Dư Vị Mối Tình Đầu - Hoài Nam Tiểu Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ngọc thật sự cảm thấy hơi ngơ ngác.
Khoảnh khắc cúp điện thoại, cô thậm chí còn nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời cô hy vọng giáo sư hướng dẫn sẽ giao việc cho mình, để cô có lý do chính đáng để vào thứ bảy có thể tránh xa những phiền toái, tránh xa khói lửa của đàn ông.
Tô Ngọc không nói với Chu Viễn Nho về chuyện của Tạ Trác.
Anh vẫn là bí mật cô giữ kín bấy lâu.
Trên cơ sở này, Tô Ngọc đã suy nghĩ nghiêm túc một vấn đề: liệu Tạ Trác có đang theo đuổi mình không?
Tuy nhiên, ranh giới của việc theo đuổi vốn rất mơ hồ.
Tạ Trác đã đưa Tô Ngọc về vài lần, lần đầu tiên là vì bạn học cũ gặp lại ôn lại chuyện cũ, lần thứ hai là vì chân cô bị thương, anh lịch sự đưa cô về một đoạn, sau đó mời cô ăn cơm là do Trần Tích Chu đề nghị, hơn nữa lần đó cũng có mời người khác.
Về phần vở kịch——
Anh nói, người duy nhất anh có thể nghĩ đến để đi cùng là Tô Ngọc.
Người khác tặng vé, anh lại không muốn đi một mình, nên đến hỏi cô.
Nghe có vẻ không có gì đáng để trách móc.
Có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Tô Ngọc gửi tin nhắn cho Giang Manh, tán gẫu vài chuyện khác một cách lơ đãng.
Sau đó nói: [Đúng rồi, mấy hôm trước Tạ Trác có mời bọn tớ ăn cơm.]
Cô tỏ vẻ không cố ý, nhưng thực ra đã đắn đo từ ngữ rất lâu, tỉ mỉ chọn từ “bọn tớ” và gửi đi với giọng điệu tán gẫu, lại nhận được một câu của Giang Manh: [Thế nào, có phải càng ngày càng đẹp trai không? Có khí chất đàn ông hơn trước đây nữa.]
Tô Ngọc: [Ừm ừm, đúng vậy.]
Nói chuyện quá tùy tiện, đến nỗi Giang Manh rất nhanh đã nhảy qua chủ đề này, không nói gì khác nữa, Tạ Trác vẫn không hấp dẫn bằng thần tượng của cô ấy: [Link: Sân khấu Music Bank 1104《xxxx》…]
Giang Manh: [Mau xem góc quay này đỉnh quá đi! [mắt lấp lánh]]
Thần tượng Hàn Quốc thay đổi nhanh chóng, nhưng Giang Manh rất chung tình, vẫn theo đuổi những người của mười năm trước.
Tô Ngọc rất nhiệt tình hưởng ứng: [[mắt lấp lánh][mắt lấp lánh] Đẹp trai quá đi!]
Giang Manh: [Phải không!! Tớ đã xem đi xem lại cả ngày rồi!]
Tô Ngọc: [Ừm ừm!]
Tiếp đó, màn hình im lặng một lát.
Tô Ngọc: [Đúng rồi, tớ muốn hỏi một vấn đề.]
Giang Manh: [Gì vậy, cứ nói đi.]
Tô Ngọc: [Tạ Trác có từng theo đuổi ai, hoặc là yêu đương bao giờ chưa?]
Giang Manh thẳng thắn trả lời: [Chắc là không nhỉ?]
Giang Manh: [Nếu mà yêu đương, chắc chắn sẽ không giấu giếm đâu.]
Giang Manh: [Nên nếu cậu không biết, thì khả năng cao là không có thật.]
Giang Manh: [Sao vậy, cậu đang theo đuổi anh ấy à?]
Tô Ngọc lập tức: [Làm sao có thể chứ!]
Còn gửi một chuỗi biểu tượng cảm xúc đậu vàng đổ mồ hôi để thể hiện sự cạn lời! Vội vàng phủi sạch mọi liên quan!
Giang Manh không hỏi nhiều, cô ấy chưa bao giờ nghi ngờ Tô Ngọc có ý đồ khác.
Sau đó, Tô Ngọc lại nói dối một câu: [Là có người bên cạnh tớ có chút cảm tình với anh ấy, nên muốn tìm hiểu một chút.]
Giang Manh: [Anh ấy toàn là người được người khác theo đuổi, lúc nào cũng cao ngạo, hồi cấp ba cậu cũng đâu phải chưa từng thấy vẻ kiêu ngạo đó của anh ấy.]
