Dư Vị Mối Tình Đầu - Hoài Nam Tiểu Sơn
Pháo hoa đêm Giao thừa
Dư Vị Mối Tình Đầu - Hoài Nam Tiểu Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ngọc vẫn cảm thấy tờ giấy xé từ sổ tay đó quá nhàu nát, cuối cùng cô đổi sang một tờ giấy viết thư khác và chép lại một lần.
Nhưng để bức thư tạm biệt của mình trông không quá giống một bức thư tình, cô đã chọn một loại giấy có màu sắc cổ điển.
Nhìn qua thì có vẻ bình thường, nhưng thực ra tất cả đều là một phần trong kế hoạch của cô.
Về việc ngày nào sẽ gửi bức thư này đi, Tô Ngọc đã suy nghĩ rất lâu.
Hôm đó, khi đang lựa chọn phong bì trong hiệu sách của trường, trong đầu cô có hai người tí hon đang đấu tranh nội tâm, một người nói: Gửi đi!
Người kia lại nói: Cậu có bao giờ nghĩ rằng, nếu thất bại, cậu sẽ đối mặt với cậu ấy như thế nào không?
Suy nghĩ mâu thuẫn của cô khiến cho hành động của cô cũng thay đổi liên tục.
Cô cầm lấy hai chiếc phong bì, một chiếc là phong bì giấy da bò bình thường nhất, chiếc còn lại thì hoa hòe hơn một chút.
Cuối cùng, Tô Ngọc đã chọn giấy da bò.
Cô quyết định sẽ đưa cho cậu vào ngày cô rời trường.
Kết quả tồi tệ nhất, Tạ Trác không chịu nhận, cô nhiều nhất cũng chỉ hơi mất mặt một chút, rồi tháo chạy trong bẽ bàng, dù sao thì học kỳ sau cũng khó mà gặp lại cậu ấy nữa.
Tô Ngọc đã nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy.
Tình cờ hôm đó Giang Manh đột nhiên nảy ra ý định đi xem các bạn nam chơi bóng. Cô ấy đã hồi phục tinh thần phần nào, trò chuyện phiếm vài câu, khi nhìn thấy Tạ Trác, cô ấy bỗng nhớ lại lời hứa mai mối lúc trước.
Thế là, cô ấy cứ thế ngang nhiên chạy đến ngay trước mắt Tô Ngọc, kéo Tạ Trác sang một bên.
Vì Triệu Uyển Đình muốn nghe Tạ Trác nói gì, nên đã khoác tay Tô Ngọc đi theo sau lưng bọn họ.
Một loạt câu hỏi được đưa ra.
Cậu ấy đã trả lời thế nào, cô đều nghe thấy rất rõ.
Sau khi Tạ Trác rời đi, Giang Manh quay đầu lại nhìn Tô Ngọc, cô ấy nhún vai, rất nhẹ nhàng mà "chữa cháy" cho câu trả lời của Tạ Trác: “Cậu ấy nói cậu rất đáng yêu.”
—— Không, Tạ Trác hoàn toàn không nói vậy.
Cậu ấy thậm chí còn không thèm khen cô đáng yêu.
Tô Ngọc cúi đầu, nhẹ giọng đáp: “Tớ đã nghe thấy rồi.”
Rất nhanh, cô gượng nặn ra một nụ cười ấm áp: “Không sao đâu, dù sao tớ cũng không thích cậu ấy.”
Giang Manh vốn dĩ có chút áy náy, nhưng khi nghe cô dửng dưng nói không thích, cô ấy liền bật cười: “Cậu nói đúng.”
Buổi tối hôm đó, bước chân vừa nhẹ vừa nặng, Tô Ngọc cứ lâng lâng, không biết bằng cách nào mà về được đến lớp học.
Phong bì giấy da bò đựng thư tình vẫn còn trong cặp sách.
Tô Ngọc lấy phong bì ra, mở nó, xem đi xem lại nhiều lần, rồi lại gấp lại, cất vào.
Tạ Trác nói, cậu sẽ không nhận thư tình nữa.
Bức thư cô đã dành cả buổi tối tự học để viết, giờ không thể gửi đi được nữa rồi.
