Ngón tay cô chạm vào môi anh

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Uống thuốc đi mà, coi như em xin anh đấy.” Hứa Chi có chút uất ức: “Anh không uống thuốc, nhỡ đâu... nhỡ đâu...”
Cô nhớ lại lời đồn từng nghe, có một bạn học cấp tiểu học sốt hơn 40 độ, cuối cùng bị hỏng não, trở nên ngốc nghếch khờ khạo.
Cô buột miệng: “Nếu anh sốt đến ngốc luôn thì sao?”
Cô nghĩ, anh không ngốc đã chẳng ai cần, nếu mà ngốc thật thì càng không ai thèm.
Cuối cùng Lương Cẩm Mặc cũng có chút phản ứng, anh chống người ngồi dậy, nhìn cô với ánh mắt như thể cô là một kẻ ngốc.
Hứa Chi mặc kệ tất cả, trực tiếp nhét viên thuốc trong tay vào miệng anh.
Lương Cẩm Mặc chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ bé kia nhanh như chớp, móng tay cô thậm chí còn chọc vào môi anh một cái, trước khi anh kịp phản ứng thì đã nhanh chóng rời đi.
Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng.
Hứa Chi bưng cốc nước đến trước mặt anh: “Mau uống nước đi, đắng lắm đấy.”
Lương Cẩm Mặc không động đậy.
“Anh không thấy đắng sao?”
Anh quay mặt đi, yết hầu khẽ động, nuốt viên thuốc xuống.
Vị đắng từ miệng lan xuống cổ họng nhưng anh không có phản ứng gì quá lớn.
Hứa Chi lại khuyên: “Uống chút nước đi, bị sốt vốn dĩ cần phải bổ sung nước mà.”
Lần này, Lương Cẩm Mặc không còn kiên trì từ chối nữa, nhận lấy cốc nước từ tay cô.
Hứa Chi rụt tay về, lặng lẽ cạy móng tay.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, đầu ngón tay cô đã chạm vào môi anh. Xúc cảm ấy cứ ám ảnh không tan, cô cố gắng lờ đi nhưng không được, thậm chí cô hơi muốn đi rửa tay.
Cũng không phải vì cô tin vào cái lý thuyết máu con riêng là dơ bẩn của Lương Mục Chi. Chỉ đơn thuần là vì cô thực sự chưa từng có tiếp xúc kiểu này với con trai, cái tính e dè của con gái trỗi dậy khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.
Ngón tay cô đã chạm vào môi con trai, chuyện này khiến má cô nóng bừng.
Tuy nhiên Lương Cẩm Mặc rõ ràng không để ý đến điều đó, anh uống nước xong lại gục xuống bàn.
Anh không nói chuyện, cô bị sự lạnh lùng của anh làm cho nản lòng. Trong đầu cô suy nghĩ hỗn loạn, không biết thuốc này bao lâu mới phát huy tác dụng?
Tốt nhất là năm phút... không, một phút là phải hạ sốt rồi, sau đó cô có thể bảo anh rời đi.
Mặc dù hôm nay bố mẹ đều không ở nhà nhưng để người làm nhìn thấy anh cũng không tốt.
Buổi trưa đầu hè, gió nhẹ lướt qua mặt. Dưới giàn hoa, không gian tĩnh mịch. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, bảo mẫu từ nhà chính đi ra gọi Hứa Chi một tiếng.
Giàn hoa với dây leo che phủ nên từ cửa nhà chính không thể nhìn thấy chỗ này.
Sống lưng Hứa Chi căng cứng: “Đến đây ạ!”
Cô vội vàng chạy về phòng, hóa ra là điện thoại di động của cô đang reo.
Thời đó người ta vẫn dùng loại điện thoại cục gạch cổ lỗ sĩ. Cô cầm lấy rồi quay lại dưới giàn hoa trong sân để nghe máy. Đầu dây bên kia là Lương Mục Chi.
Lương Mục Chi đi chơi trượt patin, gọi cô qua chơi cùng.
