Chương 3

Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm sau, Trần Lạc Lạc lê bước nặng nề vào lớp học, quầng thâm dưới mắt rõ ràng đến mức không thể nào che giấu được.
Lý Xuân Dương vừa quay đầu lại đã nhìn thấy dáng vẻ đó, không khỏi kinh ngạc:
“Cậu thức trắng đêm đấy à?”
Trần Lạc Lạc mệt mỏi ngáp một cái, nằm gục xuống bàn: “Ừ, gặp ác mộng suốt đêm.”
“Ác mộng gì mà ghê gớm thế, đến nỗi quầng thâm mắt dày đặc như vậy.” Lý Xuân Dương vừa nói vừa lấy ra một viên kẹo bạc hà ném lên bàn cậu.
Trần Lạc Lạc cảm ơn, mí mắt díp lại vì buồn ngủ.
Lý Xuân Dương lắc đầu, rồi cũng quay người lại.
Đêm qua, Trần Lạc Lạc đã lùng sục khắp nơi để đốt sâu, tìm được vài tổ nhưng vẫn chưa thấy mẫu trùng.
Suốt đêm chạy đôn chạy đáo, về đến nhà, cậu thật sự không thể nào đặt lưng xuống cái giường đã bị đám sâu kia bò đầy. Đành phải chấp nhận nằm tạm trên sofa một đêm.
Thế là trong mơ cũng toàn thấy cảnh đốt sâu, cả đêm không tài nào ngủ ngon được, sáng dậy mới ra nông nỗi này.
Cố gắng chịu đựng tiết học đầu tiên buổi sáng, trong lúc mơ mơ màng màng, cậu quyết định đi rửa mặt. Nếu không, e là sẽ chẳng chống nổi hết cả buổi sáng.
Trong nhà vệ sinh không có mấy người. Trần Lạc Lạc vốc nước rửa mặt, tiện tay dùng áo đồng phục lau sơ qua, sau đó đeo kính đen lên.
Trong gương, thiếu niên tóc hơi ướt, đôi mắt trong veo, khi cười sẽ lộ ra lúm đồng tiền nhạt nhòa, nhìn qua đúng là kiểu người dễ bị bắt nạt.
Trần Lạc Lạc rất hài lòng với hình tượng "ngây thơ" này của mình.
Dù sao thì con người vốn có xu hướng kết bạn với những kẻ yếu hơn mình, cũng sẽ nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ họ.
Đây là kinh nghiệm sống cậu đã đúc kết được qua nhiều năm.
Trần Lạc Lạc vừa ra khỏi nhà vệ sinh, còn chưa kịp về đến lớp thì đã bị thầy Lý gọi vào phòng giáo viên khi đi ngang qua.
Trong vòng vài giây, Trần Lạc Lạc nhanh chóng lướt lại những hành động gần đây của mình, xác nhận chắc chắn không phạm lỗi gì, lúc này mới dám đàng hoàng bước vào.
“Thầy gọi em ạ?”
Thầy Lý vẫn giữ dáng vẻ ung dung quen thuộc, tay ôm cái bình giữ nhiệt đã cũ sắp bong lớp sơn ngoài:
“Trần Lạc Lạc, chuyện là thế này. Gần đây xảy ra không ít chuyện, nhà trường muốn trao đổi với phụ huynh để mọi người cùng chú ý hơn đến sự an toàn của học sinh. Thầy đã liên lạc với phụ huynh của các bạn khác rồi, nhưng lại không gọi được cho cha mẹ em.”
Trần Lạc Lạc khựng lại.
Thầy Lý nhìn cậu: “Thầy chỉ muốn hỏi một chút về tình hình gia đình em thôi, là ba mẹ bận việc hay có chuyện gì khác sao?”
Trần Lạc Lạc mím môi, cúi đầu:
“Em chỉ có một dì nhỏ thôi ạ.”
Thầy Lý hơi sững người, đôi mắt vốn híp lại thường ngày cũng hơi mở lớn ra.
Ba mẹ của Trần Lạc Lạc trước giờ chưa từng xuất hiện, nhưng những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt thì thường sẽ được ghi chú lại. Chỉ là, thầy Lý thật sự không ngờ Trần Lạc Lạc lại thuộc trường hợp như vậy.
