Chương 1

Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên sân thượng tòa nhà cao tầng, gió rít gào khắp bốn phía, tà áo thiếu niên bay phấp phới trong màn đêm u ám.
Ánh trăng trên cao bị một tầng sương mù tro đen che phủ, mang theo điềm gở.
Thiếu niên cầm một chiếc ô đen trong tay, che đi những giọt máu vương vãi của lũ quái vật. Sau lưng cậu là những con quái vật bị xoắn vặn biến dạng, chúng bị xé tan thành từng mảnh, vậy mà trước khi chết vẫn trợn mắt nhìn thiếu niên đang đứng ngay gần đó.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.
Thiếu niên ngước nhìn ánh trăng trên trời. Khuôn mặt xinh đẹp đến gần như siêu thực, trong mắt mang theo vài phần buồn bã, đồng tử vàng ánh lên vẻ lạnh lẽo.
“Về nhà còn phải làm bài tập nữa…”
Cậu khẽ lẩm bẩm một câu, gập ô gọn gàng, lướt nhẹ qua mặt đất, để lại một vệt máu loang dài.
Sau đó, cậu đột nhiên nhảy từ tầng cao xuống, thân ảnh nhẹ tựa én bay, theo gió lao vun vút xuống dưới.
Dưới cao ốc lại là một cảnh tượng khác hẳn: nhà cao tầng san sát, xe cộ nối đuôi, ánh trăng sáng tỏ treo lơ lửng trên không trung, như một tấm gương phân cách hai thế giới khác biệt.
Thiếu niên hòa mình vào cảnh vật, hoàn toàn biến mất.
……
Thanh Thị Nhất Trung.
Lớp 11A3.
“Các cậu mau lại đây, xem tôi vừa tóm được bảo bối gì này!”
“Cái gì vậy?”
“Lại đây là biết liền!”
Trong phòng học náo nhiệt, một nam sinh ôm khư khư chiếc cốc thủy tinh, lén lút gọi đám nữ sinh lại vây xem.
Lưu Trữ – cô bạn nữ sinh tóc buộc hai bên – chen vào nhìn, vẻ mặt đầy bất lực.
“Trương Việt, có chuyện gì nói nhanh đi, tôi còn chưa làm bài kiểm tra tiếng Anh đây này.”
“Đảm bảo cậu chưa từng thấy qua đâu, chỉ cần ghé ngang qua thôi cũng đừng bỏ lỡ!” Trương Việt cười hì hì, đặt chiếc ly thủy tinh lên bàn.
Đám bạn học xúm lại nhìn. Thấy bên trong là một con sâu đen nhỏ bò lổn nhổn, mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ khó hiểu.
“Không phải chỉ là con sâu sao? Có gì đâu mà làm quá.”
“Các cậu không hiểu rồi, đây là loài mới đó!” Trương Việt trịnh trọng nói, mắt dán chặt vào con sâu trong ly, đầy phấn khích:
“Nhìn đi, cái giáp này, cái đầu này, còn có cả râu nữa! Nhất định là sinh vật chưa được phát hiện!”
“…”
“Tôi tin cậu mới là lạ! Đầu óc cậu đúng là sinh vật chưa phát hiện đó!” Một nam sinh nhịn không được mà khinh bỉ.
“Rõ ràng chỉ là con sâu tầm thường chứ gì.”
“Cái gì mà tầm thường! Tôi sắp đặt tên cho loài này luôn rồi đó!” Trương Việt bày ra vẻ mặt 'các người đúng là chẳng hiểu gì sất', ôm chiếc cốc như ôm báu vật.
Một nữ sinh khác nhìn kỹ: “Chẳng lẽ là thiên ngưu?”
“Chắc chắn không phải đâu.” Một bạn nữ khác góp lời.
“Tớ thấy nó hơi hơi giống――”
Cô nàng cố nhịn cười.
“―― Giống bọ hung.”
Cả lớp học bật cười vang. Trương Việt đỏ bừng mặt: “Sao có thể là bọ hung được! Nhà cậu bọ hung trông thế này à?!”
“Thôi thôi, giải tán đi mấy má, lo làm bài tập còn hơn.”
“Đúng đúng, giải tán đi.”
