Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Cẩm Mặc đỗ xe ở chỗ đỗ tạm thời bên ngoài cổng phụ khu biệt thự.
Đã gần mười hai giờ, lúc này trên đường hầu như không có người đi bộ, xe cộ qua lại cũng ít ỏi. Mất đi vẻ phồn hoa ban ngày, cả con phố trở nên yên tĩnh lạ thường.
Anh sờ túi lấy bao thuốc, rút ra một điếu, xoay xoay trên tay một lát rồi lại cất đi.
Không biết Hứa Chi có ra ngoài thuận lợi không, anh do dự không biết có nên vào đón cô hay không.
Tuy nhiên, chưa kịp để anh quyết định, trong tầm mắt anh, nhìn về phía cổng phụ khu biệt thự, một bóng dáng quen thuộc đã xuất hiện.
Dưới ánh đèn đường trắng lạnh lẽo, bóng dáng ấy mảnh mai nhỏ bé, hơn nữa… còn đi khập khiễng.
Anh cau mày, lập tức mở cửa xuống xe đi về phía đó.
Hứa Chi trèo từ cửa sổ tầng hai xuống cục nóng máy điều hòa rồi nhảy xuống, khi tiếp đất thì bị trật chân.
Cổ chân hơi đau, cô cũng chẳng bận tâm xem mình bị thương nặng nhẹ ra sao, nhìn thấy Lương Cẩm Mặc, cô bước nhanh hơn một chút.
“Chân em...” Lương Cẩm Mặc vừa mở miệng đã bị cô cắt ngang lời.
“Lát nữa nói sau, chúng ta rời khỏi đây trước đã.”
Lúc cô nhảy xuống cũng gây ra tiếng động, không biết có khiến người trong nhà phát hiện không, tim cô đập rất nhanh.
Hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cô trèo cửa sổ trốn nhà đi bụi.
Lương Cẩm Mặc nắm lấy cánh tay cô: “Bị thương rồi à?”
“Không nghiêm trọng đâu, đi trước đã.” Vẻ mặt Hứa Chi căng thẳng.
Lương Cẩm Mặc nhìn thấy má cô cũng sưng đỏ, anh cau mày, do dự chưa đầy vài giây, cuối cùng cũng chiều theo ý cô.
Anh hơi cúi người, bế xốc cô lên.
Hứa Chi khẽ kêu lên một tiếng, theo phản xạ vòng tay ôm chặt lấy cổ anh.
Cánh tay người đàn ông rất khỏe, cứ thế bế cô đặt vào ghế phụ.
Anh vòng qua phía đầu xe rồi lên xe, thấy cô đã thắt dây an toàn, biết cô đang sốt ruột, anh vào số lái xe đi ngay.
Mãi đến khi xe chạy qua vài khu phố, vẻ mặt Hứa Chi mới giãn ra đôi chút:
“Vừa nãy em... trèo cửa sổ để trốn ra ngoài đấy.”
Lương Cẩm Mặc: “Phòng em ở tầng hai mà?”
Hứa Chi gật đầu.
Lương Cẩm Mặc liếc nhìn cô bằng khóe mắt: “Đến bệnh viện trước đã.”
“Ây da, không sao đâu.” Lúc này Hứa Chi mới cúi xuống nhìn cổ chân mình:
“Bong gân thôi, chắc không nghiêm trọng.”
Đôi mắt Lương Cẩm Mặc tối sầm lại: “Đừng đùa giỡn với sức khỏe của mình.”
Hứa Chi mím môi, im lặng.
Lương Cẩm Mặc: “Bố em lại đánh em à?”
Hứa Chi nhớ ra, vội lấy tay che mặt: “Anh đừng nhìn, bây giờ em xấu lắm.”
Lương Cẩm Mặc: “...”
Lúc này rồi mà cô còn bận tâm đến chuyện xấu hay đẹp, anh thật sự không hiểu trong đầu cô chứa cái gì nữa.
