94. Chương 94: Ánh mắt lạnh lùng

Dụ Phật Trầm Luân - Khương Nguyên Nguyên

Chương 94: Ánh mắt lạnh lùng

Dụ Phật Trầm Luân - Khương Nguyên Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ nhỏ, tôi đã nhận ra ánh mắt của phụ thân nhìn tôi, như ẩn chứa một điều gì đó kỳ lạ.
Một hôm, sau khi tan học sớm, nhị đệ gọi tôi đến viện của hắn để thử cây ná mới làm. Trong lúc tôi còn đang chờ thì từ xa xa đã thấy Lý di nương đứng cùng phụ thân, dường như đang nói chuyện gì đó.
Tôi vừa định bước lên hành lễ, lại nghe phụ thân thấp giọng nói: “Đứa nhỏ này sinh ra tuy có đôi mắt rất đẹp, nhưng vì sao lại chẳng giống ta chút nào, mà cũng không hề giống tỷ tỷ nàng.”
Lý di nương khẽ cười đáp: “Đẹp là được rồi. Hồi nhỏ đôi mắt của tỷ tỷ cũng đẹp đến động lòng người, có lẽ nó giống nàng khi còn nhỏ mà thôi.”
Lời nói kia, tôi vốn chẳng hiểu hết, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy khoảng cách giữa phụ thân và tôi những năm gần đây, e rằng bắt nguồn từ chuyện này.
Mẫu thân từng dặn tôi rằng, tôi là đích trưởng tử của Chúc gia, sau này sẽ kế thừa toàn bộ cơ nghiệp nơi này.
Cho nên, một ngày tôi cũng không dám lười nhác.
Ngày ngày tôi đọc sách, khổ luyện tập võ, chỉ mong có thể đổi lấy từ phụ thân một lời khen ngợi.
Đáng tiếc, dù tôi có dốc hết tâm sức, cũng chẳng bao giờ nhận được ánh nhìn tán thưởng từ ông.
Ngược lại, nhị đệ kia chỉ là con của vợ lẽ, nhưng dù hắn có trốn tránh việc học hành đi chăng nữa, cũng vẫn được ông khen: “So với trước đây đã tiến bộ hơn nhiều rồi.”
Trong lòng tôi không cam, lại càng bất phục.
Thế nên, tôi càng nỗ lực gấp bội, hạ quyết tâm phải thành người dụng công.
Năm ấy, vào một ngày tuyết rơi phủ kín, tôi gặp được thiếu nữ đẹp nhất đời mình.
Thân thể nàng mềm mại tựa như không có xương, nàng khẽ tựa đầu vào ngực tôi. Gương mặt tinh khôi ấy nóng hổi như thiêu đốt, khiến con tim tôi run rẩy.
Kỳ thực, đó chẳng phải lần đầu tôi thấy nàng. Nàng chính là ái nữ của một vị tội thần, được nuôi dưỡng trong phủ nhà ta từ lâu.
Nhưng hôm ấy, không biết vì cớ gì, tôi lại cảm thấy nàng quá đỗi xinh đẹp, quá đỗi yếu mềm như một cành mai trắng, chỉ cần người khác khẽ chạm vào sẽ liền tan nát trong tay.
Nàng thì thầm với tôi rằng những ngày sống trong phủ tướng gia không hề yên ổn. Nàng nói, nàng sợ bóng tối.
Lời ấy khiến lòng tôi thoáng nhói đau. Dù giữa tôi và nàng chẳng có chút huyết thống nào, nhưng với biểu muội này, tôi lại thấy thương xót đến khó tả.
Và rồi, chúng tôi vụng trộm nương tựa vào nhau.
Một lần nếm trải được chuyện mây mưa gió trăng, tôi liền sa chân chẳng thể thoát ra.
Ngay cả tiên sinh trong lớp học cũng nhận ra tôi học hành ngày càng hời hợt, bèn đích thân vào phủ báo cáo với phụ mẫu.
Dưới sự nghiêm khắc của mẫu thân, tôi buộc phải kiềm chế tình cảm dành cho Tống Uyển Nhi, gắng chuyên tâm vào việc chuẩn bị cho khoa cử sắp tới.
Phụ thân tôi vốn là một người dưới trướng Thừa tướng đương triều, lại được bệ hạ hết mực sủng tín. Bởi vậy, mỗi lần hoàng thất mở cuộc săn thú, tôi cũng được đưa vào hàng ngũ khách mời.
Tuy tuổi hãy còn niên thiếu, nhưng tài cưỡi ngựa bắn cung của tôi sớm đã vượt xa những người đồng trang lứa.
Vừa mới vào rừng hơn hai canh giờ, tôi đã hạ được một con nai hoa mai, một con lợn rừng dữ tợn, lại thêm mấy con gà rừng thỏ hoang.
Con mồi treo đầy trên yên, đến nỗi ngựa cũng thở gấp, tưởng chừng không kham nổi nữa.
Trong lòng tôi vốn đầy hân hoan vì chiến tích của mình, nào ngờ chỉ thoáng chốc, tất cả đều tan thành mây khói…
Bởi tôi tận mắt chứng kiến Hoàng đế ôm lấy mẫu thân của tôi vào lòng.
