịch cổ hay đền đài hoành tráng, mà sống động trong ký ức của đất trời, trong tiếng cười trong trẻo của những đứa trẻ, và âm ỉ cháy trong trái tim của những ai đang mang trong mình dòng máu rồng thiêng – chờ ngày thức giấc.
⸻
Lưu ý:
- Toàn bộ nhân vật, tình huống và sự kiện trong truyện đều là sản phẩm hư cấu, mang tính tưởng tượng.
- Tác phẩm không vi phạm pháp luật nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, không gây ảnh hưởng đến lợi ích của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào.
- Tác phẩm không có ý định xúc phạm bất kỳ cá nhân, tổ chức hay tín ngưỡng nào.
- Nếu có điều gì chưa phù hợp, xin hãy chủ động liên hệ để tác giả kịp thời điều chỉnh.
Truyện Đề Cử






