Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không đợi Hứa Chi lên tiếng, Hứa Hà Bình đã vội vàng nói đỡ: “Chắc là tình cờ gặp nên tiện đường đi nhờ xe thôi. Dù sao thì... bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng thấy con bé nói chuyện với Lương Cẩm Mặc bao giờ, anh chị có thấy không ạ?”
Hứa Chi siết chặt tay đến mức khớp xương trắng bệch, đầu óc tê dại, không thể suy nghĩ nổi.
Cô phải nói thế nào đây? Quan hệ giữa cô và Lương Cẩm Mặc hoàn toàn không đơn thuần.
Cô vẫn chưa thể thực sự chấp nhận anh chẳng qua là vì có quá nhiều điều phải lo lắng. Giống như lúc này đây, đối mặt với những người này, cô hoàn toàn không có dũng khí để công khai mối quan hệ giữa hai người.
Sắc mặt Lương Chính Quốc có phần nghiêm túc:
“Đã nói đến đây rồi thì tôi cũng xin nói thẳng, tôi cho rằng cuộc hôn nhân này có lợi cho cả hai nhà. Tạm gác lại chuyện tình cảm của hai đứa, thằng con trời đánh nhà tôi dây dưa với con gái của một quan tham ô, tin tức này nhất định phải được phong tỏa, hơn nữa cô gái tên Trần Tịnh kia bắt buộc phải biến mất khỏi tầm mắt...”
“Bố!” Lương Mục Chi không nhịn được cắt ngang.
“Tao nói chuyện đến lượt mày xen mồm vào sao?” Lương Chính Quốc biến sắc mặt, gầm lên:
“Mày còn muốn cãi nhau với tao nữa sao?”
Lương Mục Chi nghiến răng, cuối cùng nhẫn nhịn.
Hai ngày nay, hắn và bố mẹ đã cãi nhau vô số lần vì chuyện của Trần Tịnh, đến giờ vẫn chưa đâu vào đâu, ngược lại còn khiến mọi người càng thêm mệt mỏi.
Lương Chính Quốc nhìn sang Hứa Chi:
“Cháu và Mục Chi đính hôn, tổ chức lễ đính hôn long trọng, từ đó Mục Chi là người đã có hôn thê, Trần Tịnh nếu còn chút tự trọng thì nên biết khó mà rút lui. Tương tự như vậy, chuyện cháu qua lại với Cẩm Mặc trước đây chúng tôi không chấp nhặt nhưng sau này đừng tiếp xúc với nhau nữa, cháu cũng là người đã có hôn phu rồi, làm vậy có thể chặn đứng mọi lời đồn đại gây bất lợi cho cháu và Mục Chi. Ngoài ra...”
Ông dừng lại một chút:
“Chuyện này không chỉ có lợi cho việc bảo vệ danh tiếng của hai đứa và hai gia đình chúng ta, chú biết công ty nhà cháu hiện đang gặp vấn đề về dòng vốn lưu động. Chi Tử à, chỉ cần cháu phối hợp đính hôn, chú sẽ dùng các mối quan hệ và nguồn lực của mình để giúp nhà cháu vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
Hứa Chi ngây người, nhìn Lương Chính Quốc chằm chằm.
Hóa ra cuộc hôn nhân này, không biết từ lúc nào đã biến chất từ một chuyện tình cảm thành một cuộc giao dịch lợi ích.
Xé toạc lớp vỏ bọc bên ngoài, đây trần trụi là một cuộc mua bán.
Lương Chính Quốc làm vậy là để gia tộc không bị dính líu đến quan tham ô vì sự phóng túng của Lương Mục Chi.
Hứa Hà Bình mất mặt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, vừa định mở miệng nói điều gì đó thì Lương Mục Chi bỗng lên tiếng.
“Đây là bàn chuyện cưới xin hay là bàn chuyện làm ăn thế?”
Phòng khách rộng lớn chìm vào im lặng.
Một lúc sau, Lương Chính Quốc nhìn Lương Mục Chi, nghiêm túc nói:
“Sau khi kết hôn con và Chi Tử có thể bồi đắp tình cảm nhưng hôm nay bố nói thẳng thừng luôn, quyết định này ngoài việc cân nhắc đến danh dự gia tộc còn là vì ông nội của con. Ông nội con coi trọng Chi Tử nên con bé là sự lựa chọn hàng đầu.”