Tô Ngọc vẫn còn nhớ vẻ mặt thất vọng, tủi thân, gần như sắp khóc của cô bé lớp 10 hôm nay.
Cảnh tượng đó hiện rõ mồn một trước mắt, cô dường như nhìn thấy hình bóng của chính mình trong mắt cô bé ấy.
Nếu không có cô gái này đi trước mở đường cho cô, những lời nói lạnh lùng kia của cậu có lẽ đã rơi xuống người cô rồi.
Tô Ngọc vẫn cứ mơ mộng viển vông.
Chấp niệm của cô vẫn chưa tan biến, cô đã quá tham lam rồi.
Cô thật ngốc.
Mẹ của cậu ấy dịu dàng như vậy, nhà của cậu ấy lớn như vậy, cậu ấy ngay cả đi học cũng có tài xế đưa đón, cậu ấy sẽ đến một nơi mà cô ngay cả đi du lịch cũng không đủ tiền để học.
Sao cô có thể cảm thấy có một tia rung động lóe lên khi tiếp xúc với cậu ấy chứ?
Chút tình nghĩa từ việc giảng vài bài tập đã là duyên phận rồi sao?
Lại dựa vào đâu mà cho rằng, nhờ có ánh sáng của anh trai, có thể nói chuyện với cậu ấy thêm vài câu, thì sẽ có khả năng được cậu ấy chú ý đến?
Đó không phải là cảm giác rung động, đó là ảo giác.
Cô thật ngốc quá đi.
Tô Ngọc đã cho rằng chuyện này sẽ diễn ra rất đơn giản.
Chỉ là gửi một bức thư, cậu ấy nhận thì là tốt nhất, không nhận thì cô cũng có thể rộng lượng mà buông bỏ.
Không hề như vậy chút nào.
Kết quả là, cô không thể buông bỏ được nữa rồi.
Chỉ đến khi thật sự "đâm đầu vào tường nam"* mới phát hiện, Tạ Trác là sự si mê mà cô không thể nào vượt qua được.
(*) Đâm đầu vào tường nam*: Thành ngữ chỉ sự cố chấp đến đường cùng mới nhận ra thất bại
Ngày hôm sau, khi Tạ Trác rời trường, có một người đàn ông đến giúp cậu chuyển hành lý.
Là chú tài xế của nhà Tạ Trác, Tô Ngọc đã từng gặp.
Nhìn cậu rời đi, tia hy vọng cuối cùng cứ thế tan biến, Tô Ngọc vò nát lá thư trong tay.
Bàn của Tạ Trác đã được dọn sạch. Ngoài cậu ra, trong lớp còn có một số học sinh đội tuyển thi học sinh giỏi cũng đã đi, học kỳ sau số học sinh đến lớp sẽ không còn đông nữa.
Xem ra, cậu thật sự sẽ không quay lại nữa.
Trên đường về nhà, Tô Ngọc đột nhiên nhớ lại, có một lần Giang Manh hỏi cậu ấy, nếu gặp được cô gái mình thích, cậu ấy có chủ động theo đuổi không?
Tạ Trác không né tránh câu hỏi này, cậu nói cậu ấy là kiểu người tuyệt đối chủ động.
Thực ra cậu đã sớm cho ra đáp án rồi.
Tạ Trác sẽ không bị động chấp nhận tình yêu của người khác.
Khi gặp được tình yêu, cậu ấy sẽ có ham muốn chiếm hữu, có tính tấn công. Chủ động thôi vẫn chưa đủ, cậu ấy là tuyệt đối chủ động.
Chứ không phải cứ bình thản, tĩnh lặng như thế này, chờ đợi bàn tay mình được người khác lấp đầy tình yêu.
Tô Ngọc ngồi trước cửa sổ phòng, dành một tiếng đồng hồ để tự điều chỉnh lại tâm trạng, cô nhìn chậu lan Hỏa diệm đang phát triển tươi tốt.
Trong mùa đông khô cằn và sâu thẳm này, nó vẫn rực rỡ và tươi tắn, tỏa sáng biết bao.
Nó luôn nhắc nhở cô rằng, khi thích một người, đừng vì người đó mà đánh mất chính mình. Nếu bạn vì người đó mà tự ti, nghi ngờ bản thân, đó chính là một tình cảm sai lầm.