Trương Việt còn chưa hết ngượng thì cửa lớp đẩy ra, một thiếu niên dáng người mảnh khảnh bước vào. Mắt Trương Việt sáng bừng, nhào tới.
“Trần Lạc Lạc! Cậu mau tới xem bảo bối của tôi nè!”
Vừa dứt lời, Trương Việt liền bị vỗ vào gáy một cái “bốp”. Lưu Trữ trừng mắt.
“Cậu gọi Trần Lạc Lạc làm gì, người ta nhút nhát, con sâu của cậu xấu xí, lỡ dọa người ta thì sao hả!”
Thiếu niên bị gọi tên hơi nghiêng đầu. Trong ánh sáng, đôi mắt cậu mang sắc ấm, tóc mềm mại như tơ, buông xõa tự nhiên, mũi đeo một chiếc kính gọng đen khiến vẻ ngoài thêm vài phần thư sinh, trông vừa ngoan ngoãn lại hiền lành.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Lạc Lạc ôm chồng sách bước vào lớp, vẻ mặt tò mò.
Trương Việt nhìn Trần Lạc Lạc rồi lại nhìn con sâu trong ly thủy tinh, đột nhiên cảm thấy thứ mình bắt được... đúng là rất xấu.
Cậu ta vội vàng nhét chiếc ly xuống ngăn bàn,
“Không có gì đâu, không quan trọng.”
Trần Lạc Lạc vẫn nghiêng đầu, ánh mắt đầy tò mò.
Lưu Trữ kéo cậu sang một bên, lườm Trương Việt một cái.
“Không có gì hết, cậu đừng để ý. Cậu ta bắt được một con bọ hung mà còn tưởng báu vật, ghê chết đi được.”
Trương Việt đỏ bừng mặt.
“Lăng Yến! Tôi đã nói không phải bọ hung rồi mà!!”
Trần Lạc Lạc mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
“Không sao đâu, có sở thích của riêng mình là tốt rồi.”
Trương Việt lập tức cảm động đến rưng rưng nước mắt, trong khi Lăng Yến thì chỉ biết thở dài bất lực.
Trần Lạc Lạc trở về chỗ ngồi, người ngồi bàn trước quay lại nhìn cậu.
“Tiểu Lạc, nhà cậu ở khu Noãn Dương phải không?”
Trần Lạc Lạc gật đầu: “Ừ, sao thế?”
“Bên đó dạo này hình như có chuyện, nghe nói còn có án mạng. Hung thủ tới giờ vẫn chưa bắt được. Tớ chỉ muốn nhắc cậu, tối về cẩn thận chút.”
Người nói là Lý Xuân Dương – học bá đích thực, mục tiêu là thủ khoa toàn khối. Tiếc là đã học hai năm cấp ba mà đến giờ vẫn chưa vượt được “khoảng cách” với lớp bên cạnh.
Cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói, Trần Lạc Lạc mỉm cười gật đầu:
“Ừ, tớ biết rồi. Tớ sẽ cẩn thận.”
“Với lại dạo này xã hội loạn lạc thật sự, trước cổng trường tớ thấy nhiều thanh niên ngổ ngáo lắm. Tốt nhất buổi tối cậu nên đi với bạn bè, đừng đi một mình, nguy hiểm lắm.” Lý Xuân Dương khẽ nhíu mày.
“Ừm.” Trần Lạc Lạc vẫn mỉm cười dịu dàng.
“Tớ sẽ chú ý, cảm ơn cậu nha.”
Ánh mắt Lý Xuân Dương lướt qua khuôn mặt cậu, khẽ ho khan, có chút ngượng nghịu: “Biết vậy là tốt rồi.”
Lý Xuân Dương nói xong thì lập tức quay đầu đi, dán mắt vào bài thi trên mặt bàn, trong đầu lại không ngừng hiện lên nụ cười ấy của Trần Lạc Lạc, thầm cảm thán.
Bảo sao mấy bạn nữ trong lớp luôn đặc biệt khoan dung với Trần Lạc Lạc, với gương mặt thế kia thì ai mà chẳng xiêu lòng cho được.
Trần Lạc Lạc rời mắt khỏi gáy Lý Xuân Dương, cây bút xoay tròn trên đầu ngón tay, sau cặp kính, ánh mắt cậu thoáng qua vẻ hờ hững.