Hứa Chi có chút do dự, liếc nhìn Lương Cẩm Mặc.
Lúc này anh không nằm sấp nữa, ngồi thẳng dậy, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cô.
Trong lòng cô vừa sợ hãi, vừa không muốn tiếp tục ở cùng người kỳ quái này nữa, lại thêm lo lắng người làm phát hiện ra anh, thế là cô đồng ý với Lương Mục Chi:
“Được, em qua ngay.”
Cúp điện thoại, cô dè dặt nói với Lương Cẩm Mặc: “Cái đó, em có việc, phải ra ngoài...”
Cô uyển chuyển bày tỏ ý muốn: có phải anh cũng nên rời đi rồi không?
Lương Cẩm Mặc mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng.
Cô sờ sờ đầu. Với tính cách điển hình của một người luôn cố gắng lấy lòng người khác, cô không biết phải bày tỏ thế nào cho thẳng thắn hơn.
Lương Cẩm Mặc đứng dậy, thân hình hơi loạng choạng một chút.
Tim Hứa Chi thắt lại: “Anh... tự mình đi được không?”
“Nếu tôi nói không đi nổi.” Đôi mắt đen thẫm của anh nhìn cô chằm chằm: “Em có thể cho tôi ngồi lại đây thêm chút nữa không?”
Hứa Chi cắn môi, không nói gì nữa.
“Lương Mục Chi gọi em, đúng không?” Anh lại hỏi.
Hứa Chi vẫn không nói gì.
Vai vế dường như bị hoán đổi. Giờ đây, người đặt câu hỏi là anh, còn người luôn im lặng không nói lại trở thành cô.
Lương Cẩm Mặc cũng không hỏi thêm nữa, thật ra trong lòng cả hai đều hiểu rõ.
Anh cắn răng, rồi đi về phía cổng lớn.
Hứa Chi đi theo, tiễn anh một mạch ra đến cổng.
Không ai nói thêm câu nào, anh cứ thế đi ra ngoài.
Trong tầm mắt của Hứa Chi, bóng lưng kia càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất ở góc đường khu biệt thự.
Nhà họ Lương không biết đã xóa vân tay của anh từ lúc nào, còn đổi cả mật mã cổng lớn. Giờ đây anh không thể về nhà họ Lương được nữa.
Hứa Chi quay lại nhà chính thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi tìm Lương Mục Chi. Cô nhớ tới cánh cổng sắt lạnh lẽo kia, cô không biết Lương Cẩm Mặc đang bị ốm lúc này sẽ đi đâu.
Sự giúp đỡ của cô đối với anh luôn rụt rè sợ sệt, cô không thể vì anh mà đắc tội với người nhà họ Lương nhưng cô cảm thấy mình đã cố gắng hết sức rồi.
Nhiều năm trôi qua như vậy, lúc này Hứa Chi bỗng nhiên nhớ lại.
Tuy Lương Cẩm Mặc chưa bao giờ nói ra, nhưng bị đuổi đi như vậy, e là trong lòng anh cũng có oán hận nhỉ?
Các bài thi môn không chuyên sẽ tập trung vào tuần tiếp theo. Những môn này ít tín chỉ, độ khó không cao, nên mọi người đều dễ dàng qua môn.
Trong tuần này, Dương Tuyết tranh thủ thời gian rảnh, hỏi thăm Chu Hách về yêu cầu tuyển dụng phiên dịch của đội ngũ Lương Cẩm Mặc, thậm chí còn đi cửa sau nộp hồ sơ.
“Lương thị đấy!” Trong mắt Dương Tuyết toàn là sao, cô tràn đầy mong đợi nói với Hứa Chi:
“Cậu có biết bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp muốn vào đó không? Khó lắm. Trừ khi có thiên phú dị bẩm như Trình Vũ, nếu không thì họ đều yêu cầu kinh nghiệm làm việc phong phú liên quan.”
Hứa Chi hỏi Dương Tuyết: “Cậu thật sự muốn đi theo Trình Vũ đến Lương thị à?”
“Đi theo cậu ấy là tiện thể thôi.”
