Nàng là Thừa Bình công chúa – kiêu ngạo ngất trời, phóng đãng vô độ, xem thường lễ giáo, coi thiên hạ như món đồ chơi trong tay. Một tai nạn bất ngờ đã đẩy nàng vào giấc ngủ vĩnh cửu, kéo dài suốt mười năm ròng.
Khi đôi mắt quyền quý hé mở lần nữa, thế gian đã xoay vần đến mức không thể nhận ra. Phụ hoàng sủng ái vô điều kiện giờ đã quy tiên. Kẻ thù không đội trời chung – Tiêu Quý phi, người từng bị nàng chà đạp dưới gót giày – nay đã vươn lên thành Hoàng Thái hậu quyền uy, buông rèm nhiếp chính, con trai bà ta đường hoàng ngự trị trên ngai vàng.
Và hắn, vị trạng nguyên lang tuấn mỹ từng bị nàng bắt về cung chỉ để đùa cợt, sỉ nhục, biến thành món đồ chơi giải khuây... giờ đây lại là quyền thần khuynh đảo triều chính, nắm trong tay vận mệnh của cả đế quốc.
Giữa cung cấm vừa quen thuộc vừa xa lạ, Thừa Bình chợt nhận ra, phải chăng đây chính là cái giá của nghiệp chướng, là quả báo nhãn tiền mà Phật pháp vẫn răn dạy?
Một công chúa "chẳng phải người tốt" liệu có thể sống sót, hay thậm chí xoay chuyển tình thế, trước một vị quyền thần tưởng chừng nghiêm nghị nhưng ẩn chứa tâm cơ "trà xanh" thâm sâu?
Truyện Đề Cử






