Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 50: Nụ hôn đầu tiên của con gái luôn thật đặc biệt
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười một giờ đêm, Dương Tuyết thắng bạc trở về, tâm trạng vô cùng phấn khởi.
Thấy Hứa Chi trùm chăn kín mít, cô không khỏi tò mò vén chăn ra, rồi bất ngờ thốt lên:
“Chi Tử, cậu sốt à? Sao mặt đỏ bừng thế kia?”
Vừa nói, cô vừa đưa tay sờ trán Hứa Chi: “Hình như hơi nóng thật đấy...”
Hứa Chi vội vàng né tránh, tay sờ lên mặt mình, ấp úng: “Tớ... tớ không sao đâu. Chắc tại hệ thống sưởi sàn ở đây nóng quá thôi.”
“Tớ thấy nhiệt độ bình thường mà.” Dương Tuyết vô tư đáp, rồi ngồi xuống ghế sofa nhỏ. Cô nhìn thấy mấy lon bia trên bàn tròn và một vệt bia lớn trên thảm, liền hỏi:
“Cậu làm gì mà đổ bia ra thế, tắm bia à?”
“Không...” Hứa Chi đáp: “Lúc uống bia tớ lỡ tay làm đổ ra thảm thôi.”
“Cậu uống cùng Tiểu Lương tổng à?” Dương Tuyết cười đầy ẩn ý:
“Tớ bảo sao Tiểu Lương tổng không chơi cùng bọn tớ, vội vàng quay về thì ra là nhớ cậu. Buổi trưa anh ấy đòi thẻ phòng tớ một lần, buổi tối lại đòi một lần, còn luôn nhớ gọi đồ ăn cho cậu... Haizz, tớ nói hay là tớ đổi phòng cho anh ấy luôn đi cho tiện. Phòng anh ấy là phòng suite ở tầng trên đấy, tớ có thể nhường cái giường nhỏ bé này cho anh ấy. Nếu hai người cảm thấy không thoải mái thì ghép hai giường lại cũng được.”
“Cậu...” Hứa Chi xấu hổ đến đỏ mặt: “Cậu nói linh tinh gì thế không biết.”
“Tớ đâu có nói linh tinh, tớ nói sự thật mà.” Dương Tuyết dừng lại một chút, nhìn chằm chằm Hứa Chi như vừa khám phá ra điều gì mới mẻ:
“Mặt cậu lại đỏ hơn rồi kìa... Hai người đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”
Hứa Chi lại vùi mặt sâu vào chăn.
Dương Tuyết dứt khoát trèo lên giường, chen chúc nằm cạnh Hứa Chi: “Mau khai thật đi!”
Hứa Chi làm sao dám nói, cô rầu rĩ đáp: “Cậu đừng trêu tớ nữa.”
Dương Tuyết nói: “Tớ không hỏi cũng được nhưng tớ nói cho cậu biết, cậu phải nắm bắt cơ hội đấy. Tiểu Lương tổng là người rất tốt, tốt hơn tên công tử bột Lương Mục Chi kia gấp vạn lần.”
Hứa Chi nói: “Cậu mới quen anh ấy được mấy ngày mà...”
“Nhưng người ta tốt thật mà, cả nhóm tớ đều công nhận, anh ấy đối đãi với người của mình rất tốt.” Dương Tuyết tiếp lời:
“Lại còn đẹp trai nữa chứ! Tớ nói cho cậu biết, mấy ngày nay tớ ngắm Tiểu Lương tổng nhiều quá, hình như tớ miễn nhiễm với nhan sắc của Trình Vũ luôn rồi. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của tớ bị Tiểu Lương tổng nâng cao lên rồi, ngay cả idol của tớ so với anh ấy còn kém xa.”
Hứa Chi nghe vậy, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng, cô quay sang nhìn Dương Tuyết, buột miệng hỏi:
“Sao cậu cứ nhìn anh ấy mãi thế...”