Ngoài cửa, Hoắc Khoảnh vừa bước tới thì bỗng dừng lại.
Trần Lạc Lạc mím môi: “Số điện thoại em để lại là của dì em. Dì bận công việc, có thể không nghe máy, tối nay em sẽ gọi điện báo cho dì.”
Ánh mắt thầy Lý hơi phức tạp:
“Ừ... được rồi.”
Trần Lạc Lạc thoáng lộ vẻ bất an. Trong không khí có phần trầm lặng, cánh cửa văn phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
Trần Lạc Lạc quay đầu lại, thấy Hoắc Khoảnh đang đứng ở cửa.
Thầy Lý cũng hoàn hồn, khẽ ho một tiếng:
“Thật ra cũng không có gì nghiêm trọng, nhà trường chỉ muốn đảm bảo thêm an toàn cho học sinh. Em cứ về nói với dì là được. Về lớp đi.”
Trần Lạc Lạc gật đầu. Lúc đi ngang qua Hoắc Khoảnh, theo phản xạ, anh giơ tay định đỡ cậu một chút, bởi vì gần như mỗi lần Trần Lạc Lạc đi qua anh đều vướng chân.
Nhưng lần này không có.
Hoắc Khoảnh nhìn bóng lưng Trần Lạc Lạc rời đi. Một lúc lâu sau, anh cầm bài tập vừa thu lên đặt vào một cái bàn khác.
Trần Lạc Lạc không về lớp ngay, mà đứng trên hành lang đón gió. Cậu vừa mới rửa mặt xong nên bây giờ chỉ muốn hóng gió một chút cho tỉnh táo.
Hiện tại trong lòng cậu, loài sâu đã được xếp vào hạng những thứ đáng ghét nhất.
Cậu nhất định phải bắt được mẫu trùng, rồi đốt sạch chúng!
Trần Lạc Lạc đang suy nghĩ tối nay nên đến đâu đốt sâu, thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng bước chân.
Cậu ngẩng đầu, thấy Hoắc Khoảnh đang đứng cạnh mình.
Trần Lạc Lạc lập tức đứng thẳng người lại: “Hoắc Khoảnh?”
Hoắc Khoảnh không nói gì, chỉ liếc nhìn cậu một cái rồi đưa ra một mảnh giấy:
“Số liên lạc.”
Trần Lạc Lạc sững người, cúi xuống nhìn tờ giấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Trước đây cậu từng ngầm gợi ý muốn xin số liên lạc của Hoắc Khoảnh, nhưng anh luôn từ chối. Vậy mà giờ lại chủ động đưa cho cậu? Trần Lạc Lạc cầm tờ giấy, ngẩng đầu nhìn Hoắc Khoảnh.
Anh dừng một chút: “Có lúc tôi sẽ không trả lời tin nhắn đâu.”
Trần Lạc Lạc mỉm cười: “Ừ.”
Hoắc Khoảnh lại nhìn cậu một cái, rồi xoay người rời đi.
Rõ ràng Trần Lạc Lạc là kiểu người chỉ cần gặp chuyện nhỏ là khuôn mặt đã như sắp khóc đến nơi. Vậy mà khi nhắc đến cha mẹ, cậu vẫn có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Chỉ lặng lẽ một mình đứng ở đây, trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Hoắc Khoảnh cũng không biết nên miêu tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào. Không phải thương hại, cũng chẳng phải đồng cảm, chỉ là... có chút cảm giác khó nói thành lời, kỳ lạ một cách khó hiểu.
Về sau anh mới hiểu ra rằng đó chính là sức hút độc nhất của một đóa bạch hoa kiên cường.
Trần Lạc Lạc nắm chặt tờ giấy, vừa xoay người định quay lại lớp thì chợt nhìn thấy qua cửa sổ, Lý Xuân Dương đang trừng mắt nhìn bóng lưng Hoắc Khoảnh.
Trần Lạc Lạc giật mình, vội vàng chạy qua: “Lý Xuân Dương?”
Lý Xuân Dương như bừng tỉnh từ cơn mộng: “Gì vậy?”
