Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 17: Anh không thể bỏ mặc em
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Mục Chi tiến thẳng đến chỗ Hứa Chi, liếc nhìn chiếc xe vừa khuất dạng rồi hỏi cô: “Vừa nãy ai đưa em về thế?”
Tim Hứa Chi chợt nhói lên: “Anh nhìn thấy rồi à?”
Lông mày Lương Mục Chi cau chặt, giọng nói nghiêm nghị khác thường, hắn gọi cả họ tên cô:
“Hứa Chi, rốt cuộc em đang làm trò gì vậy? Trước đây em đâu có như vậy, đi quán bar... đêm không về nhà còn ở chung với đàn ông, em...”
Hắn không nói tiếp nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, sắc mặt hắn cũng vô cùng tệ.
Hứa Chi không muốn đứng ngay cổng trường nói những chuyện này: “À... chuyện này... chúng ta sang quán cà phê đằng kia nói chuyện được không?”
Đứng ở đây lỡ gặp bạn học nào quen biết thì cô thấy ngại lắm.
Lương Mục Chi hít một hơi thật sâu: “Được, anh cũng đang muốn nói chuyện với em.”
Hai người đi đến một quán cà phê cách đó một quãng phố.
Sau khi gọi đồ và ngồi xuống, Lương Mục Chi mở lời trước: “Tin nhắn WeChat hôm qua em gửi cho anh là gì thế?”
Hứa Chi lập tức hiểu ngay hắn đang hỏi về tin nhắn cô đã kịp thu hồi.
Cô đáp: “Không có gì cả.”
“Rốt cuộc là gì?” Rõ ràng Lương Mục Chi đã hết kiên nhẫn.
“Không phải chuyện gì quan trọng đâu.” Cô nói: “Chỉ là... em thi không được tốt thôi.”
Trước đây, những chuyện vặt vãnh như thế này cô đều sẽ chia sẻ với hắn nhưng bây giờ cô cảm thấy không còn thích hợp nữa.
“Vậy tại sao lại thu hồi?” Lương Mục Chi hỏi.
Hứa Chi khẽ cúi đầu:
“Mục Chi, trước đây anh chưa từng yêu đương nên có thể không hiểu, mặc dù em cũng chưa từng yêu ai nhưng... tâm lý của con gái em hiểu rất rõ. Nếu em có bạn trai, em sẽ không muốn anh ấy có một cô bạn thân khác giới mà tâm sự mọi chuyện lớn nhỏ với nhau đâu.”
Lương Mục Chi: “Vậy nên em cho rằng Trần Tịnh sẽ ghen sao?”
Hứa Chi: “Cho dù cô ấy có ghen hay không thì chúng ta cũng nên tránh hiềm nghi. Những chuyện gặp gỡ riêng tư như thế này, sau này tốt nhất nên hạn chế.”
Lương Mục Chi tức đến bật cười:
“Trần Tịnh không phải người hẹp hòi đến thế đâu. Ngược lại là em, lúc thì nói đặt mình vào vị trí của người khác sợ Trần Tịnh ghen, lúc lại bảo dù cô ấy có ghen hay không cũng phải tránh hiềm nghi. Anh thấy em chỉ đang tìm cớ để xa lánh anh mà thôi.”
Hứa Chi há miệng định phản bác nhưng lại không biết phải biện minh ra sao.
Lương Mục Chi lại nói:
“Anh biết em vẫn còn khó chịu trong lòng, chuyện lần trước Trần Tịnh đã từng gặng hỏi em có phải là người làm lộ tin khiến anh bị phạt hay không, anh đã làm rõ rồi. Mẹ anh nói với anh là do bố anh có người bạn làm ở đồn công an bên đó đã báo tin. Anh cũng đã nói rõ với Trần Tịnh rồi, cô ấy sẽ không nghi ngờ em nữa đâu, như vậy đã ổn chưa?”
Hứa Chi cúi đầu, trong đầu rối bời, cô không thích những mối quan hệ rắc rối và phức tạp nhưng Lương Mục Chi lại quá cố chấp.
Tính cô mềm mỏng, không muốn gây khó dễ cho hắn, dù sao hai nhà cũng thân tình lại là hàng xóm, sau này còn phải gặp mặt.
Nhưng cô lại cảm thấy khó chịu khôn tả, cứ cảm giác như hắn đang cố tình gây khó dễ cho cô.
Tiếp tục duy trì mối quan hệ như trước kia thì làm sao cô có thể dứt khoát từ bỏ tình cảm này?
Cô muốn loại bỏ hắn hoàn toàn khỏi cuộc sống để tránh bản thân lại nảy sinh ảo tưởng nhưng những lời này cô thực sự không thể thốt ra.
Sự im lặng bao trùm không gian hồi lâu, ly cà phê trên bàn dần nguội ngắt.
Lương Mục Chi dựa lưng vào ghế sofa, bỗng nhiên cười chua chát.
“Anh cũng không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì? Bỗng nhiên em như biến thành một người khác...” Hắn đưa tay xoa trán:
“Tối qua em đi đến những chỗ như thế... Trước đây em ngoan ngoãn là thế, bỗng nhiên lại đi theo đàn ông đến quán bar, thậm chí còn qua đêm với hắn ta... Anh thực sự là...”
