Cố Trí Lễ — người thừa kế duy nhất của Cố gia, từ nhỏ đã được rèn giũa theo khuôn phép quân tử, một đời khắc kỷ giữ lễ. Ngay cả hôn nhân của anh cũng đã được định đoạt từ thuở bé. Với bản tính trầm ổn, kiệm lời, anh luôn nghĩ rằng mối lương duyên này sẽ chỉ là "tương kính như tân" – vợ chồng khách sáo, tôn trọng nhau, thế là đủ.
Thế nhưng, Cố Trí Lễ đã lầm. Chỉ một ánh nhìn, bốn chữ "tương kính như tân" kia đã tan biến khỏi tâm trí anh. Anh khao khát giấu đóa sơn chi thuần khiết ấy chỉ cho riêng mình, không cho ai chạm tới.
***
Lần đầu gặp mặt, ấn tượng của Ôn Thanh Chi về anh chỉ gói gọn trong bốn chữ: Quân tử đoan chính.
Ôn Thanh Chi cũng chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt này vì một lẽ riêng. Cuộc sống hôn nhân tưởng chừng bình dị, ấm áp dưới cùng một mái nhà khiến cô hài lòng. Nào ngờ, những tháng ngày êm đềm ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Một đêm nọ, người đàn ông luôn giữ mình trong khuôn phép ấy bỗng nhiên mất kiểm soát. Anh ép cô lên bàn sách, hơi thở phả vào tai, từng câu từng chữ như thiêu đốt: "Ôn Thanh Chi, là em quyến rũ tôi trước. Đừng hòng có những ngày tháng bình lặng nữa."
Sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt cô. Đầu ngón tay lạnh lẽo của anh vuốt nhẹ đuôi mắt ửng hồng, giọng nói trầm khàn đầy chiếm hữu: "Tôi muốn em... trong mắt chỉ có tôi."
Mãi sau này, Ôn Thanh Chi mới hiểu ra. Nào phải cô quyến rũ anh, mà là mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của cô trong mắt Cố Trí Lễ đều là một sự mê hoặc chết người. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, anh đã lặng lẽ chìm đắm, không thể thoát ra.
***
**Nàng mỹ nhân Giang Nam kiều diễm, truyền nhân thêu Tô Châu x Chàng công tử thế gia khắc kỷ, trầm ổn đến mức cổ hủ.**
**Cưới trước yêu sau | Cách nhau 7 tuổi | 1V1 song khiết.**
**Một câu chuyện về đóa hoa cấm dục tưởng chừng lãnh đạm, lại vì tình yêu mà nở rộ rực cháy, đánh mất mọi lý trí.**
*Góc nhìn nam chính: Nhất kiến chung tình.*
*Góc nhìn nữ chính: Cưới trước yêu sau.*
Truyện Đề Cử






