Chương 20

Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm khuya tĩnh mịch.
Trần Lạc Lạc vốn nghĩ có Hoắc Khoảnh ở đây, hẳn cậu sẽ phấn khích đến mức thức trắng đêm. Nào ngờ, vừa đặt lưng xuống gối, cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nửa đêm, đang cuộn mình trong chăn, cậu bỗng “phịch” một tiếng, lăn thẳng xuống đất, đau điếng mà tỉnh giấc.
Cậu dụi mắt, vẫn chưa thoát khỏi cơn ngái ngủ hoàn toàn. Đúng lúc định trèo lại lên giường thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.
“Trần Lạc Lạc?”
Cậu ngây ngốc ngồi dưới đất vài giây, cứ ngỡ mình đang mơ. Nếu không thì sao giữa đêm khuya lại nghe thấy giọng Hoắc Khoảnh? Nhưng rất nhanh, cửa phòng đã mở. Trong tầm mắt còn mơ màng, cậu thấy một bóng dáng mờ nhạt. Dụi mắt lần nữa, hình ảnh kia mới dần rõ ràng hơn.
Hoắc Khoảnh nhìn thấy cậu ngồi dưới đất, áo quần xộc xệch, để lộ nửa vai và xương quai xanh. Gương mặt vẫn còn ngái ngủ mông lung, đôi mắt ngơ ngác nhìn anh.
Lúc này, Trần Lạc Lạc mới thật sự tỉnh táo.
“Hoắc Khoảnh?”
“Ừ.” Anh đáp, rồi bước vào phòng, đưa tay kéo cậu đứng dậy khỏi sàn nhà.
“Tôi nghe thấy tiếng động nên qua xem thử.”
Tất nhiên, đây chỉ là một cái cớ. Thực ra, khi đêm xuống, anh đã không còn cảm nhận được hơi thở của con chó kia nữa. Nhưng để đề phòng bất trắc, anh vẫn đứng canh ngoài cửa phòng Trần Lạc Lạc. Ngay khi nghe tiếng động, anh lập tức gõ cửa.
Trần Lạc Lạc bị anh kéo dậy, ôm chăn chui lại lên giường, có chút ngượng ngùng.
“Tôi chỉ là vô tình ngã xuống thôi, không sao đâu.”
Hoắc Khoảnh đảo mắt khắp phòng. Vì là ban đêm nên khó nhìn rõ chi tiết, nhưng anh không thấy bất kỳ khí tức nguy hiểm nào. Anh khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt, tôi đi đây.”
Anh xoay người định rời đi, Trần Lạc Lạc bỗng gọi: “Hoắc Khoảnh.”
“Ừ?”
“Anh không ngủ được sao?”
Hoắc Khoảnh khựng lại, quay đầu nhìn cậu.
Trần Lạc Lạc ôm chăn như một con mèo nhỏ cuộn tròn, ngẩng đầu hỏi: “Anh không quen giường hay thấy không thoải mái à?”
Ngón tay Hoắc Khoảnh hơi siết lại.
“Không, rất tốt.”
Cậu khẽ thở phào, nở nụ cười.
“Vậy thì tốt rồi. Nếu có gì bất tiện thì anh cứ nói với em nhé.”
“Ngủ ngon, Hoắc Khoảnh.”
“Ừ, ngủ ngon.”
Cửa phòng khép lại, Hoắc Khoảnh đứng ngoài cửa một lúc lâu rồi mới trở về phòng mình.
Nằm trên chiếc giường xa lạ, anh lại bất ngờ cảm thấy yên ổn. Nhắm mắt, giấc ngủ đến rất nhanh.
Cả đêm tĩnh lặng, hai người đều an ổn ngủ say. Hoắc Khoảnh trọn một đêm không mộng mị.
---
Sáng hôm sau, Trần Lạc Lạc lại dậy sớm hơn anh. Thấy cửa phòng bên cạnh vẫn khép chặt, cậu thoáng sững sờ rồi đôi mắt bừng sáng vui mừng.
Hoắc Khoảnh ngủ thẳng đến tận giờ này, điều đó chứng tỏ điều gì chứ? Rõ ràng là ngôi nhà này đã khiến anh cảm thấy ấm áp như ở nhà rồi!
Ban ngày Mạnh Hàn còn phải đi học, chỉ có thể lo bữa tối cho cậu, nên ban ngày Trần Lạc Lạc vẫn phải tự xoay sở.
Cậu vừa làm xong hai phần bữa sáng thì Hoắc Khoảnh rời giường. Tuy bề ngoài anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng chút bối rối giữa hàng mày vẫn không thoát khỏi ánh mắt tinh tế của Trần Lạc Lạc.
