Du Thuyền Tận Thế - Lesliya
Chương 2: Cuộc đua trong màn sương
Du Thuyền Tận Thế - Lesliya thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Tiểu Nghiêu vừa định chần chừ thêm ba giây thì đã có một người nhảy vọt lên trước mắt cô. Đó là một anh chàng cao khoảng 1m8, gương mặt khá ưa nhìn, thân hình gầy gò, tóc ngắn, phần tóc trước trán nhuộm vàng hoe. Điểm nhấn khiến người ta không thể rời mắt chính là ba chiếc khuyên tai bạc được đeo suốt từ trên xuống dưới ở tai trái, trông thật ngang tàng.
Anh chàng mặc chiếc quần jeans bạc màu, hai bên đùi gần gối bị xé rách, lộ ra lớp da không mấy lành lặn. Phía trên là chiếc áo phông tay dài màu đen in đầy những chữ cái chồng chéo, nhìn chẳng ra nghĩa nổi.
Trong lúc Mạc Tiểu Nghiêu quan sát đối phương, anh ta cũng đang ngắm cô, có vẻ không tỏ ra coi cô là mối nguy hiểm.
Chỉ vài giây sau, người đàn ông đưa hai ngón tay cái vào túi quần, một chân duỗi thẳng ra ngoài, cười tươi với Mạc Tiểu Nghiêu: "Ê, chào cô bé, gặp cô ở đây đúng là trời định an bài ấy nhỉ."
Nhưng Mạc Tiểu Nghiêu chẳng hề muốn gặp mặt "an bài" này chút nào.
Không để tâm đến vẻ lạnh nhạt của cô, anh chàng tự giới thiệu: "Tôi tên Nhạc Âm. Còn cô?"
"Mạc Tiểu Nghiêu." Giọng cô vừa dứt khoát, vừa lạnh lùng như chính tính cách của cô vậy.
"Uhm... Cô thích tôi gọi là Tiểu Nghiêu hay cô Mạc?" Nhạc Âm vừa nói vừa rút tay trái khỏi túi quần, nghịch ngợm với hai lọn tóc vàng trước trán.
"Mạc Tiểu Nghiêu."
"... Chà, vậy cũng được."
Thấy cô không tỏ vẻ thân thiện, Nhạc Âm nhún vai, quay đầu ngắm chiếc "xe" mình vừa nhảy lên, rồi ngẩn người vì sự hỗn độn trên đó.
"Anh chị em ơi, cái đồ chơi này mà cũng gọi là 'xe' à?" Mạc Tiểu Nghiêu gật đầu, cảm thấy đồng cảm bất ngờ. Rõ ràng, Nhạc Âm và cô cùng một nhóm. Đã phải hợp tác cùng nhau, chuyện riêng tư thì không cần nói, song chuyện công việc vẫn cần bàn.
"Anh biết lái không?" Mạc Tiểu Nghiêu đi tới bên cạnh anh chàng. Không đi giày, cô bước loạng choạng, vô tình giẫm phải thứ gì đó. Cô cúi xuống phát hiện ra đôi dép lê hình chú khỉ màu nâu, trông khá ngộ nghĩnh.
Dù không bị giẫm vào chân, Nhạc Âm vẫn cảm nhận thấy dép bị giẫm. Anh cúi đầu liếc qua, rồi thản nhiên rút chân khỏi dép, lùi lại một bước, đứng trần chân trên sân khấu nhỏ.
Mạc Tiểu Nghiêu ngẩng đầu, không hiểu anh ta định làm gì. Nhạc Âm chẳng quan tâm đến vẻ lạnh nhạt của cô, chỉ vào đôi giày không gót của cô rồi chỉ vào đôi dép lê của mình: "Cô đừng đi đôi giày ấy nữa, không chê thì đi tạm đôi dép của tôi. Đây là đường đua, chắc chẳng có dây an toàn nào đâu, đứng không vững bị hất ra ngoài thì phiền phức lắm."
"... Cảm ơn." Mạc Tiểu Nghiêu im lặng vài giây, rồi chấp nhận. Cô ngồi xuống cởi giày, do dự rồi không nỡ vứt đi, đá sang bên. Dù chỉ mua vài tháng trước, tốn mất mấy ngàn tệ, nếu hỏng thì cũng tiếc vài lần ngắm nghía.
Đứng chân đất trên sân khấu hơi lạnh, cô chẳng bận tâm đến chuyện đôi dép có bẩn hay không, có bệnh gì không. Thế là cô bước lên, xỏ chân vào đôi dép lê, dậm mấy cái cho vừa.
Sau khi đôi dép mang lại chút ấm áp, cô nhúc nhích các ngón chân, rồi ngẩng đầu hỏi: "Anh không lạnh chân à?"
Nhạc Âm hất tóc, cười xòa: "Không sao, tôi quen rồi."
"Mà sao anh lại đến đây?" Mạc Tiểu Nghiêu không thể tiếp tục lạnh lùng được nữa, nhất là khi cô có chuyện muốn hỏi: "Bên ngoài... Có phải đã..."