Vừa thốt ra, cô đã hối hận ngay lập tức, nhưng đã muộn rồi.
Dương Tuyết cười phá lên: “Gấp gáp gì thế, yên tâm đi! Tớ không tranh với cậu đâu, mặc dù Trình Vũ không đẹp trai bằng Tiểu Lương tổng nhưng cậu ấy vẫn là số 1 trong lòng tớ. Tiểu Lương tổng tớ để dành cho cậu đấy.”
Che mặt đi cũng không đủ nữa rồi, Hứa Chi chỉ muốn đào một cái hố chôn mình xuống ngay lập tức.
Dương Tuyết cười đủ rồi, vỗ vỗ lưng Hứa Chi, nói:
“Nói thật đấy, cậu cân nhắc Tiểu Lương tổng kỹ vào. Tớ thấy anh ấy thực sự để tâm đến cậu, đi đâu cũng nhớ đến cậu. Bình thường nhìn anh ấy lạnh lùng thế thôi, không ngờ cũng có lúc chu đáo đến vậy...”
Ngừng một chút, cô tiếp tục:
“Ở công ty tớ nghe nói... thân phận con riêng của anh ấy không được chào đón trong nhà họ Lương. Tớ biết cậu có thể sẽ e ngại thân phận của anh ấy nhưng cậu nghĩ mà xem, cậu và Lương Mục Chi đã ầm ĩ đến mức này rồi thì còn gì phải e ngại nữa? Hơn nữa thân phận này cũng đâu phải do Tiểu Lương tổng tự chọn, nhà họ Lương đã đối xử bất công với anh ấy lắm rồi, cậu phải công bằng với anh ấy một chút chứ.”
Dương Tuyết đã nói đến một vấn đề rất thực tế, khiến Hứa Chi, người cả buổi tối nay cứ mải hồi tưởng dư vị nụ hôn kia, giờ mới bị kéo về hiện thực.
Đêm khuya nằm trên giường, cô không kìm được mà suy nghĩ, rốt cuộc Lương Cẩm Mặc đang nghĩ gì?
Liệu có giống như lời Lương Mục Chi nói, anh chỉ muốn trả thù?
Còn cô, nếu muốn ở bên anh thì chắc chắn phải chịu rất nhiều áp lực. Điều đó đồng nghĩa với việc đắc tội với Phó Uyển Văn và làm trái ý Hứa Hà Bình.
Những chuyện như thế này, trước đây cô đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Nghĩ đến đây, mọi rung động và xao xuyến diệu kỳ trong lòng cô đều như bị dội một gáo nước lạnh.
Sao cô lại quên mất, cô từng cùng Lương Mục Chi xé sách vở bài thi của anh, từng đuổi anh ra khỏi nhà mình khi anh đang sốt cao không có nơi nương tựa, những chuyện như vậy xảy ra không chỉ một lần...
Nếu anh thực sự muốn trả thù Lương Mục Chi thì cô – kẻ đồng lõa này – cũng chưa chắc đã được tha thứ.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Chi dậy từ rất sớm.
Nhân lúc Dương Tuyết vẫn còn ngủ say, cô rón rén rửa mặt, rồi xách hành lý ra khỏi phòng.
Vừa đóng cửa lại, quay người sang thì cô lập tức sững sờ.
Lương Cẩm Mặc đang dựa lưng vào tường, nghiêng mặt nhìn cô chằm chằm.
Cô vô cùng bối rối, một lúc lâu sau mới chậm chạp bước tới, ấp úng hỏi: “Sao anh... dậy sớm thế...”
Lương Cẩm Mặc liếc nhìn hành lý của cô, đáp: “Em cũng dậy sớm mà.”
Cô dậy sớm thế này là để bỏ trốn, trong lòng cô có nỗi khổ không nói nên lời.
Lương Cẩm Mặc khẽ nhướng mày: “Muốn chạy trốn à?”