“Hương Lan, mấy năm qua nàng chịu nhiều ủy khuất rồi.”
“Bệ hạ… xin ngài hãy thận trọng. Nếu để người khác nhìn thấy, thiếp sợ rằng…”
“Không sao. Sẽ chẳng ai biết đâu. Hôm nay trẫm còn thấy Tuyên Nhi bắn hạ cả đầu hươu, quả thật khiến trẫm kinh ngạc. Chờ năm nay nó xong khoa khảo, trẫm sẽ giữ nó bên cạnh, đích thân dạy dỗ, cũng coi như đền bù tình thương của một người cha mà nó thiếu vắng bấy lâu.”
“Đúng vậy… chỉ tiếc rằng, nếu năm đó đứa nhỏ kia còn sống… Có lẽ giờ cũng đã cao lớn không kém gì Tuyên Nhi rồi.”
Lời bọn họ nói chẳng khác nào sấm nổ giữa trời quang.
Rốt cuộc tôi cũng đã hiểu ra vì sao từ nhỏ đến bây giờ phụ thân luôn xa cách, chẳng mấy khi dành cho tôi ánh mắt ôn hòa.
Bởi vì… đôi mắt tôi chẳng hề giống phụ thân, cũng chẳng giống mẫu thân, mà lại giống Hoàng đế kia như đúc!
Tim tôi như bị xé nát, tôi quăng bỏ tất cả con mồi, cưỡi ngựa lao thẳng vào rừng già sâu thẳm.
Ngựa chạy càng lúc càng nhanh, trước mắt cảnh vật cũng càng thêm chao đảo, hoa mắt loạn lạc.
Cho đến khi chiến mã kiệt sức ngã quỵ, thân thể tôi cũng theo đó ngã xuống đất, toàn thân tê dại.
Chỉ kịp nghe vang vọng bên tai tiếng ai đó gấp gáp kêu lên:
“Tuyên Nhi!”
Kỳ thực, tôi đã tập võ nhiều năm, muốn né tránh chuyện này thực dễ như trở bàn tay.
Nhưng tôi không hề nghĩ đến chuyện trốn. Trong lòng chỉ thầm mong, nếu như có thể bị vó ngựa dẫm nát mà chết, vậy thì tôi sẽ hoàn toàn thoát khỏi cái thân phận tư sinh tử khiến người đời khinh ghét này.
Tôi lại nhớ đến Uyển Nhi.
Một tên con hoang, lại đem lòng với ái nữ của tội thần…
A, thật đúng là xứng đôi vừa lứa!
Từ đó, tôi sa đọa, tôi nhìn ai cũng không vừa mắt.
Tôi hận mẫu thân, đường đường là thiên kim phủ Trấn Quốc công, thế nhưng lại làm ra chuyện hèn hạ để cả đời bị thế nhân chê cười.
Mà người kia… lại còn chính là Hoàng đế!
Oán hận chồng chất, tôi bắt đầu thích thu nạp đủ loại nữ nhân.
Những nữ nhân ấy, không ngoại lệ, đều xuất thân thấp hèn, thân thế chẳng khác gì cỏ rác. Trong mắt tôi, chúng chỉ là con kiến, có thể tùy ý tôi vo tròn, bóp nát.
Thực ra cả hai vị Thái tử, tôi đều quen biết.
Ngày trước, tôi coi bọn họ là chủ tử, tự coi mình là thần tử trung thành.
Mà nay tôi lại thấy nực cười một điều là vì sao cùng chung một huyết mạch của nam nhân kia, dựa vào cái gì bọn họ có thể tranh đoạt, còn tôi lại không được phép?
Căm hận dâng trào, tôi lén lút liên hệ với thám tử của Võ quốc, từng bước từng bước, mối dây liên kết càng ngày càng bền chặt.
Ngay lúc tôi còn do dự chưa biết làm sao để rời khỏi tướng phủ, tìm đường sang Võ quốc, thì ông trời lại cho tôi một cơ hội ngàn vàng.
Giữa phố phường náo nhiệt, tôi chợt bắt gặp một kẻ hành khất dơ bẩn, toàn thân lấm lem.
Một kẻ… có dung mạo giống tôi như đúc.
Tôi không dám truy hỏi hắn rốt cuộc là ai, chỉ nhớ rõ hắn từng nói hắn vốn là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được nghĩa phụ nhặt về nuôi, khi ấy đại phu còn phán rằng sống không quá ba ngày.
Tôi mặc kệ tất thảy.
Tôi dạy hắn cách ăn mặc, cách hành xử, cách đứng ngồi đi lại, cách nói năng ngữ khí. Từng chút một, tôi tỉ mỉ căn dặn, ép hắn phải khắc ghi, nhất định phải nghiêm khắc giữ mình trong tướng phủ, càng ít nói chuyện với người nhà càng tốt.
Về phần biểu muội Uyển Nhi…
Không sao. Chỉ cần đại sự thành, tôi sẽ cưới nàng làm chính thê.