Vụ án mạng ở khu dân cư Noãn Dương, nói ra cũng trùng hợp thay, xảy ra ngay trong tòa nhà sát vách nhà cậu. Người phụ nữ lớn tuổi bị sát hại kia, cậu còn quen biết.
Mỗi ngày lúc tan học thì bà ấy đều cười hiền đưa cậu ít đồ ăn vặt, rồi dặn cậu phải học hành chăm chỉ các thứ.
Tiếc là...
Trần Lạc Lạc khẽ rũ mi mắt xuống, cây bút xoay một vòng rồi rơi “cạch” xuống mặt bàn.
Tiếng chuông vào học vang lên, lúc này Trần Lạc Lạc mới thu lại dòng suy nghĩ đang miên man trong đầu.
Giáo viên chủ nhiệm lớp - thầy Lý - là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, vẻ mặt hiền từ, rất thích kể về những câu chuyện tình lãng mạn thời trẻ của mình trong giờ học, được học sinh trong lớp vô cùng yêu mến.
Trần Lạc Lạc cũng rất thích thầy, dù sao thầy Lý đúng là thầy dạy Văn rất giỏi, kể chuyện còn hấp dẫn hơn cả tiểu thuyết.
“Hôm nay trước khi vào học, thầy thông báo hai việc trước đã nhé.” Thầy Lý nâng bình giữ nhiệt uống ngụm trà, rồi lại “phì phì phì” nhả hết lá trà ra.
“Thứ nhất, gần đây vấn đề an ninh đang được thắt chặt. Nhà trường vừa mở cuộc họp khẩn cấp, dạo này xảy ra không ít những vụ việc xã hội nghiêm trọng, cho nên cần phải đặc biệt chú ý đến sự an toàn của học sinh.”
“Học sinh nội trú cần chú ý, sắp tới công tác kiểm tra sẽ được tăng cường, nếu dám trốn ra ngoài thì thầy sẽ mời lên văn phòng ‘tiếp đón’ tử tế.”
“Học sinh ngoại trú thì tốt nhất nên đi về cùng bạn bè, về tới nhà nhớ vào nhóm lớp điểm danh báo bình an.”
Thầy Lý vừa nói, vừa liếc nhìn Trần Lạc Lạc.
“Trần Lạc Lạc, nhà em ở khu Noãn Dương đúng không, em là đối tượng trọng điểm cần được đặc biệt quan tâm, nếu quá mười giờ rưỡi mà chưa điểm danh thì thầy sẽ lái xe điện mini đến gõ cửa nhà em đấy.”
Cả lớp bật cười rộ.
“Rồi, chỉ có vậy thôi, vào học nào…”
Lời còn chưa dứt, chợt nghe tiếng thủy tinh vỡ “xoảng”, thầy Lý ngừng lời, nhìn về phía phát ra tiếng động.
Trương Việt mặt mày cứng đờ, cúi đầu nhìn đống mảnh vỡ trên sàn, buột miệng chửi thề: “Má ơi!”
Thầy Lý nhanh như chớp phóng vội viên phấn, ném trúng đầu Trương Việt một cách chuẩn xác.
“Nằm cái gì mà nằm, mau đi lấy chổi quét sạch đi!”
Trương Việt chưa vội đi mà lại ngồi xổm tìm kiếm thứ gì đó dưới đất, vẻ mặt càng lúc càng đờ đẫn.
“Xong rồi, con sâu biến mất rồi.”
Lập tức, mấy bạn nữ ngồi gần đều nhảy dựng lên, cô bạn tóc đuôi ngựa giận dữ trừng mắt với Trương Việt: “Ai cho cậu chơi sâu! Lỡ nó có độc thì sao!”
“Không có đâu, tôi bắt bằng tay không, chắc chắn không có độc.” Trương Việt nói, còn xòe bàn tay ra.
“…”
Không biết nên khen cậu ta gan lớn, hay là ngốc nghếch nữa.
Thầy Lý vỗ bàn “bộp” một cái, hỏi: “Trương Việt, em nói rõ xem là sâu gì?”
Trương Việt rụt cổ đứng dậy, ấp úng: “Em bắt được con sâu, bỏ vào ly thủy tinh, giờ nó biến mất tăm rồi.”