Hứa Chi cứng miệng đáp: “Không có.”
“Vậy đi thôi.” Anh đứng thẳng dậy, trực tiếp kéo vali của cô đi, rồi cười khẩy một tiếng:
“Đồ nhát gan, rốt cuộc là ai đang sợ đây?”
Trong lòng Hứa Chi ngổn ngang trăm mối, quả thực cô rất sợ hãi.
Trước đây cô nghĩ, mỗi lần tiếp xúc với anh, cô đều hiểu thêm về anh một chút. Nhưng giờ cô nhận ra mình đã lầm.
Trong quá trình tiếp xúc với anh, cô nhận ra nhiều hơn về những khía cạnh của bản thân mà trước đây cô chưa từng biết đến. Ví dụ như, hóa ra cô khao khát một mối quan hệ thân mật đến thế, hóa ra trong lòng cô cũng có dục vọng, mong chờ được anh ôm hôn...
Nếu Lương Cẩm Mặc không phải là Lương Cẩm Mặc, không phải là anh trai cùng cha khác mẹ của Lương Mục Chi, không phải con riêng của nhà họ Lương, cô nghĩ cô sẽ sẵn lòng tiếp tục phát triển mối quan hệ với anh. Nhưng trên đời này làm gì có chữ nếu.
Thân phận của anh quá đặc biệt. Cô từng được cho là một đôi với Lương Mục Chi, giờ lại dây dưa không rõ ràng với hai anh em cùng cha khác mẹ, người khác sẽ nhìn cô thế nào đây?
Cô không đủ dũng khí để chống lại áp lực từ bố cũng như ánh mắt dị nghị của những người xung quanh để tiếp tục mối quan hệ này. Vì thế, cô không dám làm rõ bất cứ chuyện gì, và cũng rất sợ anh sẽ nói ra điều gì đó.
Về lý trí mà nói, cô không muốn dính dáng gì đến người nhà họ Lương nữa. Hơn nữa, cô cũng không thể xác định được anh có thật lòng với cô hay không, hay chỉ có ý định trả thù cô hoặc Lương Mục Chi.
Có lẽ chỉ là chơi đùa thôi, đàn ông hôn phụ nữ không có nghĩa là thích, cô tự nhủ. Dù sao đàn ông là loài động vật không yêu cũng có thể lên giường mà.
Suy nghĩ linh tinh suốt cả chặng đường khiến bản thân cô cũng thấy khó chịu. Đó là nụ hôn đầu của cô mà...
Đối với con gái, nụ hôn đầu tiên luôn thật đặc biệt.
Hai người lên xe ở bãi đậu xe, Hứa Chi chọn ngồi ghế sau, cốt là để cách xa anh một chút.
Lương Cẩm Mặc ngồi ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu hỏi: “Em coi tôi là tài xế à?”
Hứa Chi vội vàng nằm xuống ghế sau, nói: “Em buồn ngủ lắm, muốn ngủ. Phía trước chật chội quá.”
“Ghế có thể ngả xuống mà.”
“Thế thì vẫn chật!”
Hứa Chi hoàn toàn không nói lý lẽ.
Lương Cẩm Mặc nheo mắt, một lúc sau bật cười vì tức tối: “Tối qua em không ngủ ngon à?”
Đầu óc Hứa Chi nhảy số cực nhanh, đáp: “Không có, ngủ ngon lắm.”
Cô đời nào chịu thừa nhận tối qua mình đã mất ngủ nửa đêm chỉ vì nhớ đến anh và nụ hôn kia.
Lương Cẩm Mặc không tranh luận với cô nữa. Anh vào số, thu hồi ánh mắt trong gương chiếu hậu, rồi nói:
“Tôi ngủ không ngon.”
Tim Hứa Chi bất ngờ lỡ một nhịp. Cô trùm áo khoác lên đầu, dứt khoát giả vờ chết giấc.