Chương 131: Của hồi môn của sư huynh (3 & 4)

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Chương 131: Của hồi môn của sư huynh (3 & 4)

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Bạch gật đầu, biến thành một cô gái xinh đẹp. Vân Cảnh nuốt nước miếng, thầm khen dung nhan của Tiểu sư muội. Thật khiến người ta phải thất lễ! Nhưng hắn nghĩ đến Mặc Yểm lâu nay không giành được, chỉ cần nói một câu nàng nghe theo, lòng tự phụ không khỏi phồng lên – nói cho ngươi biết, Mặc Yểm, dù ngươi có lợi hại đến đâu, vẫn kém Vân Cảnh ta! Tiểu sư muội nghe lời ta, ha ha!
Bạch Bạch không hiểu sao mình biến hình lại khiến Tam sư huynh vui sướng như vậy. Đầu tiên, nàng chăm chỉ luyện pháp thuật của Đại sư huynh và Nhị sư huynh.
Phép thuật của Đại sư huynh dạy Bạch Bạch khá đơn giản, chủ yếu giúp nàng vận dụng nhuần nhuyễn pháp lực, không cầu kỳ, toàn là trực tiếp dùng pháp lực hóa thành sức mạnh tấn công hoặc phòng thủ. Việc này tập trung vào phối hợp pháp lực với hơi thở và rèn luyện, điều tiết độ mạnh yếu của pháp lực. Bạch Bạch cùng Đại sư huynh giao đấu, thấy nàng đã có kinh nghiệm, chỉ cần thêm luyện tập là ổn.
Nhị sư huynh dạy Bạch Bạch cách khống chế đồ vật, dùng pháp lực điều khiển vật gần mình, luyện đến cảnh giới cao thâm thậm chí có thể khống chế sinh vật. Bạch Bạch thử luyện qua ngự phong thành dao (gió biến thành dao), suýt nữa chém chết yêu ma cao thủ Huyền Minh của Âm ti Địa phủ. Nhưng nếu không bị Huyền Minh bắt vào túi da tê giác, phong lực không xuyên qua túi da làm tổn thương nàng, thì pháp thuật của nàng có thể chém nàng trọng thương.
Vân Cảnh nghĩ đến chuyện đó mà sợ không thôi, nhận thức được điều này, hắn giảng giải cho Bạch Bạch một lần nữa. Pháp thuật điều khiển sự vật của hắn còn kém xa Vân Khởi, nhưng so với Bạch Bạch thì khá hơn nhiều. Ngộ tính học pháp thuật của Bạch Bạch thật sự rất tốt, chỉ cần nói một lần là hiểu. Vân Cảnh dạy cảm thấy vô cùng sảng khoái, nhưng trong lòng không khỏi chua xót. Tiểu sư muội sinh ra đã sắc nước hương trời, học pháp thuật còn nhanh hơn hắn, chỉ sợ không lâu nữa nàng sẽ vượt qua vị sư huynh này.
Nghĩ vậy thôi, Vân Cảnh không hề giấu diếm chiêu thức, ngược lại hăng say dạy Bạch Bạch hơn. Đám sư huynh đều muốn được bảo vệ nàng, nhưng cách bảo vệ tốt nhất là giúp nàng mạnh lên.
Hai người trong kết giới lúc đối chiêu, lúc thảo luận pháp thuật, không để ý buổi chiều đã trôi qua, ngẩng đầu lên thấy bầu trời xanh đậm lác đác mây u ám, đêm của Địa phủ đã đến.
Vân Cảnh lo Mặc Yểm sẽ quay lại bất ngờ, nên bảo Bạch Bạch trở lại hình dạng hồ ky, còn hắn thu nhỏ người, tìm góc trong hoa viên ẩn nấp, định chờ Mặc Yểm xuống tiền điện thì nhìn lén tư liệu phản quân.
Đến đêm khuya, Mặc Yểm mới quay về tiền điện. Lúc này Bạch Bạch đang ngủ say, bỗng ngửi thấy mùi hương quen thuộc xen lẫn mùi rượu và phấn son, nàng mở hờ mắt thì thấy Mặc Yểm đứng trong bóng tối nhìn mình.
"Ngươi thật là thối…"
Bạch Bạch mơ hồ phàn nàn, nhưng không hỏi tại sao trên người hắn có mùi phấn son.