Anh nói: “Không sao, mấy cái dáng vẻ xấu xí của em tôi thấy quen rồi.”
Hứa Chi che kín cả mặt, con gái trước mặt người mình thích thì lúc nào cũng muốn xinh đẹp một chút nhưng anh nói đúng, mấy bộ dạng xấu xí của cô hình như anh đều thấy hết rồi...
Anh hỏi: “Đau không?”
Hứa Chi chớp chớp hàng mi, hai từ ấy làm ấm lòng cô, cô nói: “Thực ra không đau lắm.”
Xe đi chậm lại, Hứa Chi nhìn ra ngoài, phát hiện xe đang chạy vào bãi đỗ xe của một bệnh viện tư nhân.
Hứa Chi muốn xuống xe tự đi nhưng Lương Cẩm Mặc không cho. Anh bế cô đến khoa cấp cứu – khoa duy nhất còn tiếp nhận bệnh nhân vào lúc này.
Y tá trực ban ở khoa cấp cứu đang xem điện thoại nghe thấy tiếng bước chân ngước lên nhìn thì sững sờ.
Làm việc ở đây, người nằm cáng đi vào cô ấy gặp nhiều rồi nhưng... được một anh chàng đẹp trai thế này bế kiểu công chúa đi vào thì quả thực hiếm thấy.
Hứa Chi thấy mất mặt, vội vỗ vai Lương Cẩm Mặc, nói nhỏ: “Cho em xuống đi mà.”
Lương Cẩm Mặc đặt cô ngồi xuống ghế bên cạnh, lúc này mới trình bày tình hình với y tá.
Y tá nói: “Anh đến máy tự động ở sảnh đăng ký trước đi để tôi báo với bác sĩ trực ban.”
Lương Cẩm Mặc quay người đi đăng ký, y tá lại gần Hứa Chi hỏi: “Cô bị trật chân, sao mặt cũng sưng vù thế kia, anh ta đánh cô à?”
Hứa Chi ngẩn ra, vội lắc đầu: “Không phải đâu!”
Ánh mắt y tá rõ ràng là không tin: “Kiểu như cô tôi gặp nhiều rồi. Mặc dù bạn trai cô đẹp trai thật đấy... nhưng con gái vẫn nên biết yêu thương bản thân mình hơn.”
Hứa Chi dở khóc dở cười, cô biết y tá có ý tốt, nghiêm túc giải thích: “Thực sự không phải anh ấy, là bố tôi đánh.”
Y tá sững sờ, quay đầu nhìn người đàn ông đang đăng ký phía xa, thu hồi tầm mắt:
“Vậy là tôi hiểu lầm rồi, bạn trai cô đối xử với cô cũng tốt đấy chứ.”
Mặt Hứa Chi nóng lên, đang định nói hiện tại vẫn chưa phải là bạn trai thì bác sĩ vừa khéo đi ra từ trong phòng khám.
Y tá vội vàng chạy lại nói chuyện với bác sĩ.
Bác sĩ trực ban đêm không quá câu nệ quy trình như ban ngày, trực tiếp cúi xuống xem cổ chân Hứa Chi trước.
Nó đã sưng vù thành một cục to tướng, nhìn hơi đáng sợ. Bác sĩ ấn thử, hỏi Hứa Chi vài câu.
Thấy Lương Cẩm Mặc đăng ký xong đi tới, bác sĩ đứng dậy nói: “Để đề phòng vạn nhất thì cứ chụp phim xem sao, kiểm tra xem có tổn thương xương không, chỉ cần không gãy xương thì dễ xử lý thôi.”
Y tá lấy một chiếc xe lăn từ trạm y tá cho Lương Cẩm Mặc mượn: “Cứ bế mãi không mệt à? Dùng cái này đẩy bạn gái anh đi đi.”
Lương Cẩm Mặc hơi khựng lại vì hai chữ “bạn gái” nhưng anh không từ chối, nói cảm ơn.