Trần Lạc Lạc nghi hoặc: “Sao cậu cứ nhìn Hoắc Khoảnh mãi vậy?”
Lý Xuân Dương thần bí lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tớ đang nhìn tình địch đời mình.”
Trần Lạc Lạc: “……”
Lý Xuân Dương học lớp 11, đã vững vàng ở vị trí hạng nhì suốt hai năm.
Hoắc Khoảnh chính là cái rào cản mà cậu ta không thể vượt qua được.
“Cậu làm tớ hết hồn đấy.” Trần Lạc Lạc bật cười.
Lý Xuân Dương khó hiểu:
“Hả?”
Trần Lạc Lạc không giải thích thêm. Vừa rồi ánh mắt Lý Xuân Dương nhìn Hoắc Khoảnh y như chuột thấy gạo, chó thấy xương, sói thấy cừu… đến mức cậu còn tưởng mình lại sắp có thêm tình địch.
Về lại lớp học, nhờ vài đoạn “nhạc nền” vừa rồi, đầu óc Trần Lạc Lạc bỗng tỉnh táo hẳn. Thậm chí cậu còn cảm thấy mình có thể làm hẳn một đề thi toán luôn.
Cậu len lén lấy điện thoại ra, lưu số Hoắc Khoảnh, tiện thể lướt xem tin tức gần đây.
Gần đây xảy ra không ít chuyện đáng sợ, từ trường học đến trong nhà đều có. Nghĩ tới cái tổ sâu mà đêm qua cậu vừa tìm thấy, Trần Lạc Lạc cũng không thấy ngạc nhiên chút nào.
Chừng nào còn chưa tìm được mẫu trùng, đám sâu ấy sẽ mãi không bao giờ tiêu diệt hết.
Hôm nay Lý Xuân Dương dường như đặc biệt chăm chỉ. Trần Lạc Lạc ngồi ngay sau lưng, tận mắt thấy cậu ta làm xong hai đề tiếng Anh, một bài toán, rồi còn đang chuẩn bị bài cho tiết vật lý hôm sau. Đầu tóc tán loạn, học hành nghiêm túc đến nỗi khiến Trần Lạc Lạc cũng thấy ngại vì mình mãi lo chơi.
Bình thường Lý Xuân Dương cũng siêng năng, nhưng chưa từng chăm chỉ như hôm nay.
Trần Lạc Lạc hoàn toàn không hiểu thế giới của học bá. Đối với cậu, kiến thức là thứ có thể lưu trữ như tập tin trong đầu. Cậu không mở “folder” thì nó không hiện ra. Cần dùng lúc nào thì mở lúc đó, lấy được bao nhiêu còn tùy tâm trạng.
Tan học như thường lệ, Trần Lạc Lạc bắt xe buýt về nhà. Chỉ là hôm nay, cậu không gặp Hoắc Khoảnh dọc đường.
Cậu còn có chút hụt hẫng.
Phía bên khu B có tiếng nhạc tang vọng lại. Nghe nói là làm theo phong tục quê nhà, mỗi ngày đều gõ trống đánh chiêng, cũng xem như gây ồn ào.
Nhưng bà cụ ấy khi còn sống là người tốt, hàng xóm đều không ai than phiền gì nên cứ để vậy. Trần Lạc Lạc cũng nghĩ, có hôm nào rảnh sẽ ghé qua đốt nén nhang.
Dù sao bà cụ cũng thật lòng tốt với cậu.
Cậu nghĩ vậy, vừa định vào đàn làm chút việc thì gửi một tin nhắn cho Hoắc Khoảnh.
【 Trần Tiểu Lạc: Hoắc Khoảnh, chào anh, em là Trần Lạc Lạc. (Chó Shiba cười nhẹ.jpg) 】
【 Hoắc Khoảnh: Ừ. 】
Ngoài dự đoán, Hoắc Khoảnh trả lời ngay, khiến Trần Lạc Lạc cảm thấy vừa bất ngờ vừa mừng rỡ. Đang loay hoay nghĩ tiếp theo nên nhắn gì thì cậu đã đi tới trước cửa nhà mình.