Đừng để sự tỏa sáng của người ấy làm bạn tổn thương, đừng trở thành cái bóng của người ấy. Hãy học theo người ấy để tự mình trở thành ánh sáng.
Tô Ngọc hít một hơi thật sâu, cuối cùng cất phong bì đi, lấy bài tập ra làm.
Nếu yêu thầm đã định trước là không có kết quả, thì ít nhất cũng phải mang lại chút lợi ích, ví dụ như dẫn lối cho cô đến một tương lai tươi sáng.
Đêm Giao thừa, ngôi nhà của Tạ Trác vẫn yên tĩnh.
Gia đình cùng nhau ăn một bữa cơm tất niên, sau đó cũng chẳng có việc gì khác để làm.
Ông bà nội đã đi ngủ. Bố đang gọi điện thoại cho đối tác kinh doanh để chúc Tết. Mẹ đang dùng dụng cụ làm đẹp để chăm sóc da mặt. Còn Tạ Trác thì nhàm chán ngồi chơi game một lúc trong phòng khách.
Nhà họ Tạ không ăn Tết.
Câu này có thể hiểu là, những nghi thức như bữa cơm tất niên sum họp và cùng nhau đón Giao thừa của các gia đình bình thường đều được lược bỏ ở nhà họ.
Người trong nhà không thích náo nhiệt, sẽ không mời họ hàng đến ăn cơm, người đông thì ồn ào, dễ gây phiền nhiễu, cũng không chơi bài, tiếng súc mạt chược càng khiến người ta phiền lòng hơn.
Tạ Trác lớn lên trong môi trường này, sớm đã quen rồi.
Nhưng thỉnh thoảng nhìn thấy những màn pháo hoa khổng lồ bùng nổ bên ngoài, cậu lại hơi thất thần mà nghĩ, không biết cảm giác đón Tết náo nhiệt là như thế nào.
Lớn đến từng này, cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác nghi thức “trong tiếng pháo tre tiễn năm cũ” (một câu thơ cổ miêu tả không khí Tết).
Cư dân ở đây vẫn luôn rất yên tĩnh, rất tôn trọng ông nội.
Khi còn nhỏ, Tạ Trác từng nhìn thấy dáng vẻ phát bệnh của ông nội một lần. Ông giơ hai tay lên chạy về phía những bông pháo hoa rực rỡ, cố gắng chạy vào trong “mưa bom bão đạn” đó, muốn bị dòng chảy của thời đại cuốn đi.
Đó là lần đầu tiên cậu chứng kiến cảnh tượng ấy. Tạ Trác sợ hãi tột độ, nắm chặt tay mẹ, nấp sau lưng người lớn.
Sau này, trong những lời nói rời rạc của họ, cậu đã biết đến từ “tự sát”.
Từ đó, pháo hoa đối với Tạ Trác chính là mưa bom bão đạn.
Kiều Vũ Linh từ Bắc Kinh gửi cho cậu một chiếc kính thực tế ảo VR.
Để giết thời gian, Tạ Trác thử một chút, rồi tạm thời cất đi.
Chiếc kính vẫn nằm trong tay cậu, cậu lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dường như đang chờ đợi có thứ gì đó bay lên bầu trời đêm.
Vậy mà khu này lại rất yên tĩnh.
Chung cư ở đây không nhiều. Bố mẹ Tạ Trác đã chào hỏi mọi người, mong họ không đốt pháo hoa trong khu dân cư, và hàng xóm đều thân thiện đồng ý.
“Tạ Trác.”
Mẹ Hướng Mẫn Ngôn từ trên lầu đi xuống, hỏi: “Đang ngẩn người gì vậy?”
Tạ Trác nhìn bà, hỏi: “Ông nội ngủ rồi ạ?”
“Ừm.” Bà gật đầu, trong lòng dường như có chút suy nghĩ, rồi hỏi tiếp: “Mẹ đột nhiên nhớ ra, mấy hôm trước ông nội nhập viện, con nói có một bạn học đã giúp đỡ. Con đã cảm ơn người ta tử tế chưa?”
Tạ Trác nhớ đến Tô Ngọc, nhớ đến hai lần từ chối của cô vào tối hôm đó. Cậu lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Bạn ấy nói không cần ạ.”
