Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.”
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa tối kéo dài, mãi đến hơn chín giờ đêm mới kết thúc.
Quán thịt nướng chỉ cách khách sạn chưa đến nửa con phố. Sau khi Chu Hách lái xe đưa Dương Tuyết về, Hứa Chi nhất quyết đòi tự mình đi bộ.
Cô chậm rãi lê từng bước chân khập khiễng.
Lương Cẩm Mặc đi bên cạnh, khẽ cau mày hỏi: “Thật sự không cần bế à?”
“Không cần.” Đường có một đoạn ngắn thôi, nếu cứ bế thế này thì quá gây chú ý. Cô vừa đi vừa hỏi anh:
“Anh... chẳng lẽ không cảm thấy, cái đó...”
Cô dừng lại một chút: “Người khác cứ nhìn chằm chằm anh như thế, anh không thấy kỳ cục sao?”
Trước đây mỗi lần anh bế cô cũng vậy, dường như chẳng hề để tâm đến ánh mắt của người khác.
Lương Cẩm Mặc: “Nếu tôi quan tâm đến ánh mắt người khác thì tôi đã không sống được đến bây giờ.”
Cũng phải...
Hứa Chi không nói gì nữa, cô thấy hơi đau lòng.
Thấy cô đi quá chậm, Lương Cẩm Mặc liếc nhìn chân cô rồi hỏi: “Không chịu để tôi bế, vậy cõng thì sao?”
Hứa Chi hơi dao động, dù sao đi bộ vẫn khá đau.
Lương Cẩm Mặc cũng không đợi cô trả lời, anh tiến thẳng đến trước mặt, quay lưng lại phía cô rồi quỳ một chân xuống, nói:
“Lên đi.”
Hứa Chi nằm lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh.
Anh đứng dậy. Tim Hứa Chi đập thình thịch, đây là lần đầu tiên cô được ai đó cõng.
Cánh tay anh rắn chắc, vững vàng đỡ lấy chân cô.
Cô nhìn quanh quất, thì thầm như thể sợ bị người khác nghe thấy: “Không ai nhìn chúng ta đâu nhỉ.”
Cô nghe thấy anh dường như cười khẽ một tiếng.
Anh bước đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tôi cũng không thể bịt mắt người đi đường lại được.”
Hứa Chi nóng mặt, lại nghe anh nói thêm: “Đồ nhát gan.”
Cô đúng là nhát gan thật, cô khó mà phản bác lại được câu này. Cô chu môi hỏi: “Anh chê em nhát gan à?”
Vừa nói xong, cô đã thấy mình hơi õng ẹo, làm bộ làm tịch.
Thế nhưng Lương Cẩm Mặc lại thản nhiên đáp: “Không dám. Em với người khác thì nhát, nhưng với tôi thì ngang ngược lắm.”
Hứa Chi muốn cãi lại mà không tìm được lời nào. Trước đây, cô đối xử với tất cả mọi người đều lịch sự, khách sáo. Chỉ riêng với anh, ngoài chuyện bắt nạt hồi đầu ra, còn có những lúc cô tỏ ra cứng rắn, thậm chí không nói hai lời đã đuổi khách.
Cô thực sự không nghĩ ra cách nào để biện minh, kìm nén mãi một hồi lâu mới nói:
“Anh thấy đấy... em đối với anh cũng đặc biệt lắm chứ bộ.”
Lương Cẩm Mặc: “...”
Hứa Chi cũng cảm thấy mình hơi mặt dày, đang định tìm cách vớt vát lại thì cảm thấy tay anh đang đỡ cô hơi nhấc lên hai cái.
Hứa Chi ôm chặt lấy anh hơn, có chút khó hiểu: “Làm gì thế?”
“Hình như nặng hơn hôm qua rồi,” anh nói. “Xem ra mặt dày cũng nặng phết nhỉ.”
Hứa Chi: “...”
Cô tức quá, véo nhẹ vào vai anh: “Không được nói em thế! Nếu không, em véo anh đấy.”
Đúng lúc này, anh dừng lại ở ngã tư đèn đỏ, hơi nghiêng mặt sang bên.
Hứa Chi không kịp phòng bị, mặt đối mặt với anh. Cô hơi ngẩn người thì anh đã mổ nhẹ một cái lên môi cô.
Hứa Chi hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là vội vàng vùi mặt vào sau gáy anh, nói khẽ:
“Đông người thế này...”
Bên cạnh còn có người đi bộ đang chờ qua đường. Mặt Hứa Chi đỏ bừng, thầm nghĩ người này đúng là không biết xấu hổ.
Khóe môi Lương Cẩm Mặc khẽ nhếch lên: “Tiểu bá vương, ngoan ngoãn rồi đấy à?”
Hứa Chi quả thực đã ngoan ngoãn thật, cho đến khi về đến phòng khách sạn cũng không dám ngẩng đầu lên lần nào nữa.
Hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, lại thêm về hơi muộn nên Hứa Chi không để ý. Tối nay, cô không nhịn được muốn tắm rửa.
Do nhảy cửa sổ bỏ trốn nên cô hoàn toàn không mang theo quần áo, đành phải mượn của Lương Cẩm Mặc.
Lý do cô không mượn của Dương Tuyết là vì mấy bộ đồ Dương Tuyết cho mượn còn chẳng thực dụng bằng áo sơ mi của Lương Cẩm Mặc.
Thấy chỉ mặc áo sơ mi của bạn trai thì hơi lộ liễu, cô bèn mượn thêm một chiếc quần của anh.
Lương Cẩm Mặc lướt mắt qua vòng eo thon nhỏ của cô, hỏi: “Em chắc chắn muốn mượn à?”
Hứa Chi gật đầu.
