Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 19: Chàng trai cô từng yêu mến đã không còn như xưa
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Chi trở về ký túc xá, Dương Tuyết nhìn thấy chiếc áo sơ mi nam trên người cô liền kêu lên ầm ĩ.
“Chuyện gì thế này?” Dương Tuyết kéo tay áo cô, nhìn rõ logo trên khuy măng sét:
“Thiết kế thủ công của nhà thiết kế Paris đấy nhé, cái này trông giống đồ của đại gia nào đó lắm.”
Dương Tuyết thậm chí còn ghé sát vào ngửi ngửi: “Nước hoa cũng thật tinh tế, đúng kiểu mùi hương của đàn ông trưởng thành.”
Hứa Chi cười khẽ nhưng cô cũng rất đồng tình: “Đúng không? Tớ cũng thấy vậy, mùi hương gỗ này thơm thật đấy.”
Vừa nói cô cũng tự đưa tay áo lên ngửi.
Khuôn mặt Lương Cẩm Mặc hiện lên trong đầu cô, không biết có phải do trải qua quá nhiều khó khăn trong quá khứ hay không mà quả thực anh trưởng thành hơn rất nhiều.
“Cậu thích mùi này à?” Dương Tuyết hỏi.
Hứa Chi: “Thích chứ.”
Dương Tuyết:
“Cậu xong rồi, cậu biết cái này gọi là gì không? Cái này gọi là tin tức tố (pheromone), cậu thích tin tức tố của người đàn ông này, cậu còn mặc quần áo mang tin tức tố của anh ta, đồng nghĩa với việc cậu đã bị đánh dấu rồi.”
Hứa Chi: “... Cái quái gì thế này?”
“Là ABO đó.” Dương Tuyết nói: “Lát nữa tớ gửi cho cậu một bộ tiểu thuyết, cậu đọc là hiểu ngay.”
Hứa Chi hết nói nổi: “Cậu bớt đọc mấy cái tiểu thuyết vớ vẩn đó đi.”
“Cậu vẫn chưa nói chiếc áo này là của ai đâu đấy.” Dương Tuyết cười tinh quái hỏi:
“Rốt cuộc là ai thế? Mặc đồ kiểu này thì chắc không phải sinh viên đại học như chúng ta rồi, hẳn là người đã đi làm.”
“Ừ, anh ấy đã đi làm rồi nhưng mà...” Hứa Chi nhức đầu: “Không phải như cậu nghĩ đâu, áo tớ bị bẩn nên tớ mượn anh ấy một chiếc thôi, hôm nào còn phải trả lại mà.”
“Trả lại chẳng phải càng khó nói hơn sao?” Dương Tuyết tiếp tục nháy mắt ra vẻ:
“Cậu cũng đánh dấu lại anh ta một cái đi.”
Hứa Chi cười khổ: “Tớ không có tình cảm với anh ấy theo kiểu đó đâu.”
“Chẳng lẽ cậu vẫn còn vương vấn Lương Mục Chi à?”
Câu hỏi của Dương Tuyết khá sắc bén, Hứa Chi cảm thấy trái tim mình vẫn nhói lên một cái, không quá mạnh cũng không quá nhẹ.
“Không có, tớ chỉ là...” Cô suy nghĩ một chút: “Tạm thời không muốn nghĩ đến mấy chuyện này.”
Có một số chuyện cô không nói với Dương Tuyết, cho dù sau này cô có yêu đương thì đối tượng cũng khó có thể là Lương Cẩm Mặc.
Chỉ dựa vào mối quan hệ giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc thôi, nếu biết cô và Lương Cẩm Mặc trở thành bạn bè thì Lương Mục Chi chắc chắn sẽ náo loạn lên, chứ đừng nói đến chuyện cô và Lương Cẩm Mặc yêu nhau.
Bây giờ ngẫm lại, sự kiểm soát quá mức của Lương Mục Chi đã sớm có dấu hiệu từ lâu.
Hắn muốn kiểm soát tuyệt đối cuộc đời mình, cha mẹ Lương cũng không thể thay đổi quyết định của hắn. Vì thế cha mẹ muốn hắn học thạc sĩ rồi về kế thừa gia nghiệp thì hắn lại cứ thích làm những việc không đâu vào đâu.
Hắn ghét Lương Cẩm Mặc nên tất cả bạn bè của hắn đều không được phép đối tốt với Lương Cẩm Mặc. Hứa Chi không biết rốt cuộc từ khi nào hắn coi cô như em gái nhưng có một điều cô biết rất rõ.
Lương Mục Chi muốn kiểm soát cô!
Có lẽ vì thích hắn nên trước đây cô không quá phản đối việc nghe theo lời hắn nhưng bây giờ cô không thể nào ngoan ngoãn nghe lời hắn như trước nữa.
Trạng thái lý tưởng nhất đối với cô lúc này là từ từ xa cách hắn, mỗi người đều sống tốt cuộc sống của riêng mình như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai gia đình.
Ba ngày tiếp theo, Hứa Chi luôn bận rộn với việc thi cử các môn chuyên ngành.
Nhưng hiệu quả ôn tập của cô không được tốt lắm, nguyên nhân là vì Lương Mục Chi hiện tại thực sự giống như trước kia, ngày nào cũng gọi điện hoặc nhắn tin cho cô.
Có lúc là hỏi cô thi cử thế nào, có lúc kể hắn thắng đua xe với bạn bè, có lúc lại than phiền vì bố mẹ mà không được tham gia giải đua chính thức, cũng có lúc hắn nhắc đến Trần Tịnh.
Hắn nói Trần Tịnh xuất thân từ gia đình đơn thân, bố lại vào tù năm kia nên cuộc sống hiện tại không tốt lắm nhưng cô ấy rất tích cực và lạc quan.