Hứa Chi ở ngay bên cạnh nghe rõ cuộc đối thoại. Khác với cô, Lương Cẩm Mặc không giải thích, tâm trạng cô có chút vi diệu.
Lần đầu tiên ngồi xe lăn, cô thực sự cảm thấy hơi quá lố, đã đau đến mức đó đâu.
Nhưng Lương Cẩm Mặc kiên quyết, cô rất nghe lời anh, ngoan ngoãn đi chụp phim.
Đợi đến khi có kết quả thì đã gần một giờ sáng.
Bác sĩ xem phim xong, cho họ một lời dặn dò:
“Xương không sao, chắc là tổn thương mô mềm, không nghiêm trọng lắm. Tôi kê cho lọ dầu xoa bóp, ngày bôi hai lần, xoa bóp cho ngấm, chú ý lực đạo, hai ngày nay hạn chế đi lại, đứng hoặc ngồi lâu.”
Ra khỏi bệnh viện, Hứa Chi chưa kịp nói gì thì lại bị anh bế bổng lên.
Tính cách anh đôi khi cũng thật ngang ngược.
Suốt quãng đường này, chân Hứa Chi không hề chạm đất, về đến khách sạn, cô vẫn được bế kiểu công chúa như cũ.
Mặc dù đã quen nhưng cô vẫn cần mặt mũi, cứ vùi mặt vào hõm vai anh.
Vào thang máy, cô lẩm bẩm: “Em đã bảo không sao rồi mà, bác sĩ cũng bảo không sao... Anh, anh không thấy mệt à...”
Lương Cẩm Mặc: “Bác sĩ bảo em hạn chế đi lại.”
Hứa Chi nghĩ thầm, có mấy bước chân...
“Tôi muốn nói từ nãy rồi.” Lương Cẩm Mặc bỗng nhiên lên tiếng: “Em đừng thổi hơi vào cổ tôi nữa.”
Hứa Chi mở to đôi mắt hạnh: “Em không có!”
Lúc này cô mới nhận ra, do tư thế bế nên mặt cô áp vào cổ anh, hơi thở tự nhiên phả vào vùng cổ anh.
Sự chú ý của cô bị thu hút vào đó, cô nhìn rõ yết hầu anh đang khẽ chuyển động.
Lần đầu tiên cô cảm thấy, hóa ra đàn ông cũng có thể quyến rũ đến thế.
Nhận ra mình đang nghĩ gì, mặt cô nóng bừng lên, vội vàng quay mặt đi: “Vậy anh thả em xuống đi.”
Lương Cẩm Mặc không trả lời.
Cửa thang máy mở, anh bế cô về phòng suite, đặt cô lên ghế sofa, sau đó lấy dép lê đến, cúi người mang vào cho cô.
Đôi dép lê này vẫn là đôi dép mà anh đã bảo nhân viên phục vụ mang lên cho cô lần đầu tiên cô ngủ lại đây.
Hứa Chi hơi ngại ngùng: “Để em tự làm đi.”
Cô đưa tay ra nhưng anh đã nắm chặt lấy tay cô.
Anh đang quỳ một gối, còn cô ngồi trên ghế sofa nên vị trí của cô cao hơn anh một chút.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, giọng trầm thấp nói: “Những lời em nói hôm nay... tôi coi như em đã suy nghĩ kỹ càng rồi.”
Hứa Chi cũng chăm chú nhìn anh, cô cảm thấy mình lại chìm đắm trong đôi mắt đen thẫm sâu hút như xoáy nước của anh nhưng không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại còn thấy rất an toàn.
Thế là cô mặc kệ bản thân mình chìm đắm trong đó.
Cô nguyện ý tin tưởng một lần, rằng trên thế giới này, có người sẽ yêu cô.
“Thời gian em muốn, tôi cho em nhưng cái tôi muốn thì sao?” anh hỏi.
Hứa Chi mím môi, một lát sau, cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Cô nói: “Đây là câu trả lời của em.”