Nhạc Âm nhặt dùi trống lên, xoay đi xoay lại trong tay, cúi đầu nhìn: "Tận thế tới rồi... Hôm qua tôi thức đêm, sáng ngủ dậy định đi ăn thì bị lôi đến đây."
"Quả nhiên..." Mạc Tiểu Nghiêu nhíu mày, cảm giác mọi thứ thật không thực. Mấy tiếng trước cô còn vật lộn với công việc để giành giải thưởng cuối năm, giờ đây, chẳng còn công ty, chẳng còn Trái đất nữa.
"Tận thế hay không, có ý nghĩa gì nữa đâu."
Nhạc Âm tung dùi trống lên không trung, bắt lấy, theo thói quen đặt ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa ở vị trí cách đầu dùi trống một phần ba, ngón áp út và ngón út khép hờ. Anh quay đầu nói với Mạc Tiểu Nghiêu: "Với tôi, ban nhạc tan rã chẳng khác gì tận thế. Giờ đã tận thế thật rồi cũng tốt, đỡ phải nghĩ xem mai sau sống sao nữa."
Nói xong, anh vung dùi trống gõ lên bộ trống trước mặt. Cách gõ có vẻ tùy hứng nhưng lại rất nhịp nhàng, chứng tỏ đã từng luyện tập nhiều lần.
Mạc Tiểu Nghiêu không làm phiền anh nữa, quay sang quan sát xung quanh. Lúc này, tất cả các "xe" đều đã có người, chỉ khác nhau về số lượng.
Những loại "xe" một chỗ như xe đạp, chổi bay, nắp cống bay, thằn lằn bay vỗ cánh... Sau khi đã có người, chúng lập tức xuất hiện lớp chắn màu đỏ ngăn không cho người khác leo lên.
Còn loại sân khấu nhỏ màu xanh lam như của Mạc Tiểu Nghiêu vẫn phát sáng, rõ ràng vẫn có thể lên thêm người.
Cô đảo mắt nhìn quanh, loại "xe" chở được nhiều người như thế này cũng không ít. Chiếc xe việt dã cách đó khoảng 120 mét về phía trước bên trái và chiếc xe ba bánh điện cách đó khoảng 50 mét về phía sau bên phải đều chỉ có hai người.
Dưới những chiếc xe đó, rất nhiều người đang chen lấn xô đẩy. Người này vừa bám vào cửa xe định chui vào thì chân đã bị người phía sau kéo lại. Người kia muốn né đám đông, định chui vào từ cửa sổ nhưng bị quá nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm nên không thể thực hiện được.
Mạc Tiểu Nghiêu lắc đầu ngao ngán: "Nhiều chỗ trống thế kia mà, sao cứ phải chen chúc vào mấy chiếc xe đó... Thiếu sáng tạo quá."
Tất nhiên cô không thừa nhận mình chọn sân khấu nhỏ này vì không "bốc" được chiếc xe nào xung quanh.
"Ít nhất họ cũng biết lái mấy chiếc xe đó. Còn cô, nếu cứ tiếp tục lãng phí thời gian ngắm người khác, e một phút nữa cô chỉ có thể đứng đây ghen tị với vận may của họ thôi."
Mạc Tiểu Nghiêu giật mình quay đầu, không biết từ lúc nào đã có một người đàn ông đứng sau lưng mình cách nửa bước chân.
Người đàn ông này cao tầm 1m8, cao hơn Nhạc Âm nửa cái đầu, đôi mắt sâu thẳm, gương mặt sắc nét, dáng vóc cân đối, không gầy gò như Nhạc Âm mà toát lên vẻ mạnh mẽ.
Mạc Tiểu Nghiêu cảm thấy, chắc chắn người này thuộc kiểu "mặc đồ vào trông gầy nhưng cởi ra thì cơ bắp cuồn cuộn". Dù nhìn đối phương rất hút mắt, gu ăn mặc cũng không tồi.
Anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu xanh đen, bên ngoài là áo gi-lê họa tiết kẻ sọc đỏ xanh trên nền màu be nhạt, quần tây màu nâu đậm, áo khoác dài bằng vải cashmere màu xám tro vừa ấm vừa thời trang, toát lên vẻ phóng khoáng pha chút lịch lãm.
Nếu Nhạc Âm là anh trai hàng xóm thì người đàn ông này đích thị là sếp tổng bá đạo.
Ánh mắt sâu thẳm của anh quan sát Mạc Tiểu Nghiêu từ trên xuống dưới, dừng lại chút ở đôi dép lê hình khỉ, cuối cùng nhớ đến quy tắc "không nên tùy tiện đánh giá trang phục của phụ nữ" nên chỉ buông một câu chẳng mấy chân thành: "Gu cô độc đáo thật."
Mạc Tiểu Nghiêu lạnh lùng: "Không phải, tôi không có, đừng nói linh tinh."
Hình như người đàn ông không định giới thiệu bản thân, anh giơ tay trái lên xem đồng hồ, thản nhiên hỏi: "Còn một phút bốn mươi lăm giây nữa là đến thời gian thông báo, có ai biết cách điều khiển thứ này không?"