Trong tủ quần áo của anh phần lớn là đồ âu phục, cuối cùng anh chỉ có thể đưa cho cô chiếc quần của bộ đồ mặc ở nhà.
Hứa Chi tắm xong, rất nhanh phát hiện ra, chiếc quần này… Không mặc được.
Nó cứ tụt xuống mãi, mắc hờ hững ở xương hông. Nhìn trong gương thật sự vừa luộm thuộm vừa lôi thôi.
Cô có chút suy sụp, chẳng lẽ cứ phải dùng tay xách quần mãi thế này sao?
May mà áo sơ mi đủ dài, che được một nửa đùi. Cô quyết tâm cứ thế đi ra ngoài, sau đó lủi thủi đi vào phòng ngủ chính trả quần cho Lương Cẩm Mặc.
Anh hỏi: “Sao em không mặc?”
Hứa Chi ngượng ngùng: “Mặc vào nó cứ tụt xuống thôi.”
Lương Cẩm Mặc buồn cười. Đôi khi anh cảm thấy Hứa Chi đúng là một cây hài, cô hài hước mà bản thân lại không hề hay biết.
Anh nhận lấy chiếc quần, ánh mắt trần trụi quét qua đôi chân dài trắng nõn thon thả dưới vạt áo sơ mi trắng của cô.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chỗ sưng đỏ nơi mắt cá chân. Anh nhớ ra, nói: “Đến giờ bôi thuốc rồi.”
Hứa Chi đắn đo trong đầu vài giây.
Theo lý thuyết thì vết thương đã không còn nghiêm trọng lắm, cô hoàn toàn có thể tự bôi thuốc. Thế nhưng… được bạn trai phục vụ thì vẫn khác chứ.
Cô hỏi Lương Cẩm Mặc: “Anh... có thấy em phiền phức không?”
Hồi ở nhà, dù có ốm đau bệnh tật gì, cô cũng ngại chủ động nhờ vả Triệu Niệm Xảo vì từng bị bà mắng.
Triệu Niệm Xảo lúc vui vẻ thì cũng chăm sóc cô đấy, nhưng cô không nắm bắt được tâm trạng của bà. Bởi vậy, chuyện gì tự giải quyết được, cô sẽ không mở miệng nhờ vả.
Lương Cẩm Mặc không chịu nổi dáng vẻ cẩn trọng, dè dặt này của cô. Anh đặt chiếc quần xuống, cầm lọ dầu thuốc lên, giọng điệu dịu dàng hơn:
“Ngồi lên giường đi.”
Dầu thuốc được đổ vào lòng bàn tay anh, xoa đi xoa lại cho đến khi lòng bàn tay nóng lên, anh mới áp vào mắt cá chân cô.
Hứa Chi nín thở một chút rồi thở hắt ra. Lòng bàn tay anh ấm áp, cảm giác này rất dễ chịu, tuy nhiên...
Lương Cẩm Mặc dường như hơi quá tập trung.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cá chân cô, dùng lực nhẹ nhàng xoa bóp, dường như tâm trí hoàn toàn đặt hết vào đó.
Cô muốn nói chuyện chính sự với anh, bèn tự mình khơi mào chủ đề:
“Dương Tuyết bảo cậu ấy sống ở khu ổ chuột gần trụ sở Lương thị. Em đã hỏi thăm rồi, giá thuê bên đó khá rẻ. Em tính toán số tiền em đang có, đủ để thuê mấy tháng như vậy, em tạm thời sẽ không chết đói, có thể thử tìm việc làm. Dù sao năm tư học kỳ hai cũng chẳng có mấy tiết... Anh có đang nghe em nói không đấy?”
Lương Cẩm Mặc vẫn không phản ứng.
Cô cau mày: “Anh Cẩm Mặc?”
Anh vẫn không nhìn cô, sự chú ý dồn cả vào chân cô, hỏi: “Gì cơ?”
“Anh chẳng nghe em nói gì cả,” Hứa Chi bĩu môi. “Được rồi, xoa bóp nãy giờ rồi mà.”
Chỉ là bôi dầu thuốc thôi mà, anh tập trung cứ như đang làm công trình nghiên cứu khoa học kỹ thuật cao siêu gì đó vậy.
Lương Cẩm Mặc buông cổ chân cô ra, cố kìm nén ánh mắt không nhìn vào chân cô nữa, nói:
“Phải để thuốc ngấm một lúc, em đừng cử động lung tung.”
Anh đứng dậy vào phòng tắm rửa sạch tay rồi mới đi ra hỏi cô: “Vừa nãy em nói gì vậy?”
“A, quả nhiên anh không nghe gì cả,” Hứa Chi tức tối nói. “Em không nói nữa!”
Lương Cẩm Mặc đi tới, với tay lấy tấm chăn mỏng trên giường đắp lên chân cô.
“Bây giờ em nói đi, tôi nghe được rồi.”
Hứa Chi vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Vừa nãy anh bị điếc chọn lọc à?”
“Vừa nãy...” Anh ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt nhìn cô sâu thẳm, nói: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.”
Hứa Chi mất vài giây mới "load" xong, tai nóng bừng lên: “Anh... anh...”
Anh của hiện tại, thỉnh thoảng lại thẳng thắn đến mức khiến cô không đỡ nổi.
Lương Cẩm Mặc hỏi: “Có nói nữa không?”
Hứa Chi chưa kịp nói gì thì anh lại bảo: “Không nói thì làm việc khác.”
Được rồi, anh vốn dĩ chẳng định để cô nói chuyện. Vừa dứt lời, anh đã đưa tay ra, bế thốc cô đặt lên đùi mình. Sau đó, anh nâng cằm cô lên, hôn lên môi cô.