Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 455: Hai kẻ trộm hụt
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm thuộc thể loại Linh Dị, chương 455 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng thẩm vấn của Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày.
Giữa tình huống “có một không hai” là mất cả một cái máy làm dung dịch thuốc, câu nói kiểu đánh bom của tôi tại hiện trường khiến người thẩm vấn há hốc mồm.
“Anh bảo là nhìn thấy… b–bom trong thang máy á?”
“Vâng.”
Tôi gật đầu tỉnh bơ. Rồi thản nhiên tuyên bố:
“Tôi bảo là có thật mà.”
Và thế là cả đám nháo nhào.
Nhưng mấy nhân viên kéo tôi xuống thang máy kiểm tra thì lại chỉ thấy bên trong… sạch bong kin kít.
“Ơ, mất rồi nhỉ. Rõ ràng lúc nãy có mà….”
“…….”
“Dù sao thì, tôi đã thấy nó.”
Lúc này, “máy dò sự thật” xuất hiện.
Mấy món đồ “bị ma ám, chuyên phát hiện sự thật” là hàng trưng bày thường thấy ở Mộng Mơ Ban Ngày. Lần này là một con búp bê len cấp Hoàng Hôn, mắt to tướng.
Con búp bê len mắt lồi cất giọng vọng ra:
『Thật sự có bom à?』
“Có mà.”
…….
『Đúng là thật.』
Phòng thẩm vấn lập tức rơi vào náo loạn!
Và từ đó trở đi, tôi bắt đầu bịa đặt đủ thứ chuyện tào lao.
“À, với cả tôi còn thấy một nhân viên từng là tín đồ giáo phái đi ra từ thang máy nữa.”
“Tôi thấy mấy nghiên cứu viên chạy thục mạng ngoài hẻm.”
“Tôi thấy con rồng với con cáo trong video đào tạo tân binh bị con thỏ đấm tới tấp.”
“Tôi thấy đội an ninh đánh sếp tổng.”
『Đúng là thật.』
Tất cả đều được phán là… “sự thật”!
“Lấy thuốc buộc khai thật đi! Mau mang thuốc tự thú tới!”
“Phí thuốc làm gì cho cái thằng rõ ràng đầu óc có vấn đề! Mấy thứ nó nói nghe có giống lời bình thường chút nào không hả?!”
Có chứ.
“Đó chỉ toàn chuyện tào lao thì có.”
Nhưng đều là thật.
Tuy vậy, mấy người phụ trách thẩm vấn – vốn rất thực tế và dày dặn kinh nghiệm – đã đưa ra một suy luận vô cùng hợp lý:
“Dù không phải sự thật đi nữa, chỉ cần bản thân hắn tin là thật thì máy vẫn phán là thật.”
“À…!”
Nói cách khác: kết luận “thằng này bị điên rồi.”
Cuối cùng, giữa tiếng xì xào khó chịu, kèm theo vẻ chán ghét, mấy người thẩm vấn đồng loạt chốt:
“Kiểm tra xem nghiên cứu viên này có bị nhiễm ô không đã.”
“……!”
“Ý tôi là….”
Tiếng thì thầm.
“Hình như có ai đó đã thả một Bóng Tối nào đó lọt ra ngoài rồi.”
“Vậy chẳng lẽ chuyện cái máy mất tích cũng là….”
“Đúng vậy.”
Âm thanh nuốt nước bọt vang lên.
“Rất có khả năng là Bóng Tối do phong tỏa thất bại gây chuyện. Mọi người đang bị nhiễm dần, còn cậu nghiên cứu viên này thì có vẻ là ca đầu tiên xuất hiện triệu chứng.”
[… Đấy, bọn họ đang phân tích như vậy đó, bạn tôi!]
Ừm.
Trong cái phòng thẩm vấn ấm áp dễ chịu, tôi ngồi nghe Brown truyền đạt lại từng chi tiết về cách mấy nhân viên công ty đang vắt óc suy luận ở bên ngoài.
Rồi tiếp theo đương nhiên sẽ là…
“Phải kiểm tra trạng thái nhiễm ô của cậu ta. Đồng thời yêu cầu kiểm tra lại thật kỹ xem trong toàn bộ tòa nhà phụ có Bóng Tối nào bị trốn khỏi kho cách ly không.”
Và thế là 30 phút sau.
“Làm ơn đưa cậu ta đi.”
“Vâng…….”
Tôi được chuyển giao sang cho đội an ninh phụ trách.
Để “kiểm tra nhiễm ô”, tôi sẽ được đưa tới khu cách ly trước.
Thế là sau khi tạo ra một màn “gây chú ý” cực lớn, làm náo loạn cả phòng thẩm vấn, tôi được rút lui khỏi hiện trường một cách rất tự nhiên.