Mạc Tiểu Nghiêu im lặng bước đến cầm cây đàn bass lên, lướt nhẹ ngón tay trên dây đàn, tiếng đàn du dương vang lên: "Bass hoặc guitar điều khiển hướng đi, tay trống hoặc đàn keyboard điều khiển tốc độ, mic để tấn công. Lúc tôi bước lên đây, nghe thấy giọng nói trong đầu thông báo như vậy, mấy người không nghe à?"
Lúc này Nhạc Âm cũng dừng động tác, khẽ lắc đầu: "Tôi không nghe thấy gì cả."
Người đàn ông khoanh tay trước ngực, bước đến chỗ chiếc keyboard, đặt tay lên phím đàn, linh hoạt chơi một đoạn nhạc ngắn. Sau khi chơi xong, anh quay lại: "Tôi cũng không."
"Vậy chắc là đặc quyền của người đầu tiên bước lên đây rồi." Mạc Tiểu Nghiêu đưa ra kết luận, cô thoáng liếc nhìn những người đang chen lấn xô đẩy để giành chỗ trên những chiếc "xe" quen thuộc, rồi quay lại giơ cây đàn bass trong tay về phía hai người còn lại: "Nói trước nhé, tôi biết chơi mỗi bass, mà cũng chỉ là nghiệp dư, toàn chơi mấy bài cũ thôi."
Nhạc Âm xua tay tỏ vẻ không thành vấn đề: "Ban nhạc bọn tôi tuy tầm thường nhưng dù sao cũng là ban nhạc, tôi phối hợp với hai người là được."
Người đàn ông kia nghiêng đầu, mỉm cười: "Tôi không nghe nhiều nhạc thịnh hành lắm. Nhưng nếu là nhạc giao hưởng hoặc những bài hát cũ quen thuộc thì tôi có thể thử xem."
Mạc Tiểu Nghiêu và Nhạc Âm nhìn nhau, tuy mới quen biết chưa đầy hai phút nhưng cả hai đều hiểu rõ ý của đối phương qua ánh mắt.
Nhạc giao hưởng à? Xin lỗi, đây chịu!
"Vậy... Hay là thử mấy bài cũ nhé?" Nhạc Âm không muốn nhận thua trong lĩnh vực sở trường duy nhất của mình, bèn thử đề xuất một số bài hát mà anh ta cho là cũ đến mức không thể cũ hơn được nữa. Song, hai người còn lại, người này chỉ cười mà không nói, người kia chỉ biết lắc đầu.
Nhạc Âm bắt đầu cảm thấy lo lắng cho đường chân tóc của mình... Đương nhiên khả năng cao là anh ta sẽ "toang" trước, mà "toang" rồi thì còn lo lắng gì nữa.
Mắt thấy chỉ còn một phút cuối cùng, Nhạc Âm cắn răng, nhắm mắt đưa ra đề nghị cuối cùng: "Hay là bài 'Chúng ta cùng chèo thuyền nào' được không, bài này chắc chắn hai người phải biết chứ?"
Mạc Tiểu Nghiêu thở phào nhẹ nhõm: "Biết. Không chỉ bài này, tôi còn biết cả bài 'Vịt mẹ dắt đàn con' nữa." Về phần tại sao toàn là những bài hát thiếu nhi, Mạc Tiểu Nghiêu bày tỏ một lời khó nói hết. Cô hoàn toàn không muốn nhớ lại những ngày tháng khổ sở khi mới học chơi bass.
Đây cũng là một trong những lý do khiến cô bỏ dở giữa chừng. Ai đời cầm cây đàn bass trên tay mà chỉ biết gảy mỗi 'Vịt mẹ dắt đàn con' chứ?
Nghe Mạc Tiểu Nghiêu nói biết, Nhạc Âm vội vàng nhìn về phía người đàn ông còn lại, chỉ sợ đối phương lại nói không biết: "Anh zai, anh biết bài này chứ? À, tôi là Nhạc Âm, còn đây là Mạc Tiểu Nghiêu, anh tên gì vậy?"
"Khương Yển." Người đàn ông cau mày, vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt: "Không còn lựa chọn nào khác à?"
Dường như nhạc thiếu nhi đã mở ra một cánh cửa lớn trong tâm trí Mạc Tiểu Nghiêu, rất nhiều bài hát bị lãng quên theo năm tháng bỗng ùa về. Cô bất đắc dĩ liếc Khương Yển, thản nhiên nói: "Bài 'Hai chú hổ' cũng được, anh chọn đi."
"Thế 'Chúng ta cùng chèo thuyền nào' đi." Khương Yển quyết định ngay. Bây giờ anh có hơi hối hận vì đã lên chiếc "thuyền giặc" này, cảm giác như mình sẽ bị hai người đối diện kéo vào một vực thẳm kỳ quái nào đó.
Biết thế này, thà lúc trước anh cứ nổ tung cùng Trái đất cho xong.