Bước chân chợt khựng lại. Trần Lạc Lạc vừa nhìn điện thoại vừa ngước mắt lên — đối diện là một mái đầu mào gà.
“Anh họ!”
Trần Lạc Lạc lùi lại một bước.
Thiếu niên đầu mào gà tiến thêm một bước, giơ tay Nhĩ Khang ra (kiểu tay ôm tình cảm):
“Anh họ, là em đây! Em họ mà anh yêu thương nhất đây mà!”
Trần Lạc Lạc lại lùi một bước nữa:
“Cái đầu tóc gì thế kia?”
“Thì... em tức mẹ em quá, nên nhuộm thôi. Mà kệ đi anh, giờ anh cho em vào nhà trước được không, em ngồi đây nửa tiếng rồi đó.”
Trần Lạc Lạc mặt đơ mở cửa. Đầu mào gà vào nhà như cá gặp nước, thay giày xong liền ôm con Đại Hắc đang nằm ở huyền quan, gào lên (tiếng hú vui mừng).
“Đại Hắc! Có nhớ tao không? Tao mang cho mày xương siêu to khổng lồ đây này!”
Trần Lạc Lạc nhìn bộ dạng cam chịu số phận của Đại Hắc mà đồng cảm sâu sắc.
“Sao em lại đến đây?” Trần Lạc Lạc hỏi, rồi búng tay cái “tách”: “Thôi khỏi nói, chắc lại cãi nhau với dì.”
Đầu mào gà lập tức xị mặt: “Họp phụ huynh, bà ấy cho em leo cây. Em không cãi với bà ấy thì cãi với ai?”
“Nhưng mà, em cũng nhớ anh thật mà, nên mới đến thăm nè.”
Em họ Trần Lạc Lạc — Mạnh Hàn, chỉ nhỏ hơn cậu hai tháng. Nhìn thì lố lăng vậy thôi, nhưng thật ra là giáo thảo trường cậu ta, thành tích cũng không tồi.
“Ở lại một đêm hai trăm. Trả tiền mới được ở.” Trần Lạc Lạc nói, ngồi phịch xuống sofa, tháo kính, đặt sang bên cạnh.
Mạnh Hàn hiển nhiên đã đoán trước được. Dù càu nhàu, cậu ta vẫn lôi ra hai trăm:
“Ở một đêm thôi!”
Trần Lạc Lạc gật đầu hài lòng:
“Phòng khách tự lo dọn dẹp.”
“Yessir!”
Mạnh Hàn nói xong lại cười hề hề thò mặt sang: “Anh à, sự nghiệp cưa crush của anh sao rồi?”
Trần Lạc Lạc liếc Mạnh Hàn một cái, mặt đầy tự hào hừ nhẹ:
“Lấy được số liên lạc rồi.”
Mạnh Hàn chớp mắt:
“…… Anh theo đuổi người ta lâu vậy rồi, giờ mới lấy được số?”
Trần Lạc Lạc híp mắt lại:
“Đầu óc non nớt không hiểu gì, đây gọi là nước chảy dài lâu, từ từ thấm.”
Mạnh Hàn gãi mũi: “Rồi rồi rồi, chảy dài lâu.”
Có điều dòng nước này dài đến mức… chắc sắp bốc hơi hết rồi.
Trần Lạc Lạc đứng dậy: “Tóm lại, cơm tối tự lo, tối đừng gọi anh, anh phải đi cứu thế giới. Rõ chưa?”
Mạnh Hàn giơ tay làm dấu OK, nhưng trong lòng thì đầy ngổn ngang.
Anh họ của cậu ta hồi nhỏ còn khá bình thường, không hiểu sao sau này lại mắc phải một căn bệnh.
―― *Bệnh trung nhị.
Cứ tưởng mình là cứu tinh thế giới, lúc nào cũng muốn cứu rỗi nhân loại.
Cũng may là cậu ta không bị trung nhị. Không thì sau này nghĩ lại, tuyệt đối là vết đen lịch sử không thể xóa nổi.
__________
(*) Bệnh trung nhị (中二病) là: Tâm lý trẻ trâu thích thể hiện, tưởng mình đặc biệt, ngầu lòi.