Đám tân nghiên cứu viên vẫn còn bị giữ lại ở tầng 10 trong trạng thái “cách ly”, nhìn tôi đi ngang qua bằng ánh mắt y như đang thấy một kẻ điên.
Tạm biệt, sự nghiệp tươi sáng của nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.
[Nhìn cả lũ hoảng loạn chạy tán loạn mà tôi suýt cười vỡ bụng, ôi, cứ như đang xem tiểu phẩm hài vậy đó!]
‘Không biết ai là người tuồn cái máy đi, chứ chắc chắn là nên mang ơn tôi đấy.’
Nhờ màn quậy tung mọi chuyện của tôi mà kẻ đó chắc chắn kiếm thêm được ít nhất một, hai tiếng đồng hồ. Thêm nữa, họ còn bị đánh lạc hướng vì có thêm một giả thuyết cần điều tra, nên việc truy tìm sẽ càng rối hơn.
Tất nhiên, cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.
‘Chính là quãng đời “đi làm vui vẻ” của anh nghiên cứu viên này….’
Trong vụ siêu sự cố “biến mất cả máy làm thuốc”, tôi đã khiến bộ phận hành chính phải đổ bao nhiêu sức người sức của vào điều tra. Đảm bảo là dù có bị nhiễm hay không thì tôi cũng đã bị ghi tên vào sổ đen.
Quan hệ với đồng nghiệp chắc cũng vậy luôn.
‘Anh… không còn cửa “làm việc yên ổn” ở công ty này rồi đó….’
Thôi thì xin mời “tự nguyện nghỉ việc”.
Cứ coi như vì vô số thành viên đội thám hiểm và dân thường sẽ bị anh làm cho chết hoặc hủy hoại cuộc đời, hôm nay tôi đang giúp anh làm một việc tốt. Ừm.
Tôi nhún vai trong thâm tâm, rồi ngoan ngoãn bước theo người nhân viên đội an ninh gầy gò, hơi cong lưng đang áp giải mình.
Do vụ trộm máy nên toàn bộ lối đi trong tòa nhà phụ đều bị đóng.
Tôi cùng nhân viên đội an ninh lên thang máy, được chuyển xuống khu cách ly tạm thời ở tầng 2 tòa nhà phụ.
“…….”
“…….”
“Rầm một tiếng.”
Nhân viên đội an ninh gầy gò, ngay khi tôi bước vào phòng cách ly, cửa đóng lại và trong phòng chỉ còn hai người, liền nhấn nút trên thiết bị gắn tường để tắt chế độ ghi âm.
“…Này.”
Tôi nhìn khuôn mặt đối phương đang kéo khẩu trang xuống, ở góc khuất camera.
Đội trưởng an ninh – J3 chớp mắt nhìn tôi.
“Nhóc Lộc… phải không….”
À.
“…Sao anh lại nghĩ vậy ạ?”
“Ừm… vì mùi giống hệt…?”
Mùi cơ thể.
Rõ ràng tôi đã khử mùi cẩn thận, còn xịt thêm nước hoa của người nghiên cứu viên đó, vậy mà vẫn bị nhận ra.
‘Chắc là do “khả năng đặc biệt do nhiễm ô” của đội trưởng an ninh.’
Cuối cùng tôi kìm nén tiếng thở dài, khẽ gật đầu.
“Vâng. Là tôi.”
Dù sao tôi cũng định nói chuyện với đội trưởng rồi, vậy thành ra còn đỡ phải vòng vo.
Nhưng ánh mắt ông vẫn nhìn tôi ngơ ngác.
“Cậu… nói chuyện được….”
……À.
“Vâng.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Tôi đã hồi phục rồi.”
“……!”
“Không phải kiểu ‘tạm thời’ nữa, mà là thật sự nói được.”
Tôi giơ tay vẫy nhẹ.
Đội trưởng an ninh dõi theo bàn tay trần đó.
Không còn găng tay, không còn khói đen, không còn những mảng thịt rỉ máu – chỉ là một bàn tay sạch sẽ.
Bàn tay của con người.
“Giờ tôi còn ăn uống bình thường được nữa. Hồi còn chung đội với anh, đến cả chuyện đó tôi cũng không làm được… Lần sau tụi mình ăn chung bữa nhé.”
“…Ừ.”
Đội trưởng an ninh chậm rãi gật đầu.
Rồi cũng chậm rãi như thế, một nụ cười nhạt nhòa nở trên gương mặt anh.
“Tốt quá rồi….”
“…Cảm ơn anh.”
[Ít ra thì cái “kẻ hết thời” này vẫn còn biết thân biết phận. Ồ, chứ trong giới giải trí đầy rẫy những kẻ than thân trách phận, dù chẳng còn đường lui mà vẫn thích thể hiện sự ganh tỵ vô bổ cho người khác thấy….]
