Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly
Chương 85: Phát lực kinh thiên!
Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vân Hư ôm lấy Tiểu Hắc bay vút đến góc vườn hoa, đúng lúc nhìn thấy Cự Uy Tinh Quân tung một chưởng yên lặng như tờ lên tấm huyền thiết bản. Không hề có bụi đất bay lên, cũng chẳng có tiếng nổ vang dội, nhưng một luồng khí mạnh từ chưởng lực tràn ngập tứ phương, vô thanh vô tức (*không hề gây tiếng động) khiến người nghe như có tiếng nổ bên tai.
Những người đứng xung quanh đều là bậc cao thủ trong giới tiên, đương nhiên chẳng hề bị thương hay hoảng sợ. Vân Hư nhanh chóng phản ứng bảo vệ Tiểu Hắc, kẻo "miệng cọp gan thỏ" này lại bị thương thêm, khiến cho tình trạng của nó càng trở nên trầm trọng, phải nằm liệt giường mấy tháng như một con mèo bệnh.
Bạch Bạch trầm trồ:
"Thật là lợi hại!"
Chỉ một chưởng đẩy, đứng gần đó mọi người cảm thấy như có một luồng lực mạnh đẩy mình ngã ngược ra sau, thật khó tưởng tượng!
Cự Uy Tinh Quân thu tay lại, nhìn tấm huyền thiết bản in rõ dấu chưởng sâu đến hai tấc, ngay cả vân tay cũng rõ ràng, suýt nữa đã đập vỡ cả khối huyền thiết.
Thiên Lôi Điện Mẫu không ngớt lời khen ngợi:
"Cự Uy Tinh Quân quả nhiên thần lực kinh người, ngày càng tiến bộ, thật đáng mừng!"
Thái Bạch Kim Tinh cũng liên tục khen ngợi không ngớt.
Minh Ất chân nhân mỉm cười gật đầu, tuy không nói lời nào nhưng rõ ràng cũng có chút tán thưởng.
Bạch Bạch nhìn dấu chưởng trên tấm thiết, trề môi:
"Chẳng lẽ huyền thiết bản lại cứng như vậy?"
Cự Uy Tinh Quân trên miệng khiêm tốn, nhưng trong lòng không khỏi đắc ý. Dĩ nhiên, hắn không dại mà khoe khoang trước mặt Minh Ất chân nhân, đúng là "trước cửa Khổng phu tử bán văn chương"!
Minh Ất chân nhân quay sang Bạch Bạch:
"Lát nữa cháu dựa theo phương pháp đạo khí mà Vân Hư dạy mấy hôm trước, tập trung toàn lực vào hai tay rồi đập xuống huyền thiết bản, nghe rõ chưa?"
Bạch Bạch gật đầu, bước đến trước một khối thiết bản hoàn hảo khác. Vừa niệm khẩu quyết, vừa giơ hai tay, tập trung tinh thần, trong nháy mắt chỉ còn lại tâm linh, như thể cả thiên địa chỉ còn mình nàng và tấm thiết trước mặt.
Thái Bạch Kim Tinh thấy chuyện đơn giản như vậy mà còn phải học theo chỉ dạy của Minh Ất, càng thêm hoài nghi về việc Bạch Bạch dùng pháp thuật. Chẳng lẽ tiểu hồ ly này vẫn chưa tới ngàn năm tuổi mà đã có pháp lực cao thâm?
Bạch Bạch tung một chưởng, tiếng "bốp" vang lên khi bàn tay chạm vào thiết bản. Thủ pháp không nhanh cũng không chậm, chẳng khác gì vỗ một con ruồi. Kết quả là chẳng có chút chân khí nào tỏa ra, cũng chẳng có tiếng nổ, giống như tiểu cô nương tiện tay vỗ ruồi vậy.
Khi Bạch Bạch rút tay ra, mọi người đều ngây người. Không chỉ thiết bản không hề có dấu vết, ngay cả một dấu chưởng cũng không lưu lại. Tấm huyền thiết trơn nhẵn như gương!
Bạch Bạch mặt đỏ bừng, ngước nhìn Minh Ất chân nhân, ngượng ngùng:
"Thực xin lỗi sư phụ! Làm thầy mất mặt rồi!"
"Đừng lo lắng, nhất định là tấm thiết này có vấn đề! Tiểu muội muội đừng sốt ruột!"
