Chương 148: Cuộc sát hại (1)

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Chương 148: Cuộc sát hại (1)

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quế nhi chẳng muốn gặp lại Bạch Bạch chút nào. Nàng cảm thấy cứ ở bên cạnh Bạch Bạch, tinh thần sẽ sa sút, đầu óc cứ luôn nghĩ đến cuộc sống tự do tự tại, đồng thời sinh ra chán ghét và muốn vứt bỏ quyền lực hiện có. Hiện tượng này thật không tốt, chẳng khác gì phủ định những nỗ lực gần mấy trăm năm của nàng!
Làm một con mèo có gì hay? Nàng vẫn nhớ hồi trước, trước khi thành tinh, nàng đói khát không được no, suýt chút nữa đã trở thành món ăn của những ác quỷ yêu thú đáng sợ. Còn bây giờ, nàng có mấy vạn thủ hạ quỷ tốt yêu binh, cùng vô số yêu ma pháp lực cao cường, tất cả đều cúi đầu xin nàng ưu ái. Sự khác biệt này quả thật là thiên đường và địa ngục!
Cuộc sống này mới là thứ nàng mong muốn! Ngọc Lưu Ly yêu phi là một trong những yêu ma mạnh nhất ở địa ngục, chứ không phải là một con mèo đen tầm thường tên Quế Nhi.
Nghe Mặc Yểm giao nhiệm vụ hai ngày tới phải cùng Bạch Bạch luyện tập trong đại điện Bình Đẳng Vương, Quế nhi lòng tràn đầy chán ghét, nhẹ giọng nói:
"Ngày mai chính là ngày tiên ma đại chiến lôi đài, các lộ nghĩa quân sẽ tập hợp, nếu thuộc hạ vắng mặt, e rằng…"
"Bạch Bạch đối với ta mà nói quan trọng hơn cả một nhóm yêu ma thần tiên. Ta không muốn nàng biết việc này, càng không thể để nàng tham dự."
Mặc Yểm ít khi giải thích với thuộc hạ. Để Ngọc Lưu Ly yêu phi hiểu được ba điều: thứ nhất, mệnh lệnh này không thể từ chối; thứ hai, bảo hộ Bạch Bạch là điều quan trọng nhất trong mắt hắn; thứ ba, hắn giao phó nhiệm vụ này cho nàng chính là chứng tỏ sự tín nhiệm của hắn dành cho nàng vượt xa hơn hẳn những tên phản quân đầu mục khác. Việc đã đến nước này, Quế nhi đành cúi đầu tiếp nhận mệnh lệnh với vẻ mặt cung kính.
Bạch Bạch đã đợi nàng ở trong hoa viên từ sớm. Quế nhi thấy nàng phe phẩy chiếc đuôi to, đôi mắt hồ ly cười tít, cảm thấy trong lòng oán khí bị kìm nén không thể bộc phát. Thậm chí ngay cả kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, Bạch Bạch đang thực sự hứng khởi khi nàng đến.
Quế nhi định định thần, không đánh vào khuôn mặt tươi cười của nàng… Hồ, quên mất!
Bạch Bạch thi triển kết giới bay nhanh quanh người, bao bọc cả hai vào trong đó, sau đó mới biến thành hình người, chạy đến kéo tay Quế nhi nói:
"Quế nhi tỷ tỷ, mấy ngày này tỷ tỷ bận rộn lắm sao? Sao không đến chơi với ta?"
Bạch Bạch cảm nhận được sự xa cách cố ý của nàng, có chút không hiểu. Nàng rõ ràng không hề có ý trêu chọc Quế nhi tỷ tỷ tức giận! Sau khi nghĩ lại, có lẽ là bởi vì Mặc Yểm giao quá nhiều việc cho nàng làm, khiến tâm tình nàng không vui. Vì vậy, Bạch Bạch cười tủm tỉm nói:
"Được rồi! Mặc Yểm dạy ta mấy phép thuật chiến đấu, nhưng chưa có người cùng luyện tập. Tỷ tỷ trước tiên xem ta dùng có đúng không?"
Quế nhi từng nghe Huyền Minh ma bức nói về pháp lực cao cường của Bạch Bạch. Lúc trước trên đường bắt nàng về, nàng từng thi triển Phong Nhận (biến gió thành dao) suýt nữa đã cắt hắn làm đôi, may mà Mặc Yểm kịp thời đến cứu. Nhưng Quế nhi thấy Bạch Bạch thế nào cũng không giống một cao thủ cực kỳ lợi hại như miệng Huyền Minh ma bức đã nói. Nàng nghĩ hắn chỉ đang cố ý thổi phồng, thổi phồng quá mức trước mặt Mặc Yểm, nên không để tâm. Đợi chứng kiến Bạch Bạch thi triển vài chiêu, quả nhiên rất lợi hại, không khỏi đề cao sự chú ý của mình.