Hơn nữa ---
Trần Lạc Lạc nhìn mái tóc anh có một lọn dựng lên, suýt nữa thì bật cười.
Bây giờ Hoắc Khoảnh giống như một con dã thú vừa được vuốt ve thuận chiều, bề ngoài vẫn gầm gừ dữ tợn nhưng đã lộ ra chút mềm mại.
Hoắc Khoảnh nhìn bát mì còn bốc khói trên bàn, rồi lại nhìn ánh mắt cười rạng rỡ của Trần Lạc Lạc.
“Làm phiền cậu.”
“Không phiền chút nào, em còn thấy vui nữa.” Cậu vội vàng lắc đầu.
Anh không nói gì thêm, đi rửa mặt. Khi trở lại, lọn tóc kia đã được ép xuống, khiến Trần Lạc Lạc có chút tiếc nuối --- rất khó có dịp thấy anh như vậy.
Hoắc Khoảnh liếc quanh: “Con chó cậu nuôi đâu rồi?”
Trần Lạc Lạc đang dọn bát đũa, nghe xong thì không ngẩng đầu lên.
“Sáng nay em nhờ một người bạn mang đi rồi.”
Anh khẽ nhíu mày: “Mang đi sao?”
“Ừ.” Cậu quay lại cười, đôi mắt sáng rực.
“Bởi vì Đại Hắc không thân thiện lắm, anh với nó cũng chẳng quen nên em sợ nó làm anh bị thương.”
Đối diện ánh mắt trong veo ấy, Hoắc Khoảnh hơi lảng đi.
“Ừ.”
Mì trứng nhìn thôi đã thấy ngon mắt, rắc thêm hành thái xanh, hương vị càng hấp dẫn. Anh ăn một miếng, thấy ánh mắt chờ mong của Trần Lạc Lạc, khóe mày liền giãn ra.
“Ngon lắm.”
Nụ cười trên môi cậu càng rạng rỡ, cậu cũng cúi đầu ăn.
Ăn xong, Hoắc Khoảnh tự nguyện đi rửa chén. Trần Lạc Lạc thì nhắn tin cho Mạnh Hàn.
【 Trần Tiểu Lạc: Hai ngày nay em không cần đến, anh có thể tự lo. 】
【 Bao lì xì 】
Mạnh Hàn lập tức nhận, nhanh chóng trả lời.
【 Mạnh Hàn không phải Mạnh làm: He he, yên tâm đi anh, em hiểu rồi. Tuyệt đối không làm phiền thế giới hai người của các anh. Nhưng anh nhớ giữ gìn sức khỏe đó, vốn đã hay bệnh nên đừng để nặng thêm. 】
【 Trần Tiểu Lạc: Biết rồi, yên tâm. 】
Trần Lạc Lạc vui vẻ cất điện thoại. Vừa lúc ấy, Hoắc Khoảnh lau tay từ bếp bước ra, dáng vẻ sạch sẽ, khí chất như tách biệt khỏi bụi trần.
Hôm qua khi biết anh sẽ ở lại, trong đầu Trần Lạc Lạc đã nhanh chóng vạch ra cả một danh sách những việc muốn cùng anh làm: xem phim, chơi game, đi siêu thị…
Đây chính là cơ hội tuyệt vời để bồi dưỡng tình cảm. Nếu không nắm lấy thì cậu đâu còn là Trần Lạc Lạc nữa!
“Hoắc Khoảnh, anh có muốn làm gì không?” Cậu mở lời, giọng đầy mong chờ.
Anh khựng lại: “Có thể mượn điện thoại của cậu một chút không?”
Trần Lạc Lạc ngẩn ra, sau đó mỉm cười đưa máy.
“Dĩ nhiên rồi.”
Anh nhận lấy: “Cảm ơn.”
Hoắc Khoảnh lập tức gọi cho Trần Lê. Trần Lạc Lạc không có thói quen nghe lén, liền đi sang một bên.
Một lúc lâu sau, bên kia mới bắt máy. Hoắc Khoảnh nhíu mày: “Sao vậy?”
Tiếng ồn ào hỗn loạn vọng đến, Trần Lê như đang cãi vã ở đâu đó. Tìm được chỗ yên tĩnh hơn, hắn mới lên tiếng, giọng mệt mỏi:
“Tổng bộ lại loạn cả lên. Đêm qua có bốn nhiệm vụ được phát ra, đoán xem nào?”
“Nói.”
“Đều bị cướp!” Trần Lê nâng giọng.