Hắn kể lần đầu tiên họ gặp nhau là ở trường đua xe, cô ấy làm việc hành chính ở đó.
Hôm ấy trời rất lạnh, cô ấy chỉ mặc một chiếc váy ngắn mỏng manh, lạnh đến mức run cầm cập, cô ấy lúc nào cũng trọng thời trang hơn thời tiết.
Hắn nói: “Không giống Tiểu Chi Tử, trời cứ lạnh một chút là em lại mặc như một con gấu bông ấy.”
Hứa Chi không biết có phải mình quá mức nhạy cảm hay không nhưng hiện tại cô rất ghét việc Lương Mục Chi so sánh cô với Trần Tịnh, dù chỉ là chuyện nhỏ nhặt này.
Cứ như thể hắn đang không ngừng nói với cô rằng: Hắn thích kiểu con gái như Trần Tịnh còn cô thì thua xa.
Trước đây mỗi khi thi cử, một câu cố lên của Lương Mục Chi sẽ tiếp thêm động lực cho cô. Nhưng bây giờ, những cuộc gọi và tin nhắn của hắn chỉ khiến cô nhớ lại những năm tháng bản thân tự mình đa tình.
Trước đây trò chuyện với Lương Mục Chi cô thấy rất vui vẻ, thoải mái còn bây giờ giống như một kiểu xã giao chiếu lệ vì mối quan hệ quen biết.
Kết thúc mấy môn thi chuyên ngành, Hứa Chi có chút chán nản, cảm thấy lần này có thể sẽ trượt môn.
Lương Mục Chi gọi điện tới, nghe xong liền an ủi cô: “Không sao đâu, chẳng phải em đã tích đủ tín chỉ rồi mà?”
“Nhưng em vẫn không muốn trượt môn mà.” Hứa Chi buồn bã nói: “Môn chuyên ngành mà trượt thì xấu hổ lắm.”
“Tiểu Chi Tử.” Lương Mục Chi nói với giọng sâu sắc: “Em ấy mà, chính là quá để ý đến cách nhìn của người khác.”
Điểm này Hứa Chi không phủ nhận nhưng lúc này cô cũng không muốn nghe giáo điều, cô nói: “Hơn nữa, môn chuyên ngành còn trượt thì chỉ chứng tỏ chuyên môn của em không đạt yêu cầu thôi.”
“Chuyện nhỏ ấy mà, em có thể thi cao học, tiếp tục học lên cao nữa.”
Lương Mục Chi nói mọi chuyện đều rất nhẹ nhàng nhưng lại vô tình khiến Hứa Chi nảy ra một ý tưởng.
Trước đây cô muốn tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với Lương Mục Chi nhưng bây giờ kế hoạch đó đã sớm tan vỡ.
Thi cao học có lẽ là một lựa chọn không tồi, cô có thể giống như Lương Cẩm Mặc, ra nước ngoài du học, tránh xa Lương Mục Chi. Khoảng cách địa lý sẽ khiến hai người nhanh chóng trở nên xa cách.
Lương Mục Chi vẫn đang nói: “Được rồi, đừng không vui nữa, mai là sinh nhật em rồi, tối mai đi chơi nhé? Tiện thể anh đưa quà cho em luôn.”
Những sinh nhật trước đây của Hứa Chi đều có Lương Mục Chi ở bên, đôi khi sẽ gọi thêm vài người bạn học thân thiết còn năm nay...
Cô đã nhận quà của Lương Cẩm Mặc cũng đã nhận lời mời anh đi ăn. Cô nghĩ có thể buổi trưa mời Lương Cẩm Mặc và Chu Hách. Buổi tối gọi Lương Mục Chi, Dương Tuyết và các bạn cùng phòng khác đi ăn một bữa.
Chỉ còn lại hai môn thi đại cương, áp lực với mọi người không lớn, Hứa Chi cảm thấy kế hoạch thời gian này khá thoải mái.
Tuy nhiên, đến sáng hôm sau, Lương Mục Chi gửi tin nhắn tới:
[Tiểu Chi Tử, xin lỗi nhé, Trần Tịnh muốn đi Hồng Kông mua sắm, bọn anh phải ở lại đó vài ngày, tối nay không thể đón sinh nhật cùng em được rồi.]
[Nhưng mà quà anh đã gọi giao hàng nội thành gửi đến trường rồi đấy, em nhận giúp anh nhé, đợi anh về sẽ mang túi xách và mỹ phẩm cho em, em có thích gì thì cứ gửi cho anh.]
Hứa Chi rất ghét cảm giác mọi kế hoạch bị đảo lộn thế này.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm thấy theo phép lịch sự thì nên trả lời một tin nhắn nhưng cô lại chẳng muốn nói gì.
Hơn hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên Lương Mục Chi không đón sinh nhật cùng cô.
Cô tưởng mình đã sớm nguội lạnh, không còn bất kỳ mong đợi nào ở hắn nhưng không hiểu sao đến lúc này cô vẫn cảm thấy rất khó chịu, ngực nghẹn lại, ngón tay cũng đơ cứng.
Cơ thể như bị rút cạn sức lực, cô chợt nhận ra trước đó là do thi cử đã làm cô xao nhãng còn bây giờ, thứ cô phải đối mặt chính là vô số ngày đêm dài đằng đẵng sau này sẽ không còn sự đồng hành của Lương Mục Chi nữa.
Thật ra cô cần gì phải cố tình xa lánh chứ.
Chàng trai cô từng yêu mến đã không còn như xưa. Lúc cô hoàn toàn không hay biết gì, người thực sự rời đi đầu tiên lại chính là hắn!