Hắn không tài nào diễn tả được cảm giác của mình lúc này, giọng nói đầy vẻ chán nản:
“Anh đã tìm em cả đêm, Hứa Chi, anh tìm em suốt cả đêm... Dương Tuyết nói anh sai nhưng anh vẫn luôn sợ em bị người ta lừa, những lời này là thật lòng đấy. Tối qua em như vậy khiến anh cảm thấy...”
Rất khó chịu.
Đó là một loại khó chịu mà hắn chưa từng trải qua, trái tim hắn đau thắt lại, như thể bảo vật mà hắn trân quý đang bị người ta chà đạp ngay trước mắt mà hắn chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
Hứa Chi chỉ im lặng, một cơn đau nhói lan khắp trái tim.
Cô tuyệt vọng nghĩ, cô cũng đang rất khó chịu mà.
Hơn nữa sự khó chịu của hắn có thể nói ra còn nỗi đau của cô chỉ có thể chôn giấu sâu trong lòng.
Lương Mục Chi quan tâm cô xuất phát từ tình cảm bạn bè. Nhưng cô lại không thể thản nhiên đón nhận sự quan tâm ấy, bởi cô ôm ấp những mộng tưởng không thể bày tỏ.
“Anh không biết từ khi nào em không còn nghe lời anh nữa, dường như còn có chút bài xích anh. Em bảo anh đừng quản em nhưng làm sao anh có thể không quản được chứ? Chúng ta lớn lên cùng nhau, cùng trải qua bao nhiêu chuyện, đối với anh em...”
Lương Mục Chi cân nhắc từ ngữ, nói rất chậm: “Giống như em gái ruột vậy, em hiểu không? Anh không tài nào bỏ mặc em được, anh không làm được, em là người thân của anh mà.”
Hứa Chi cúi đầu, tầm mắt dần nhòe đi, những lời này không thể sưởi ấm trái tim cô, ngược lại cô cảm thấy thật mỉa mai.
Ba chữ “em gái ruột” chói tai đến lạ, cô cảm thấy bản thân trước kia như một con hề, thế mà lại ngây thơ tin những lời đùa cợt đó là thật.
Thật ra cô rất muốn hỏi Lương Mục Chi, vậy tại sao hắn không nói rõ với ông nội Lương và mọi người sớm hơn?
Nếu hắn nói rõ sớm hơn thì cô cũng đâu đến nỗi cứ ngốc nghếch tin rằng hai người sẽ có một tương lai bên nhau.
Hứa Chi bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh khi nói chuyện với Lương Mục Chi, cô hỏi hắn:
“Anh có từng nghĩ đến cảm nhận của Trần Tịnh chưa? Em và anh dù sao cũng không có quan hệ huyết thống, một cô em gái như vậy... cô ấy có chấp nhận được không?”
“Cô ấy không suy nghĩ nhiều như em đâu, cô ấy bảo có thể chấp nhận được còn nói đã yêu anh thì cũng sẽ coi em như em gái của mình.”
Lương Mục Chi nhìn cô chằm chằm vào mắt cô, giọng nói vô thức mang theo ý so sánh:
“Cô ấy là người vô tư, không hay tính toán chi li, rất giống anh nên bọn anh mới hợp nhau như vậy.”
Đầu óc Hứa Chi tuy không quá nhanh nhạy nhưng cũng lờ mờ nhận ra ẩn ý trong lời nói của hắn.
Hắn đang ám chỉ cô hẹp hòi, hay so đo tính toán.
Thế là cô chẳng còn gì để nói.
Lương Mục Chi hỏi: “Chúng ta... có thể quay lại như trước kia được không?”
Hắn nói câu này một cách ngập ngừng.
Hứa Chi đã thấy biểu cảm này của hắn rất nhiều lần, trước đây cô sẽ mềm lòng, sẽ xót xa nhưng bây giờ cô chỉ thấy mệt mỏi.
Cô miễn cưỡng nặn ra nụ cười, lại một lần nữa chiều theo ý của vị thiếu gia này:
“Đương nhiên rồi.”
“Tiểu Chi Tử.” Lương Mục Chi nhìn cô chằm chằm:
“Anh hy vọng em đừng thay đổi, mối quan hệ giữa chúng ta mãi mãi không thay đổi. Em biết đấy, thế giới người lớn có rất nhiều điều không còn thuần khiết nhưng em thì khác... Em ngoan như vậy, anh hy vọng mình có thể bảo vệ em mãi mãi thật tốt.”
Hứa Chi cảm thấy mình chẳng cần hắn bảo vệ nhưng cô không phản bác.
Cô đã quá chán nản việc tranh luận với hắn về những chuyện này, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này.
Cũng đến lúc này cô mới nhận ra, có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên Lương Mục Chi luôn chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân. Hắn hoàn toàn không hiểu cảm nhận của cô, chỉ biết áp đặt lên cô những sự quan tâm mà cô không cần.
Hắn làm tất cả những điều này, có lẽ chỉ để thỏa mãn ham muốn kiểm soát của bản thân mà thôi.
Việc cắt đứt quan hệ rõ ràng không thể áp dụng giữa họ, cô quyết định sau này sẽ dần dần xa lánh hắn.
Gánh nặng trong lòng Lương Mục Chi vẫn chưa được trút bỏ hoàn toàn, hắn do dự một lúc rồi đổi chủ đề, hỏi về chuyện tối qua của Hứa Chi:
“Vậy tối qua... em thực sự đi khách sạn với người đàn ông em thích sao, hai người... có chuyện gì xảy ra không?”