…Có lẽ vì bản thân anh ấy đã không còn trông mong gì vào việc mình sẽ hồi phục nữa.
Chắc là vậy.
“Ờm… hay để tôi đi lấy ít đồ ăn vặt…?”
“À, giờ thì không cần đâu ạ. Lát nữa để tôi tự mua cũng được.” | “Ừm, cảm ơn nha….”
Nhìn đội trưởng an ninh trông có vẻ… bớt chán chường hơn lúc nãy một chút, tự nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ.
‘Nếu uống vé điều ước… mình có thể ước “hồi phục hoàn toàn khỏi sự nhiễm ô” được không nhỉ?’
Chẳng lẽ chưa từng có ai thử ước như vậy sao?
‘…À, mà vé điều ước chỉ cho “nhân viên chính thức” uống thôi mà.’
Mà đám “chính thức” bên đội thám hiểm hiện trường, nếu có vé điều ước trong tay, thì chắc chắn sẽ dùng cho “nguyện vọng tha thiết” khiến họ bước chân vào công ty này trước đã, đâu rảnh mà lãng phí cho việc chữa trị nhiễm ô.
Nên mới nói, trên thực tế, khả năng có người dùng vé điều ước để hồi phục khỏi sự nhiễm ô gần như là không có.
Nhưng mà…
‘…Nếu là người khác ước hộ thì sao?’
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây nhỉ.
Giống như cô Go Yeong-eun đã thay mặt Jang Heo-un mà ước như vậy.
‘…Lẽ nào từ trước đến giờ, thực sự không có ai làm như thế?’
[Đúng là một câu hỏi thú vị đấy, Nhóc Lộc. Nhưng e là chưa trả lời được sớm đâu!]
Tôi tạm gác thắc mắc đó sang một bên.
Vì còn chuyện cấp bách hơn trước mắt.
Chúng tôi lại tiếp tục nói chuyện với không khí nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Về vụ: cái máy dung dịch giấc mơ của Mộng Mơ Ban Ngày biến mất không dấu vết!
“Ờm… cái máy đó… là cậu lấy trộm à…?”
“Tuyệt đối không phải ạ.”
Dù là tôi có định trộm thật, nhưng mà.
“Vậy không phải anh lấy trộm sao, đội trưởng?”
“Không mà….”
“…….”
“…….”
Hai kẻ nhìn nhau, có chút… ngượng ngùng.
“Vậy… cậu bảo là nhìn thấy… quả bom trong thang máy… chuyện đó là….”
“À.”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
“Ý là: ‘quả bom đó chính là tôi’.”
“…….”
Không, nói đúng ra là: trong kho đồ của tôi đúng là có một thứ na ná quả bom thật.
Những câu khác tôi nói cũng y hệt như vậy.
‘Mình chỉ lược bớt chủ ngữ và bổ ngữ thôi.’
Những chuyện đó đúng là tôi từng chứng kiến, từng trải qua, nhưng không phải là “vừa mới thấy nó trong thang máy” như cách tôi nói.
‘Mà đã nói kiểu đó rồi, máy đo vẫn phán ‘thật’ thì ai mà không phát điên.’
Tất nhiên, nếu họ lôi cả thuốc ép thú tội ra thì tôi cũng đã tính sẵn phương án khác rồi, nhưng dù sao thì…
“Vậy là cả hai chúng ta đều không phải thủ phạm.”
“Vâng…….”
Hai kẻ trộm hụt – bị người khác “cướp mất trước” – chớp mắt nhìn nhau.
“…Anh có nghĩ là có kẻ thứ ba nào đó đã lấy trộm không?”
“Không biết nữa….”
Ừm, chắc là vậy rồi....
“Thế… anh có thấy điều gì lạ không?”
“Điều lạ…?”
“Vâng. Kiểu như ai đó trông có vẻ đáng ngờ, hay cảm thấy không khí có gì đó khác thường chẳng hạn.”
Đội trưởng an ninh trông như đang cố lục lọi ký ức, rồi chậm rãi trả lời:
“Ừm… sao ấy nhỉ… tự nhiên… tôi thấy bây giờ… nó lạ lắm….”
…Bây giờ ư?
“Cụ thể là… lạ chỗ nào ạ?”
“Ờ…….”
Đội trưởng an ninh làm vẻ “nghĩ cũng thấy mệt”, nhưng vẫn từ từ liếc mắt nhìn ra bên ngoài phòng cách ly.
“Cảm giác… như có ai đó vừa mới chết….”
“…Gì cơ ạ?”
Ngay khoảnh khắc đó—
Tạch.
“…!”
Đèn trong phòng chớp tắt liên tục.
Như thể toàn bộ ánh sáng trong tầm mắt biến mất sạch trong tích tắc, mọi nguồn sáng đều tắt phụt…
Rồi lại lần lượt bật sáng trở lại.
“…….”
“…….”