“Hơn nữa không rõ kẻ đó là người hay quái vật. Chỉ chớp mắt, quái vật đã bị xử lý sạch sẽ. Mấy đạo cụ cấp thấp vốn có thể thu cũng bị hắn gom hết. Giờ cả tổng bộ cãi nhau loạn xạ.”
“Bị cướp?” Sắc mặt Hoắc Khoảnh trầm xuống.
“Có manh mối gì không?”
“Không thấy rõ hắn là ai, nhưng hiện trường để lại một tấm card. Mà nội dung trên tấm card mới là thứ khiến tổng bộ nổi giận.” Trần Lê hừ lạnh.
“Người này đúng là đủ ngông cuồng.”
“Nói thẳng.”
“Được rồi, được rồi. Trên bốn tấm card, đều viết ---”
【 Ngoài hạt cát, ở đây toàn rác rưởi! 】
“……”
“Ai mà chịu nổi chứ? Giờ X tổ chúng ta thành cái bia công kích rồi. Người này đúng là đủ chọc tức.” Trần Lê than thở.
“Sáng nay tôi toàn nhận ánh mắt thù địch, lạnh cả sống lưng đây.”
Hoắc Khoảnh nhớ tới dòng chữ kiêu ngạo kia, khóe miệng bất giác nhếch nhẹ.
Điện thoại bên kia lập tức im lặng.
“Khốn thật! Cậu đang cười?! Hoắc Khoảnh, cậu cười sao?!” Trần Lê gào lên.
“Bên này loạn thành thế mà cậu còn cười được?!”
“Không có.” Anh đáp thản nhiên nhưng ý cười vẫn chưa tan.
Trần Lê nghiến răng: “Cậu thì thảnh thơi rồi, còn chúng ta thì như ngồi trên đống lửa!”
Ánh mắt Hoắc Khoảnh lạnh lại.
“Tìm được chưa?”
“Chưa. Ban đầu Mạnh tổ trưởng nghi là tên dị năng hỏa hệ kia nhưng giờ chắc chắn không phải. Người này không hề dùng hỏa, hoàn toàn là sức mạnh thuần bạo lực. Hơi thở cũng cực kỳ quái dị, khác hắn một trời một vực.”
Anh im lặng.
Trần Lê khẽ cười khổ.
“Này thì hay rồi, người ‘chơi hạt cát’ kia đã đắc tội với bao nhiêu người, giờ lại dám vứt card khiêu khích ngay trước cửa nhà mình.”
“Không biết.” Giọng anh trầm xuống.
“Thôi bỏ đi. Tiểu Lạc bên cậu vẫn ổn chứ? Tối qua tôi muốn điều người chi viện, nhưng vừa lúc gặp vụ cướp nhiệm vụ thì tổng bộ rối tung cả lên nên chẳng kịp.”
“Không sao.” Hoắc Khoảnh đáp, rồi nhắc thêm:
“Nhưng con chó kia hiện không ở chỗ Trần Lạc Lạc.”
“Cái gì?!” Trần Lê hốt hoảng.
“Con đó có thể là quái vật cấp B trở lên đấy!”
“Bảo tổng bộ điều tra đi. Dù hiện giờ chưa gây nguy hiểm nhưng tốt nhất nên sớm xử lý.”
“… Được rồi.” Trần Lê thở dài.
“Cậu cứ ở bên Tiểu Lạc thêm thời gian, tiện cho nhau chăm sóc. À, nhớ đừng nói với ai vụ bị cướp nhiệm vụ là tôi kể cho cậu đấy nhé.” Nói xong, hắn vội cúp máy.
Hoắc Khoảnh cầm điện thoại, nhíu mày. Rồi anh đi đến chỗ Trần Lạc Lạc đang tưới cây ngoài ban công, đưa trả điện thoại.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.” Cậu cười, nhận lại máy.
Trong ánh sáng buổi sớm, khuôn mặt cậu sáng sủa, trong trẻo. Từ trước tới nay, Hoắc Khoảnh ghét nhất là nợ ân tình. Nhưng lần này, rõ ràng anh đã mang phiền toái đến cho Trần Lạc Lạc.
Dưới ánh mắt mong chờ kia, anh trầm ngâm rồi mở miệng:
“Khảo sát sắp tới, để tôi dạy cậu học bù.”
Trần Lạc Lạc: “…”
Danh sách những việc muốn làm cùng Hoắc Khoảnh trong đầu Trần Lạc Lạc, trong nháy mắt tan thành mây khói. Tất cả chỉ còn lại hai chữ to tướng.
--- Học tập.