Còn cái tên “thế thân” kia, hắn không xứng để biết đến quan hệ giữa tôi và Uyển Nhi.
Sau ba tháng tôi bôn ba ngoài Nhạn Môn Quan, thế thân liền gửi thư về.
Hắn nói, phụ thân đã định cho tôi một mối hôn sự, muốn tôi sớm trở về.
Nhưng khi đó tôi đang dốc sức cầu binh từ Võ quốc, lại bí mật cấu kết với Thụy Vương để chế tạo tư ngân.
Tôi bận đến nỗi không kịp trở về.
Đợi đến khi tôi nhận được tin tức “tôi” đã chết, thì đã là chuyện của hơn hai tháng sau!
Tôi buộc phải tự mình hồi kinh.
Nào ngờ, vừa về tới tướng phủ liền thấy trong ngoài giăng đèn kết hoa. Ngày thành thân của Uyển Nhi, nhưng tân lang lại là… đệ đệ tôi.
Càng châm chọc hơn, những nữ nhân trước kia bị tôi coi rẻ như cỏ rác, giờ đây từng người một đều “tươi sống” quay về.
Thậm chí ngay cả Vương Lan…
Gia đạo nàng sa sút nên mới bị tôi mua về. Ở Kinh Viên, tôi chưa từng thấy nàng cười rạng rỡ đến thế.
Thậm chí ngay cả một tên tiểu nhị nhếch nhác, ném giữa đường cũng chẳng ai để mắt, vậy mà nàng vẫn có thể cùng hắn cười đến ngọt ngào, cười đến xán lạn như vậy.
Tôi mới rời nhà nửa năm thôi.
Vậy mà hết thảy đã biến đổi quá nhanh.
Nghe người hầu bên cạnh nhắc tới, tôi mới biết Uyển Nhi sớm đã bị đuổi ra khỏi tướng phủ.
Tôi muốn tìm nàng, nhưng bọn họ ngăn cản tôi, họ nói chuyện này diễn ra quá vội, quá quỷ dị, rất có thể là bẫy rập.
Nhưng tôi chẳng quản được nhiều như thế. Tạ Vô Ngân đã tra ra tung tích của tôi.
Hắn thông minh như vậy, tất nhiên sẽ đoán được tôi chính là Chúc Võ Tuyên của Chúc gia – kẻ vốn nên đã chết.
Tôi cần hắn biết càng nhiều càng tốt về thân thế của tôi, cũng cần hoàng đế phải hiểu những việc tôi làm tuyệt đối không liên can đến tướng phủ.
Nếu không, một khi sự việc này bại lộ, sẽ liên lụy cả phủ Thừa tướng!
Bởi vậy, dẫu biết rõ nơi ấy có mai phục, tôi vẫn đi gặp Uyển Nhi.
Trong lòng tôi vừa yêu vừa hận. Hận nàng vì sao không thể chờ tôi thêm vài tháng, vì sao lại cùng phụ thân tôi dây dưa, vì sao cuối cùng lại gả cho chính đệ đệ tôi.
Như tôi dự liệu, Tạ Vô Ngân quả nhiên biết tôi là huynh đệ cùng cha khác mẹ với hắn. Nhưng hắn không giết tôi, cũng không đem tôi ra xét tội.
Một lần nữa bái kiến lão hoàng đế, tôi thấy rõ tinh thần của ông ta tiều tụy hơn nhiều.
Ông hỏi tôi:
“Ngươi… có từng hối hận không?”
Tôi bật cười:
“Hối hận là thứ gì? Có ăn được không?”
Tôi cười khẩy nhìn người áo mũ chỉnh tề, ngồi trên long ỷ, từng đường nét, cử chỉ lại hao hao giống phụ thân tôi. Ấy thế mà người này lại khoác cho mình một tấm da thú trông vô cùng ghê tởm.
Từ lâu trên phố đã rôm rả những giai thoại về ông ta cùng Hoàng hậu, họ nói rằng ông ta quay đầu, ra tay tàn nhẫn, g**t ch*t cả nhà nhạc phụ. Lại có người đồn, ông ta độc sủng Mai Quý phi, hai người thao túng án pháp, vô tình giết hại những người không liên can.
A!!! Mẫu thân của tôi ở đâu giữa những lời đồn ấy vậy? Bà được xếp vào thứ bậc nào trong hàng phi tần này đây?
Quay đầu nhìn lại, tôi thấy mẫu thân đang khóc nức nở, hai mắt sưng húp, mặt như người mất hồn. Lúc này trong lòng tôi chỉ tự hỏi rốt cuộc đến khi nào mới có thể được giải thoát.
Cho đến khi bị áp giải lên pháp trường, tôi mới thoáng thấy bóng dáng Tống Uyển Nhi. Thần sắc nàng hoảng hốt, cả người lấm lem bụi đất, chẳng còn nửa phần xinh đẹp như ngày trước.
Một đời này, tôi tạo nghiệp quá sâu, tội chướng chất chồng. Chết đi… cũng coi như giải thoát.
Chỉ tiếc cho nàng… cớ sao lại nguyện ý đi theo một kẻ vô dụng như tôi?