Mấy ngày nay Bạch Bạch đều luyện tập một mình, sớm đã thuộc làu mấy phép thuật Mặc Yểm dạy, luyện tập một lượt, từng bước tiến vào trạng thái, pháp lực thi triển càng ngày càng tùy tâm như ý. Quế nhi đứng một bên nhìn cả một loạt phép thuật uy thế của nàng được thi triển một cách tự nhiên, trong lòng rung động không thể tưởng tượng nổi!
Pháp lực của Bạch Bạch như vậy, chẳng nói Huyền Minh ma bức hay Quế nhi cũng không thể địch nổi. Thậm chí hai người liên thủ cũng chưa chắc giành được thắng lợi! Nhìn nàng lúc nào cũng đáng yêu mảnh mai ngây thơ, pháp lực không ngờ kinh người như thế, đạo hạnh không dưới hai ba ngàn năm!
Không thể tưởng tượng được một tiểu Hồ Tiên bên cạnh chủ nhân lại mạnh cường như thế. Trong khoảnh khắc, Quế nhi chỉ cảm thấy nản lòng, nàng luôn tự cho là mình là một trong số ít cao thủ ở địa phủ, dưới tay chẳng biết đánh bại bao nhiêu mãnh tướng tiên giới Thiên Đình phái tới. Chỉ xem trong tam giới có thể địch nổi mình cũng không có mấy. Không ngờ mình kỳ thật là ếch ngồi đáy giếng. Những năm tháng có thể hoành hành đến nay, đơn giản chỉ là vì chưa từng gặp phải cao thủ chân chính!
Bạch Bạch luyện tập một lượt từ đầu tới cuối, ngừng tay, giữ chặt Quế nhi hỏi:
"Tỷ tỷ, ta dùng chiêu có gì không đúng không?"
Quế nhi cười khổ nói:
"Đúng, rất đúng! Bạch Bạch muội có pháp lực như vậy, trong địa phủ sợ không có người địch nổi muội nữa rồi!"
"Làm sao có thể như thế, sư huynh nói ta một chút kinh nghiệm đối địch đều không có, pháp lực dù tốt cũng vô dụng, vừa lên đến đã bị người đánh gục rồi."
Bạch Bạch nhớ lại lời Vân Cảnh, lòng tràn đầy buồn rầu.
Quế nhi hồi tưởng lại chút Bạch Bạch vừa rồi thi triển phép thuật, quả thật lợi hại vô cùng. Nhưng nếu Bạch Bạch không có kinh nghiệm đối phó với địch, vậy khó trách sư huynh của nàng vì nàng mà lo lắng. Thực tế, tình huống khi đối phó với địch thiên biến vạn hóa, địch nhân không phải đứng yên cho nàng đánh. Chẳng những sẽ đánh trả, mà còn dùng đủ mọi mưu kế quỷ kế ám hại người. Đấu pháp chân chính, không phải chỉ nhìn vào pháp lực phép thuật, tốc độ thi pháp, ứng biến năng lực song phương cũng cực kỳ quan trọng.
Quế nhi tuy lý trí muốn tránh né Bạch Bạch, nhưng trong lòng lại rất có hảo cảm với nàng, nhất là khi nhìn thấy một tiểu cô nương pháp lực hơn cả nàng cầu khẩn nhìn mình, nàng nghĩ lòng dạ muốn cứng rắn cũng thật khó.
"Pháp thuật của muội dùng quen rồi sẽ được."
Trước mặt có một cao thủ, Quế nhi cũng nóng lòng muốn thử.
Pháp lực của Mặc Yểm cùng nàng hơn kém quá xa. Bạch Bạch tuy pháp lực cao cường, nhưng không có kinh nghiệm thực chiến. Còn nàng chính là từ trong vô số lần sinh tử đại chiến trổ hết tài năng trở thành một phương ngang ngược. Song phương ai cũng có sở trường riêng lại đều có sở đoản. Đối với nàng, đây cũng là một cơ hội nâng cao pháp thuật rất tốt.
Hai nàng ở trong kết giới đối chiêu, Quế nhi thiệt tâm chỉ dẫn. Nàng ở địa phủ đã lâu, đối với mưu mẹo nham hiểm của bọn yêu ma quỷ quái hiểu rõ ràng. Thời cơ so chiêu bách biến vạn hóa, thường xuất hiện những hành động ngoài dự đoán mọi người. Bạch Bạch lúc bắt đầu dưới tay nàng ta nhiều lắm mười chiêu là bị đánh bại, nàng cũng không nổi giận, hấp thụ giáo huấn lại tiếp tục. Bất tri bất giác một ngày liền trôi qua, Quế nhi đều cảm giác trong cơ thể ăn không tiêu, Bạch Bạch vẫn như cũ không kêu một câu mệt. Quế nhi nhìn cũng không thể không cảm thấy bội phục.
Bóng đêm Địa phủ đã phủ xuống, Quế nhi vô luận dùng chiêu ám toán quái lạ gì, cũng vô pháp đánh bại Bạch Bạch.