Mặc Yểm vừa bực vừa buồn cười, nếu không vì tiểu hồ ly này, hắn cần gì phải giao thiệp với yêu ma quỷ quái kia, cả ngày cực khổ trở về chẳng có thân thể nhuyễn ngọc ôn hương đón chờ, lại còn chê hắn thối?!
Mặc Yểm cố chịu đựng, một tay đặt Bạch Bạch lên người hắn, cười mắng:
"Cho nàng cũng thối như ta, xem nàng còn dám chê không!"
Bạch Bạch bị sặc, hắt xì hơi hai cái, tứ chi vặn vẹo giãy dụa, kêu lên:
"Bại hoại, bại hoại, mau buông ra!"
"Không buông, trừ khi nàng đi tắm cùng ta!"
Mặc Yểm nửa uy hiếp, nửa dẫn dụ nói.
"Được!"
Bạch Bạch đáp ứng cực kỳ sảng khoái, không để ý giọng tán tỉnh. Nàng cũng muốn ngâm mình tắm rửa.
"Địa phủ cũng có nước sao?"
Bạch Bạch nhớ mình chỉ thấy sông Vong Xuyên, nước đỏ vàng hôi thối, ngoài ra không có giếng, hồ, tòa đại điện cũng không có nguồn nước. Nước tắm ở đâu?
"Nàng cho ta chút lợi lộc ta sẽ làm ảo thuật cho nàng xem!"
Mặc Yểm ôm Bạch Bạch vào lòng.
"Ngươi muốn ta làm gì?"
"Nàng biến thành người hôn nhẹ ta một cái là được!"
"Không được… Nếu không, ta một tháng sau sẽ hôn ngươi, ta nợ ngươi hai cái hôn nhẹ…"
Bạch Bạch giữ nguyên tắc, không để bị thương lượng.
Mặc Yểm khinh khỉnh liếc một cái, cái tiểu hồ ly này, đột nhiên không dễ lừa gạt, thật chẳng đáng yêu! Nhưng hắn vẫn chân thành làm ảo thuật.
Hắn tiện tay ném chén trà xuống mặt đất, chén trà rơi quay đúng nửa vòng, miệng chén hướng lên trên rồi dừng lại, sau đó không ngừng to lên, trong nháy mắt cao đến nửa người, miệng chén rộng bằng mặt bàn.
Mặc Yểm luồn tay áo lấy ra bình hoa nhỏ màu xanh, đẩy nắp bình ra thì dòng nước trong lành tuôn ra, chảy vào chén. Dòng nước cũng biến thành bồn nước lớn, hơi nước nóng trắng xóa tràn ngập phía trên.
Bạch Bạch hoan hô, muốn nhảy vào chậu tắm. Mặc Yểm một tay ôm chặt nàng, đưa nàng đứng lên bàn, đích thân hắn vào thử nước thấy ấm, mới nói:
"Nàng không sợ nước nóng quá, nhảy vào sẽ bị nấu thành chậu canh hồ ly sao!"
Bạch Bạch muốn bĩu môi, nhưng hiện tại nàng đang hình dạng hồ ly nên không nhìn thấy. Mặc Yểm ngông nghêng cởi áo, nới dây lưng, động tác mê hoặc. Đáng tiếc trong mắt Bạch Bạch chỉ có bồn nước nóng, hình ảnh mỹ nam thoát y chẳng khác gì trước mặt người mù, quả là đáng tiếc.
Bất đắc dĩ, Bạch Bạch nhảy vào bồn. Mặc Yểm vẫy tay nói:
"Tới đây!"
Bạch Bạch thấy tâm trạng hắn không tốt, nàng cứng đầu nhảy ùm vào bồn, bắn nước vào mặt Mặc Yểm.
Mặc Yểm vuốt hết nước trên mặt thì thấy Bạch Bạch cười giòn tan vì trò đùa thành công, hắn cười mắng:
"Được lắm! Xem ta thu phục tiểu hồ ly xấu xa nàng như thế nào!"
Nói xong hắn duỗi tay về phía Bạch Bạch.
Bạch Bạch bơi lội giỏi, thân thể co lại lặn xuống nước. Hai người một hồ, lúc nổi lên, lúc lặn xuống chơi trò đuổi bắt, chén trà biến thành chậu đủ lớn để hai người chơi đùa đến khi nước lạnh mới ra khỏi chậu lau khô thân thể.
Mặc Yểm chỉ vào lư hương, bên trong tỏa ánh lửa hồng hồng, hơi lạnh bị luồng khí ấm thay thế. Bạch Bạch đứng bên cạnh hong khô thân thể, hâm mộ nhìn Mặc Yểm nói:
"Ngươi thật lợi hại, dạy ta được không? Ta nợ ngươi ba cái hôn nhẹ nhé?"