Hướng Mẫn Ngôn cúi mắt suy nghĩ. Bà cảm thấy con trai mình làm việc vẫn có chừng mực, cậu đưa ra phản hồi như vậy, có lẽ là vì đối phương kiên quyết không nhận quà cảm ơn.
Bà gật đầu, lại nhìn vào thiết bị trong tay cậu, dịu dàng cười: “Game gì vậy, mẹ cũng chơi thử xem.”
Tạ Trác đưa kính VR cho bà: “Mẹ đeo cái này vào đi.”
Sau khi tỉ mỉ giải thích cho mẹ cách sử dụng thứ này, Hướng Mẫn Ngôn dưới sự hướng dẫn của cậu đã chơi rất nhập tâm.
Tạ Trác ngồi cạnh bà. Vừa mới làm mẫu xong, cậu thấy điện thoại sáng lên.
Hiển thị một dãy số dài.
Không biết là ai gọi đến, cậu đoán có thể là bạn bè chúc mừng năm mới.
“Con nghe điện thoại một lát.” Cậu cầm điện thoại lên, đi đến bên cửa sổ đứng, rồi mới từ tốn bắt máy.
Tạ Trác mở hé cửa sổ, để cho cơn gió lạnh trong vườn phả vào mặt.
Cậu vừa mới nhấn nút nghe, đã nghe thấy tiếng gió xào xạc ở đầu dây bên kia, và một tiếng gọi nhẹ nhàng của cô gái: “Tạ Trác.”
Cô rất thích gọi tên cậu.
Giọng điệu tròn vành rõ chữ, thậm chí nhiều lần còn khiến cậu nghe ra được ý vị trân trọng quá mức.
Như thể gọi xong lần này sẽ không còn lần sau nữa, trân trọng đến lạ.
Cô im lặng hai giây, phát ra một âm tiết ngắn ngủi và có vẻ gượng gạo: “…Ừm.”
Sau đó, Tô Ngọc lại gọi cậu một tiếng: “Tạ Trác.”
Cô nói rất nhẹ: “Tớ đang ở trước cửa nhà cậu.”
Tạ Trác sững người.
Cậu lập tức vén rèm cửa phòng khách.
Khu vườn ở tầng một khá lớn, những cành cây khô vẫn che khuất một phần tầm nhìn.
Có lẽ là quá lạnh, giọng của Tô Ngọc nghe có chút chậm chạp, gần như là từng chữ từng chữ bật ra, hỏi cậu: “Bây giờ tớ có thể gặp cậu được không?”
Lại là tốc độ nói và cách nhả chữ cực kỳ trân trọng đó.
Tạ Trác không dám tin, hỏi lại một lần để xác nhận: “Cậu đang ở trước cửa nhà tớ sao?”
Cô có vẻ rất nhỏ giọng, dùng một tông điệu kìm nén, lén lút, nói: “Đúng vậy—— không phải cổng khu dân cư đâu, lúc nãy tớ đi theo một chú vào đây, tớ đang ở trước cửa nhà cậu.”
Khi cô nói câu này, Tạ Trác cuối cùng cũng nhìn thấy Tô Ngọc đang đứng bên ngoài hàng rào sắt.
Cô mặc một chiếc áo phao dài màu trắng tinh, giơ điện thoại lên, ngẩng đầu nhìn lên ngôi nhà ba tầng sáng đèn của cậu. Mũ trùm trên đầu, khăn quàng cổ, găng tay, giày đi tuyết đều đầy đủ, cả người được bao bọc rất kỹ. Cử động của cô chậm rãi, có chút bối rối của người lạ nước lạ cái.
Đèn đường trước cửa nhà bị hỏng. Mấy ngày nay nghỉ lễ không có ai đến sửa, trước cửa vẫn luôn tối om.
Nhưng Tô Ngọc cứ sạch sẽ đứng ở đó, một thân màu trắng tinh, khiến cậu chỉ cần liếc mắt là đã thấy được.
Tạ Trác liền chạy ra mở cửa cho cô.
“Sao lại đến tìm tớ?” Đi đến trước mặt cô, cậu có quá nhiều điều không hiểu.