Hứa Chi hỏi: “Nói như vậy tức là còn có những sự lựa chọn khác?”
Phó Uyển Văn trả lời câu hỏi của cô: “Nếu cháu kiên quyết không đính hôn với Mục Chi, dì sẽ tìm cô gái khác phù hợp. Tóm lại, tên của Mục Chi tuyệt đối không được dính dáng đến cô gái Trần Tịnh đó.”
Lương Mục Chi cũng sững sờ.
Tất cả mọi người đều im lặng.
Hứa Chi hoảng hốt, khi mọi thứ được phơi bày trần trụi, cô chợt nhận ra, theo một khía cạnh nào đó, Lương Mục Chi cũng không hề tự do như cô tưởng tượng.
Cũng giống như cô vậy, cảm nhận của hắn không hề quan trọng, vì danh dự gia tộc, hắn hoàn toàn có thể bị hy sinh.
Còn cô...
Trong mắt Hứa Hà Bình, cô là một công cụ, trong mắt Lương Chính Quốc và Phó Uyển Văn cũng vậy.
Cô thích ai không quan trọng.
Phó Uyển Văn nhìn cô, nói tiếp:
“Kết quả lý tưởng nhất đương nhiên là cháu kết hôn với Mục Chi nhưng... nếu không được thì, chúng tôi sẽ tìm người khác cho Mục Chi. Cháu và Lương Cẩm Mặc cũng tuyệt đối không được qua lại nữa. Hai anh em đều có dính líu tình cảm với một mình cháu, chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của cháu mà đối với nhà họ Lương cũng là một bê bối. Cho nên Chi Tử, tốt nhất cháu nên suy nghĩ thật kỹ, chọn sai đường, cháu sẽ mất trắng tất cả.”
Mặt Hứa Chi tái nhợt, không nói một lời.
Ý của Phó Uyển Văn rất rõ ràng, nếu cô từ chối đính hôn, cô sẽ vừa mất hôn ước với Lương Mục Chi, vừa không thể đến với Lương Cẩm Mặc.
Phó Uyển Văn thở dài: “Cháu là đứa trẻ ngoan... Dì tin cháu, cháu nhất định sẽ đưa ra quyết định sáng suốt nhất. Cháu và Mục Chi kết hôn, đối với hai nhà chúng ta đều là đôi bên cùng có lợi, cháu sẽ không thiệt đâu.”
Hứa Chi không biết nên bày ra vẻ mặt gì, ngay cả cơ mặt cô cũng cứng đờ.
Người nhà họ Lương lời nói nghe có vẻ ôn hòa nhưng lại toát lên sự bề trên, trịch thượng một cách rõ ràng.
Hứa Hà Bình cười nịnh nọt với Phó Uyển Văn: “Chuyện này còn gì phải nghĩ nữa. Bọn trẻ không hiểu chuyện thì phải để người lớn chúng ta sắp xếp, cứ để mặc chúng nó thì loạn hết cả lên sao?”
Hứa Chi bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chán ghét bộ mặt nịnh bợ này của Hứa Hà Bình, tim cô như bị một tảng đá đè nặng, ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn.
“Nói thì là vậy.” Lúc này Lương Chính Quốc cũng cười một tiếng để làm dịu bầu không khí:
“Tôi làm bố, có thể áp giải thằng con trời đánh nhà tôi đi đính hôn nhưng Chi Tử thì tôi không thể ép buộc được.”
Hứa Hà Bình suýt chút nữa thì buột miệng nói “để tôi ép con bé” nhưng may mà còn giữ lại được chút sĩ diện:
“Tôi sẽ khuyên bảo Chi Tử, con bé vốn rất ngoan, bây giờ chỉ là nhất thời nổi loạn, đi chệch hướng thôi, anh chị cứ yên tâm.”
Lời đã nói đến nước này rồi, Lương Chính Quốc không ở lại thêm nữa, đứng dậy:
“Vậy anh chị bàn bạc đi, tốt nhất là trong vài ngày tới cho chúng tôi câu trả lời chính xác, Uyển Văn đã bắt đầu chuẩn bị cho lễ đính hôn rồi.”
Ý là nếu Hứa Chi không đồng ý thì họ sẽ đổi người ngay lập tức.
Hứa Chi cảm thấy mình giống như một món đồ, Lương Mục Chi cũng chẳng khá hơn là bao.