Cự Uy Tinh Quân gãi đầu, cảm thấy mình đã khi dể tiểu tiểu cô nương điềm đạm đáng yêu này.
"Tiểu cô nương đừng nóng vội, cháu còn nhỏ, mới vào sư môn không lâu, đúng đúng! Sau này công lực tăng lên, đừng nói một khối huyền thiết, mười khối cũng có thể đánh vỡ!"
Thái Bạch cảm thấy hổ thẹn, bởi vì chính hắn đã khiến tiểu hồ ly này mất mặt trước mặt mọi người.
Thiên Lôi không nói gì, nhưng nhìn tấm huyền thiết, cảm thấy có chút gì đó bất thường. Dường như… tấm thiết bỗng mỏng hơn trước!
Hắn bước tới, định cầm lên xem xét, nhưng ngạc nhiên phát hiện tấm thiết đã ấn sâu vào đá chừng một tấc, không tài nào nhấc lên được.
"Các ngươi tới xem!"
Thiên Lôi dùng hết sức nhấc tấm thiết lên, tiếng "két" vang lên, mọi người chứng kiến tận mắt tảng đá để lại một "bản ấn" rõ rệt.
Năm người tiến lại gần xem xét, đột nhiên nghe thấy tiếng "két" không ngừng vang lên, ngày càng dày đặc, cuối cùng là những tiếng ầm ầm. Tảng đá vốn đặt huyền thiết bỗng chia năm xẻ bảy, rồi vỡ tan thành đất đá vụn!
Cự Uy Tinh Quân quay đầu nhìn Bạch Bạch, ánh mắt hoàn toàn thay đổi.
Huyền thiết bản vốn có khả năng hấp thu pháp lực, nên khi Cự Uy Tinh Quân dùng chưởng, dù để lại dấu chưởng sâu nhưng tấm thiết vẫn trơn nhẵn, ngay cả tảng đá dưới cũng chẳng hề rung động.
Vậy mà chưởng của Bạch Bạch… tuy không gây tiếng động lớn, nhưng lại có pháp lực tương đương. Ngay cả huyền thiết bản cũng không thể hấp thu, mà trực tiếp xuyên qua, đánh vỡ tảng đá. Dấu chưởng không lưu lại trên tấm thiết bởi vì toàn bộ pháp lực của Bạch Bạch đều xuyên qua điểm hấp thu sâu nhất của huyền thiết bản.
Pháp lực của Bạch Bạch thật kinh người, thoạt nhìn dường như hơn Cự Uy Tinh Quân không chỉ một bậc!
Bạch Bạch không hiểu vì sao mình đập thiết bản lại khiến tảng đá vỡ, vì sao mọi người nhìn mình kỳ quái như vậy? Nàng coi như thắng hay thua cũng chẳng biết.
Mọi người đang kinh hãi, ngạc nhiên, Minh Ất chân nhân mở lời:
"Pháp lực của Bạch Bạch không mạnh hơn Cự Uy Tinh Quân, nhưng nàng tâm tính đơn thuần, tu luyện cũng chuyên chú. Khi nàng dùng chưởng, toàn tâm niệm chú, toàn lực tập trung, không hề phát tán, nên ngay cả đứng bên cạnh cũng chẳng cảm giác pháp lực kích động."
Cự Uy Tinh Quân chợt tỉnh ngộ, hóa ra hắn sử dụng pháp lực sai phương thức, không chuyên tâm bằng Bạch Bạch! Nhưng mình hơn tuổi lại có pháp lực tương đương, thật sự hổ thẹn đến tột cùng.
Hắn không nhịn được giơ ngón cái lên, khen ngợi Bạch Bạch:
"Tiểu muội muội, tuổi còn nhỏ mà lợi hại như vậy, thật giỏi! Cự Uy ta hôm nay phục ngươi! Minh Ất chân nhân quả thật danh bất hư truyền! Thanh Lương quan bồi dưỡng ra nhân tài! Bồi dưỡng ra nhân tài!"
Thiên Lôi Điện Mẫu thấy Bạch Bạch tuổi còn nhỏ đã đạt thành tựu như vậy, cũng vui mừng thay nàng.
Thái Bạch Kim Tinh vừa vui mừng, mày đã nhíu lại — việc này… tiểu hồ ly Bạch Bạch lợi hại như thế, xem ra hai vị công chúa cùng võ sĩ giáp vàng thật là bị thương dưới tay nàng, Minh Ất chân nhân rõ ràng đối với nàng vô cùng coi trọng.