Tô Ngọc nhét điện thoại vào túi, tháo găng tay ra, cười nhẹ với cậu một cái: “Tớ ăn cơm ở nhà Trần Tích Chu, nhà anh ấy ở ngay phía sau, tớ đến để chúc phúc cho cậu.”
Tô Ngọc chỉ tay về phía nhà họ Trần.
Tạ Trác đương nhiên biết nhà Trần Tích Chu ở đâu, sự nghi hoặc có phần giảm bớt. Cậu chau mày: “Sao cậu ấy không đến?”
Sao cậu ấy không đến?
Tạ Trác đương nhiên tò mò. Bạn thân không đến, mà em gái của bạn thân lại đến.
Tô Ngọc đột nhiên mở to mắt, không cười nổi nữa.
Cô phải nói với cậu ấy thế nào đây, rằng cô đã giấu mọi người để đến đây?
Tô Ngọc cúi đầu, lấy đồ trong túi ra, không nhìn cậu, sợ cậu phát hiện ra sự chột dạ trong mắt mình: “Anh ấy phải chơi game.”
Tạ Trác không nói gì.
Tô Ngọc lấy ra từ trong túi một hộp giấy màu xám, giống như một hộp diêm phóng to. Thứ được đẩy ra từ bên trong là một hộp pháo bông que cầm tay.
Ngoài ra, cô còn lấy ra một chiếc bật lửa.
“Cậu đã bao giờ chơi cái này chưa?” Tô Ngọc lắc lắc thứ trong tay, hỏi cậu.
Tạ Trác lắc đầu.
Tô Ngọc có một chút ngạc nhiên, lại có một chút vui mừng.
Ngạc nhiên là, thì ra lúc nhỏ cậu ấy đón Tết nhàm chán như vậy.
Vui mừng là, cô đã không chạy đến đây một cách vô ích, ít nhất còn có thể mang đến cho cậu ấy một chút ấm áp mới mẻ.
Như thể sợ cậu sẽ lo lắng điều gì đó, cô vừa giải thích, vừa châm lửa nói: “Nó rất yên tĩnh, chỉ có một chút tiếng động nhỏ thôi.”
Ngay sau đó, những bông pháo hoa nhỏ không ngừng nổ tung đã chiếu sáng khuôn mặt dịu dàng như nước của cô.
Que pháo bông được đưa vào tay cậu.
Tạ Trác im lặng nhận lấy.
Thứ trong tay quả thực rất mới lạ, nhưng thứ cậu nhìn lại là đôi mắt của Tô Ngọc.
“Với uy lực của nó, chắc là không đuổi được con Niên* đâu nhỉ.” Tô Ngọc nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của cậu, trịnh trọng và thành khẩn nói: “Nhưng tớ hy vọng cậu sẽ có một năm mới vui vẻ.”
(*) Con Niên*: Một loài mãnh thú trong thần thoại Trung Quốc chuyên phá hoại vào dịp Tết
Cô không nói cho cậu biết, cô vừa mới chạy đến đây. Chạy đến mức nước mũi chảy ra, lau mãi mới dám dũng cảm gọi điện cho cậu.
Giống như cô sẽ mang bánh kem đến cho Từ Nhất Trần, cô cũng sẽ vì Tạ Trác mà chạy tới không chút do dự.
Cô đã nói, cô sẽ đối xử với mỗi người bạn như vậy.
Cô sẽ thật lòng hy vọng cậu hạnh phúc, dù hạnh phúc của cậu có liên quan đến cô hay không.
Khi đáy mắt bình lặng không gợn sóng của Tạ Trác cuối cùng cũng pha lẫn một chút ý cười, Tô Ngọc lại cảm thấy trong tim có một sự chua xót như bị vặn chặt.
Nhưng cô quyết định hôm nay không buồn, hôm nay là một ngày tốt lành. Thế là cô nhanh chóng gạt bỏ tâm trạng tồi tệ, Tô Ngọc nở một nụ cười rạng rỡ.
Tạ Trác mỉm cười, đáp lại cô: “Năm mới vui vẻ.”
Que pháo bông lóe lên những tia sáng tinh xảo và dịu dàng, đủ để chiếu sáng không gian vài tấc vuông dưới chân họ.
Không phải chỉ có pháo hoa mới rực rỡ.
Năm mới vui vẻ, chàng trai của em.