Video Xấu Hổ và Cuộc Gặp Không Mong Đợi

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Video Xấu Hổ và Cuộc Gặp Không Mong Đợi

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Tuyết ghé sát lại, tò mò hỏi: “Đang xem video ngắn gì thế?”
Hứa Chi vội tắt phụt màn hình điện thoại: “Không có gì!”
Phản ứng dữ dội của cô khiến Dương Tuyết ngớ người, nhíu mày nhìn cô:
“Cậu làm cái gì vậy? Đang vụng trộm à?”
Hứa Chi cắn môi: “Thật... thật sự không có gì cả mà.”
“Không có gì sao mặt cậu đỏ thế kia?” Dương Tuyết bỗng hạ giọng cười nói:
“Chẳng lẽ cậu vừa đọc xong tiểu thuyết H ABO, giờ lại xem phim đen đấy nhé.”
“Không phải đâu!” Hứa Chi muốn phát điên lên, cô vò đầu bứt tai:
“Hôm đó chẳng phải tớ say rượu sao... Bị người ta quay video lại, tớ... hình như tớ đùa giỡn trong lúc say...”
Dương Tuyết vẻ mặt đầy hưng phấn: “Cho tớ xem với nào.”
Hứa Chi nói: “Không được, mất mặt chết đi được, tớ...”
Ánh mắt cô lộ vẻ tuyệt vọng: “Chắc tớ phải chuyển sang hành tinh khác sống mất thôi.”
Dương Tuyết: “Chuyện vặt ấy mà, không phải chỉ là say rượu làm loạn thôi à? Miễn là cậu không say quá rồi ngủ bừa với gã đàn ông nào thì cũng chẳng có gì đáng sợ cả. Mau lên, cho tớ xem với.”
Trước cô bạn thế này, Hứa Chi càng suy sụp hơn: “Tớ... tớ về ký túc xá đây, cậu ở lại nghe tọa đàm đi.”
Giờ giải lao còn vài phút nữa, cô nhìn về phía trước thì thấy Lương Cẩm Mặc đang đứng trên bục giảng.
Rõ ràng có mấy người ở đó nhưng mắt cô lại tìm thấy anh trước tiên.
Anh không nhìn thấy cô, chỉ đang chăm chú nói chuyện với giáo sư. Từ góc này, cô có thể thấy rõ sườn mặt anh, từ vầng trán, sống mũi đến đôi môi, xương hàm... những đường nét hoàn hảo không tì vết.
Tim Hứa Chi bỗng đập nhanh liên hồi, cô vội vàng rụt tầm mắt lại, thu dọn đồ đạc.
Dương Tuyết cố ngăn cản nhưng cô vẫn cứ chạy đi.
Trước khi giờ giải lao kết thúc, cô rời khỏi giảng đường lớn, một mình trở về ký túc xá.
Các bạn cùng phòng khác đều đi chơi cả rồi, ký túc xá trống hoác.
Cô đặt đồ xuống, nằm lên giường, ngón tay chạm lên má mình, vẫn thấy nóng bừng.
Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ? Lúc đó cô đang nghĩ gì vậy? Cô hoàn toàn không thể nhớ nổi.
Một lúc lâu sau, cô lại cầm điện thoại lên, mở đoạn video đó ra.
Xung quanh không có ai, cô cố ý vặn to âm lượng để nghe rõ hơn.
Tuy nhiên, có lẽ do khoảng cách quay phim nên vẫn không thể nghe rõ cuộc đối thoại.
Lần này cô đã xem hết đoạn video, sau đó tâm trạng cô càng tệ hơn.
Cô không những ôm Lương Cẩm Mặc rất lâu mà còn… nôn lên người anh nữa.
Cô nằm sấp, úp ngược điện thoại xuống giường, vùi mặt vào gối cho đến khi khó thở mới ngẩng đầu lên hít thở. Hứa Chi bực bội nghĩ, làm sao bây giờ, chuyển sang hành tinh khác sống là chuyện viển vông, tình hình hiện tại nếu không nhảy lầu thì e rằng khó mà giải quyết được vấn đề...
Cô bứt tóc, lầm bầm tự nói với chính mình: “Làm sao bây giờ...”
Lại nhìn tay mình, đêm đó, chính đôi tay không biết giữ ý tứ này đã ôm chặt lấy Lương Cẩm Mặc.
Cảm giác ôm anh ra sao?
Trong trí nhớ của cô, cô chưa từng ôm người khác giới nào thân mật như vậy.
Trong video trông cô có vẻ điên khùng, Lương Cẩm Mặc ngược lại không hề tỏ ra ghét bỏ hay khó chịu. Kể cả khi cô nôn lên người anh... anh cũng chỉ sa sầm mặt mũi kéo cô vào nhà vệ sinh.
Chắc hẳn anh giận lắm... nhưng ngày hôm sau ở khách sạn, cô hoàn toàn không nhận ra bất kỳ dấu hiệu nào.
Cô còn tự tin nói với anh rằng dù cô có say rượu cũng không đến mức biến thành người khác đâu.
Cô lại vùi mặt vào gối, ra sức cọ cọ.
Cái tên Chu Hách này, thế mà lại quay video lại cơ chứ...
Đúng là muốn chết mà.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô cầm điện thoại lên, mở đoạn video đó ra lần nữa và nhấn tạm dừng ở một khoảnh khắc.