Đến lúc này hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, bố mẹ hắn cứng rắn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Rõ ràng trước đây họ đều rất chiều chuộng hắn.
Rời khỏi nhà họ Hứa, về đến nhà, hắn mới hoàn hồn: “Con tưởng bố mẹ định ép con cưới Hứa Chi. Bây giờ ý bố mẹ là sao vậy, cô ấy không chịu thì bố mẹ tùy tiện tìm một người khác cho con sao?”
Lương Chính Quốc chẳng thèm để ý đến hắn, đi thẳng vào thư phòng.
Phó Uyển Văn ngồi xuống ghế sofa, nhìn con trai thật sâu, nói:
“Đó chẳng phải là do con cứ nằng nặc đòi lấy con bé Trần Tịnh đó sao? Nhà họ Lương không thể dính dáng đến quan tham ô được. Con yên tâm, mẹ sẽ đích thân chọn người cho con, không để con phải chịu thiệt đâu.”
Lương Mục Chi tức quá hóa cười: “Con chịu thua bố mẹ rồi... Bố mẹ có bị điên không vậy? Danh tiếng gia tộc chẳng lẽ quan trọng hơn việc con trai của bố mẹ sống có hạnh phúc hay không sao?”
Phó Uyển Văn nhìn con trai mình, thầm thở dài trong lòng.
Lương Mục Chi quả thực đã bị chiều hư rồi, nhà cao cửa rộng sợ nhất là mang tiếng xấu, bà ta dịu giọng, dỗ dành:
“Mục Chi, con hơn hai mươi tuổi rồi, có những chuyện con phải hiểu, đời người có được có mất. Con không thể vừa hưởng thụ tất cả những gì nhà họ Lương mang lại, vừa không chịu thỏa hiệp vào thời điểm quan trọng...”
Bà ta ngừng một chút:
“Mẹ luôn hy vọng con có thể vào công ty làm nên sự nghiệp nhưng con muốn chơi, mẹ cũng không ép con. Bây giờ chuyện hôn nhân con phải nghe mẹ, coi như mỗi bên lùi một bước, con không thể muốn tất cả được.”
Lương Mục Chi tức đến xanh mặt, quay người định bỏ đi.
Kết quả bị vệ sĩ chặn ở cửa, hắn không thể nào vượt qua được nên đành quay lại phòng khách, đi thẳng lên lầu.
Càng nghĩ càng tức.
Hắn về phòng, đóng sầm cửa lại.
Còn ở nhà họ Hứa.
Sau khi vợ chồng Lương Chính Quốc đưa Lương Mục Chi đi, Hứa Chi vẫn im lặng không nói một lời nào.
Hứa Hà Bình hỏi cô nghĩ thế nào, cô chỉ im lặng.
Cô có cảm giác nhận thức của mình bị đảo lộn hoàn toàn, những bậc trưởng bối như Lương Chính Quốc và Phó Uyển Văn có thực sự đáng để cô tôn trọng không? Vốn dĩ cô định bày tỏ quan điểm rõ ràng để từ chối hôn sự này.
Nhưng...
Họ đều ích kỷ như vậy, chỉ nghĩ đến thể diện của mình, họ thực sự không quan tâm thái độ của cô ra sao. Không được thì đổi người khác, đó chính là suy nghĩ của họ.
Tất cả mọi người đều chỉ nghĩ cho bản thân mình, không ai quan tâm đến cô.
Cảm giác cô đơn như bị cả thế giới bỏ rơi lại bao trùm lấy cô, hóa ra trên thế giới này, ngay cả một người chịu lắng nghe cô nói cũng không có.
Không, ngoại trừ...
Lương Cẩm Mặc.
Chỉ có ở bên anh, cô mới tìm thấy cảm giác được quan tâm và tôn trọng.
Tâm trí cô lơ đễnh, cuối cùng bị tiếng gọi của Hứa Hà Bình kéo về thực tại.
“Rốt cuộc mày nghĩ thế nào, lợi hại đã phân tích rõ ràng cho mày rồi.” Hứa Hà Bình cau mày nhìn cô chằm chằm:
“Kết hôn với Mục Chi, có lợi cho mày cũng có lợi cho nhà ta.”
Môi Hứa Chi mấp máy, vài giây sau mới phát ra tiếng nói: “Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc.”