“Chỉ là một con sâu thôi mà, em đập bể cái ly, cũng coi như thả cho nó lối thoát, chắc nó sẽ biết ơn em.” Thầy Lý nói tiếp: “Được rồi, bây giờ lớn hết rồi, một con sâu mà cũng sợ.”
Trương Việt đành phải đi lấy chổi, mấy bạn nữ tìm một hồi vẫn không thấy con sâu, chỉ có thể đành bỏ cuộc.
Tục ngữ có câu, con sâu biến mất còn đáng sợ hơn con sâu bị nhốt trong ly.
Cứ có cảm giác nó có thể xuất hiện ở bất cứ đâu.
Nhờ có con sâu ấy, cả lớp hôm nay không ai còn buồn ngủ.
Trải qua một ngày học vất vả, Trần Lạc Lạc tranh thủ làm hết bài tập trong trường, đến lúc cậu rời đi thì trong lớp đã vắng tanh. Cậu đeo cặp sách vội vã rời khỏi lớp.
Trời đã tối, nhưng ngoài cổng trường là cả một dãy hàng quán ăn vặt, mùi hương ngào ngạt khiến người ta thèm nhỏ dãi, khó mà cảm thấy sợ hãi.
Chỉ là người thì đông đúc, đủ mọi thành phần.
Có những người đàn ông say xỉn, vài kẻ vung tay múa chân giữa đường, nhìn thế nào thì cũng thấy mức độ an toàn rất đáng ngờ.
Trần Lạc Lạc đeo cặp đi bộ về phía trạm xe buýt, khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ thì bị hai kẻ trông có vẻ bất hảo chặn lại.
Hai tên tóc vàng hoe, mặc áo thun rộng thùng thình, chân đi dép lê, một tên ngậm điếu thuốc, một tên cười nhếch mép.
Kiểu người mà phụ huynh vừa nhìn thấy là lắc đầu ngán ngẩm, bọn trẻ con thấy là sẽ tự động tránh xa.
“Này nhóc, mấy anh đây hết tiền tiêu rồi, cho bọn anh mượn chút xài tạm nào.”
Trần Lạc Lạc: “…”
Người nói câu này với cậu lần trước, hình như giờ đã cải tà quy chính từ lâu rồi.
Trần Lạc Lạc nhìn hai người trước mặt, ánh mắt cong cong, mỉm cười tươi tắn: “Hai anh hết tiền thật sao, cần dùng gấp à?”
Hai tên liếc nhìn nhau, cười toe toét: “Đúng vậy, hết tiền rồi, mấy ngày nay không có gì ăn, cho mấy anh mượn chút đi ăn lót dạ nhé?”
Trên mặt Trần Lạc Lạc vẫn giữ nụ cười, cậu lấy ra tờ hai trăm nghìn từ trong túi.
“Thế này đủ chưa?”
Nhìn thiếu niên ngây thơ trước mặt, hai tên càng cười rạng rỡ, hôm nay đúng là may mắn, gặp ngay một thằng ngốc.
“Đủ rồi đủ rồi.” Tên ngậm thuốc lá tiến lại gần, mùi khói nồng nặc.
“Ngày mai bọn anh mà hết tiền nữa thì nhóc lại cho bọn anh thêm nhé?”
Trần Lạc Lạc cười hớn hở cầm tiền.
“Được thôi, đương nhiên là được.”
Dạo này buổi tối cậu bận rộn khắp nơi, cũng lâu rồi chưa có dịp giải tỏa áp lực. Hai tên này nhìn qua chắc cũng khá bền đòn.
Cậu tung nhẹ tờ tiền trong tay, nụ cười trên mặt chợt tắt ngấm.
“Vậy thì, để tôi…” luyện quyền một chút đã nhé! Cậu còn chưa kịp ra tay thì vai bỗng bị ai đó đặt tay lên, một giọng nói lạnh lùng vang lên sát bên tai cậu.
“Đừng đưa cho bọn họ.”
Tay cậu bị giữ lại, Trần Lạc Lạc sửng sốt một chút rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại, xoay đầu nhìn người đứng bên cạnh.
Ngay khoảnh khắc quay đầu lại, khóe mắt cậu đỏ hoe, đôi mắt ngấn nước, vẻ mặt đầy đáng thương.
“Nhưng… bọn họ hung dữ quá… Em sợ…”
Hai tên tóc vàng: “?”