Trong khung hình, bàn tay Lương Cẩm Mặc giơ lên, đặt trên đầu cô.
Anh xoa tóc cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, như đang vỗ về.
Điều này hoàn toàn khác với Lương Cẩm Mặc mà cô vẫn biết.
Đối với cô, anh rất ít nói, đôi khi còn rất lạnh lùng. Nhưng nghĩ kỹ lại thì anh cũng đã giúp cô mấy lần rồi.
Cô ngờ rằng nếu mình nôn lên người vị thiếu gia Lương Mục Chi kia, chắc chắn hắn ta sẽ giết cô mất.
Như bị ma xui quỷ khiến, cô cứ thế xem đi xem lại mấy giây Lương Cẩm Mặc xoa đầu mình.
Đoạn video này, ngoài việc khiến cô xấu hổ, còn mang đến những cảm xúc khác, rất kỳ lạ và khó diễn tả.
Dường như cô lại phát hiện ra một khía cạnh ít khi bộc lộ của Lương Cẩm Mặc, một sự dịu dàng hiếm có.
Đến chập tối, Hứa Chi nhận được điện thoại từ Dương Tuyết.
Dương Tuyết vô cùng hào hứng: “Tớ sắp đi ăn tối với Trình Vũ rồi!”
Hứa Chi: “Chúc mừng nhé.”
Dương Tuyết: “Cậu cũng đến đi.”
Hứa Chi: “Tớ không làm bóng đèn đâu.”
“Cậu không đến là không được đâu.” Dương Tuyết nói:
“Cậu có biết bữa tối hôm nay từ đâu mà ra không?”
Không đợi Hứa Chi phản ứng, cô ấy nói tiếp:
“Tớ nói với Chu Hách hôm nay là sinh nhật cậu, Chu Hách khăng khăng đòi tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho cậu. Có cả Trình Vũ và sếp của họ là Tiểu Lương tổng nữa. Chu Hách còn bảo nếu cậu muốn rủ thêm bạn bè khác thì cứ gọi đi cùng.”
Tiểu Lương tổng là ai? Hứa Chi phải mất một lúc mới nhận ra Dương Tuyết đang ám chỉ Lương Cẩm Mặc.
Cô siết chặt điện thoại, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn. Một mặt cô hơi sợ gặp anh, cảm thấy rất ngại ngùng. Mặt khác...
Cũng có một chút xíu, chỉ một chút xíu thôi, là muốn gặp anh.
Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật cô. Cô đã sớm lên kế hoạch mời anh đi ăn, hơn nữa còn nhận quà của anh rồi.
Dương Tuyết ở đầu dây bên kia giục giã: “Bọn tớ đang đợi cậu dưới lầu ký túc xá rồi, nhanh lên nhé.”
Hứa Chi sững sờ, không ngờ bọn họ lại nhanh đến thế. Cô vội vàng nói: “Tớ... tớ còn chưa đồng ý mà!”
“Cậu không được phá hỏng bữa tối này đâu đấy.” Dương Tuyết hạ thấp giọng:
“Cơ hội để tớ được ngồi chung bàn ăn tối với Trình Vũ là độc nhất vô nhị rồi, chị em à. Cậu không xuống là tớ đợi cậu đến thiên thu vạn cổ đấy.”
Hứa Chi có chút phát điên, đầu dây bên kia Dương Tuyết đã cúp máy.
Cô vội vàng bật dậy khỏi giường, luống cuống chải đầu rồi thay quần áo.
Vừa xuống lầu, bước ra khỏi cửa, cô đã thấy Dương Tuyết đang vẫy tay từ xa.
Hứa Chi đành phải bước tới, chào hỏi Dương Tuyết, Trình Vũ và Chu Hách. Cuối cùng, cô mới liếc nhìn sang Lương Cẩm Mặc một cái.
Cô há miệng định nói nhưng phát hiện mình vẫn không biết nên xưng hô với anh ra sao.
May mà Dương Tuyết đã kéo cô đi ngay.
Không nói chuyện được với anh, cô vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng cảm thấy có chút hụt hẫng.
Chu Hách đã đặt một phòng riêng tại một nhà hàng món Trung cao cấp ở trung tâm thành phố. Mấy người cùng lên xe.
Chu Hách ngồi ghế lái, Lương Cẩm Mặc ngồi ghế phụ, Trình Vũ, Dương Tuyết và Hứa Chi ngồi ghế sau. Suốt dọc đường, nghe Trình Vũ và Lương Cẩm Mặc nói chuyện công việc, Hứa Chi hầu như không nói gì.
Cô không chào Lương Cẩm Mặc, anh cũng không chủ động bắt chuyện với cô. Đây là chuyện rất bình thường bởi vốn dĩ anh không phải người nhiều lời. Nhưng giờ phút này, cô không kìm được mà tự hỏi, có phải anh vẫn đang giận không?
Dù sao hôm đó, chính cô là người nằng nặc đòi xuống xe ngay khi vừa nhìn thấy Lương Mục Chi.
Đêm hôm trước, cô còn vì say rượu mà hành hạ anh lâu như vậy...
Tâm trạng cô phức tạp, khóe mắt không nhịn được mà lén lút nhìn về phía anh.