Dương Tuyết giải thích:
“Nền tảng của Lương thị thực sự rất tốt. Tớ nghe Trình Vũ nói thì triển vọng phát triển của đội ngũ cũng rất khả quan. Nếu vào được thì kiểu gì cũng học hỏi được nhiều thứ. Đương nhiên, tiện thể theo đuổi nam thần cũng không phải là không thể.”
Nói xong cô hỏi Hứa Chi: “Cậu thật sự không cân nhắc sao? Chu Hách còn bảo tớ rủ cậu đấy.”
Nhắc đến chuyện này, lòng Hứa Chi lại có chút rối loạn: “Để sau hãy nói.”
Bao nhiêu năm qua, cô chẳng tiến bộ chút nào, luôn bị cảm giác tội lỗi với Lương Cẩm Mặc giày vò, đến bây giờ vẫn vậy.
Vì chuyện say rượu, cô lại cảm thấy dường như mình nợ anh chút gì đó. Thế nhưng cô vẫn không thể nào đến đội ngũ của anh làm phiên dịch. Làm như vậy chẳng khác nào xé rách mặt với Lương Mục Chi, không chỉ vậy, Phó Uyển Văn và cả bố mẹ cô cũng sẽ không vui.
Lúc này cô lại có chút ghen tị với Dương Tuyết.
Dương Tuyết không cần lấy lòng bất kỳ ai. Dù là theo đuổi Trình Vũ, trước mặt Trình Vũ cô ấy luôn dám bày tỏ suy nghĩ chân thật trong lòng mình, hoàn toàn không cân nhắc xem Trình Vũ có thích hay không.
Còn cô thì luôn nghĩ làm sao để không bị người ta đàm tiếu, cô không muốn chọc giận bất cứ ai nhưng cuối cùng, sự lựa chọn thụ động của cô luôn khiến Lương Cẩm Mặc không vui.
Sau khi nghỉ hè, sinh viên lục tục rời khỏi trường. Hứa Chi thì cứ lề mề, dù đồ đạc đã thu dọn xong xuôi nhưng cô không muốn về nhà lắm.
Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo suốt ngày cãi nhau, rất phiền. Hơn nữa cô cũng sợ lỡ như về nhà, Hứa Hà Bình lại hỏi cô chuyện của Lương Mục Chi.
Cô đang băn khoăn thì Lương Mục Chi gửi tin nhắn WeChat đến: [Tiểu Chi Tử, nghỉ hè rồi nhỉ, bao giờ thì về nhà? Anh qua trường đón em.]
Hứa Chi phát hiện dạo gần đây Lương Mục Chi ít gọi điện thoại, tuy vẫn liên lạc mỗi ngày nhưng cơ bản anh đều nhắn tin WeChat.
Cô trả lời anh: [Nghỉ rồi nhưng đồ đạc em không nhiều, với lại giờ em về luôn đây, anh không cần đến đón đâu.]
Cô quyết định về ngay bây giờ, như vậy Lương Mục Chi sẽ không kịp đến đón cô.
Lương Mục Chi: [Vậy thì khéo quá, anh đang ở ngay cổng nam trường em đây, em ra luôn đi.]
Nội tâm Hứa Chi: ...
Lương tiểu thiếu gia vẫn cứ tự ý làm theo ý mình, ngang ngược như mọi khi.
Hứa Chi thở dài thườn thượt, cam chịu kéo vali đi về phía cổng nam.
Lương Mục Chi vẫn lái chiếc Ferrari màu xanh lam lòe loẹt ấy. Hứa Chi còn chưa đi đến gần, ghế sau đã có người bước xuống trước.
Trần Tịnh đi về phía cô: “Tiểu Chi Tử, để chị xách hành lý giúp em nhé.”
Lương Mục Chi lúc này cũng mở cửa xe bước xuống, cười nói: “Được rồi Trần Tịnh để anh làm cho, chút sức lực đó của em thì làm được gì.”
Vẻ mặt Hứa Chi cứng đờ, cô đã không còn muốn lên xe nữa rồi.