Nàng thật sự muốn học pháp thuật của Mặc Yểm nên chủ động đưa ra điều kiện, nhưng vẫn muốn được ghi nợ.
Mặc Yểm chỉ muốn trổ tài trước mặt nàng, khiến nàng vui vẻ, nghe vậy hắn cười mắng:
"Hồ ly xấu xa càng ngày càng giảo hoạt, ta không chấp nhận điều kiện của nàng đấy, bây giờ nàng không hiện thân thành người hôn ta, ta sẽ không dạy cho nàng đâu!"
Bạch Bạch hừ một tiếng không để ý, nhảy lên giường định nối lại mộng đẹp vừa bị cắt đứt. Mặc Yểm không muốn nàng đi ngủ, gẩy gẩy móng vuốt nho nhỏ của nàng, hỏi:
"Hôm nay ta không có ở đây, nàng đã làm được những việc gì?"
"Quế Nhi tỷ tỷ không chịu chơi với ta, ta ở trong hoa viên luyện công, muốn học pháp thuật giỏi, sau này còn lợi hại hơn cả ngươi!"
Vân Cảnh đã cảnh báo nàng không được lộ ra cho hắn biết tin tức, tuy nhiên Bạch Bạch nói như vậy cũng không phải dối, nàng quả thật luyện công nhưng không nói người cùng luyện.
Mặc Yểm vuốt ve thân thể nàng nói:
"Nàng nghĩ như vậy là tốt lắm, nhưng muốn lợi hại hơn ta thì còn kém xa!"
"Phụ thân ta nói rằng có thể cải thiện được, ta cần chăm chỉ luyện công, về sau sẽ có tiến bộ!"
Bạch Bạch không phục lắm, nhưng nàng cũng biết Mặc Yểm nói thật. Hôm nay Vân Cảnh tiếp tục dạy nàng phép thuật chế ngự đồ vật, có nói rằng muốn khống chế người, nhất là thần tiên hay yêu ma, phải đạt pháp lực cực kỳ cao. Nhị sư huynh tu luyện pháp thuật này mấy trăm năm chỉ miễn cưỡng khống chế được động vật ít linh tính, còn khống chế người quả thật gian nan, chưa nói khống chế thần tiên yêu ma.
Vậy mà Mặc Yểm có thể nhẹ nhàng khống chế được, trình độ cách xa quá.
Mặc Yểm không biết suy nghĩ, thản nhiên nói:
"Nàng ở lại bên cạnh ta, muốn có gì cũng được, học pháp thuật hay không cũng không vấn đề gì."
Bạch Bạch nhìn hắn nghĩ thầm: Nếu sau này ngươi tốt, tự nhiên đối tốt với ta, nhưng nếu ngươi xấu, cầu xin ngươi còn khó hơn lên trời! Sư huynh nói đúng, hay nhất là tự mình học, dựa vào chính mình.
Sau tối hôm đó, mấy ngày tiếp theo Mặc Yểm ngày nào cũng đi sớm về muộn, Bạch Bạch mỗi ngày cùng Vân Cảnh luyện công. Pháp thuật của Đại sư huynh, Nhị sư huynh nàng đã luyện được có phần thành thục, Vân Cảnh muốn dạy Bạch Bạch sở trường kiếm bay.
Dựa vào phong cách Vân Cảnh, muốn bước vào chính sự không thể tránh khỏi màn tự biên tự diễn:
"Sư huynh ngoại hiệu là "ngọc diện kim kiếm bế nguyệt phi tiên", đấy cũng không hoàn toàn hư danh. Ngoài việc lớn lên đẹp trai, phong lưu, tinh tế, mỹ nhân tam giới ái mộ, nhưng điều quan trọng nhất là sư huynh có hai tuyệt kỹ, một là kiếm thuật, hai là pháp thuật phi thiên (thần bay). Trước tiên hôm nay sư huynh sẽ dạy ngươi kiếm thuật."
Vân Cảnh vừa khoác xong, hắn giương tay phải lên, một thanh trường kiếm trong nháy mắt xuất hiện, ánh kiếm lóe sáng, khẽ liếc nhìn khuôn mặt xinh xắn nhỏ nhắn của Bạch Bạch đang háo hức, trong lòng hắn tự hào không thôi.
Đọc Truyện Online Tại https://trumtruyen.vn