Tô Ngọc: [Ừm, tớ biết mà.]
Vài ba câu, không hỏi ra được manh mối gì, Tô Ngọc lòng rối bời nằm trên giường.
Tiếp đó, cô lại hỏi Giang Manh: [Tình hình của cậu dạo này thế nào?]
Giang Manh: [Tớ chỉ muốn lấy idol của tớ thôi, can i? (tớ có thể không?)]
Tô Ngọc: […Cậu đi rửa mặt ngủ đi.]
Một lúc sau, cô lại nói: [Cậu lấy idol, thế Trần Tích Chu phải làm sao.]
Giang Manh tức giận gửi tám cái sticker [ám sát], mục đích rõ ràng là muốn đẩy cái tên đó đi chỗ khác.
Tô Ngọc thở dài một tiếng.
Cô rất hối hận tháng này không xem lịch hoàng đạo, tất cả các lời mời đều dồn vào một lượt, sau khi hai người đàn ông lại cùng mời cô đi xem một vở kịch, Trình Bích Trân lại đến hỏi cô có muốn cùng đi dạo một khu chợ trời nổi tiếng trên mạng không, nhưng Tô Ngọc đã nói với cô ấy rằng thứ bảy có hẹn rồi.
Trình Bích Trân lập tức gọi điện thoại đến hỏi tình hình: “Em với Chu Viễn Nho? Đến bước nào rồi?”
“Chẳng có tiến triển gì cả,” Tô Ngọc nói: “Em đang nghĩ, có phải là em quá kén chọn trong chuyện tình cảm không, nhưng em vẫn cảm thấy, anh ấy một chút nào cũng không giống mẫu người em thích.”
Lần đầu tiên Chu Viễn Nho tỏ tình với Tô Ngọc, cô đã từ chối thẳng thừng, dùng cái cớ cũ rích “trong lòng đã có người”, nhưng anh ta đã thể hiện phong thái và sự kiên nhẫn đáng nể, nói rằng vấn đề này có thể giải quyết được.
Nhưng trong lòng có người cũng là do Tô Ngọc thuận miệng nói đại, vấn đề lớn nhất giữa họ vẫn là không có cảm xúc yêu đương nảy sinh.
Trình Bích Trân: “Em thích kiểu người như thế nào?”
Tô Ngọc lắc đầu: “Không thích thì rất nhiều, còn thích thì lại không rõ ràng.”
“Cách đây không lâu không phải còn rất hợp nhau sao?”
“Đúng là rất hợp nhau, cũng chỉ có vậy thôi—— hợp nhau là có thể ở bên nhau sao?”
“Vậy còn ‘người có mật hiệu cặp đôi’ với em thì sao?”
Vì Tô Ngọc hy vọng cô ấy không gọi thẳng tên Tạ Trác, như vậy rất không tiện để cô ấy hóng chuyện, thế là Trình Bích Trân đã nghĩ ra một mật hiệu như vậy.
Tô Ngọc không nói gì nữa.
Trình Bích Trân thông minh hiểu ý, cười nói: “Chị biết ngay mà, nếu anh ta mà trở nên xấu xí thì em chắc chắn sẽ không quan tâm nữa, không ngờ đúng không, vẫn phong độ như vậy. Người ta nói câu gì nhỉ? Áo không bằng mới, người không bằng cũ*, chỉ cần người đó xuất hiện, tất cả mọi người sẽ trở nên lu mờ, thế bế tắc của em liền được phá vỡ.”
(*) Áo không bằng mới, người không bằng cũ*: Ý nói áo quần thì thích mới, còn tình cảm con người thì thích sự bền lâu, gắn bó.
“Không khoa trương đến mức đó đâu.” Tô Ngọc lẩm bẩm “Em cũng sớm đã không còn thích nữa rồi.”
Cuộc trò chuyện với Giang Manh kéo dài cho đến trước khi đi ngủ, Giang Manh lại đột nhiên hỏi: [Sao tự nhiên lại hỏi tớ chuyện của Tạ Trác vậy?]
Tô Ngọc: [Mấy hôm trước tớ ăn cơm với cậu ấy.]
Giang Manh: [Cậu nói rồi, ý tớ là, sao lại hỏi chuyện cậu ấy có theo đuổi ai không?]
Tô Ngọc vẫn đang gõ chữ.
Giang Manh lại nói: [Nhưng tớ nghe mẹ cậu ấy nói, cậu ấy gần đây đang đi xem mắt.]
Câu nói này mang đến cho Tô Ngọc một cú sốc khiến cô sững sờ, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi cô ấy: [Tạ Trác á? Anh ấy còn cần phải đi xem mắt sao?]
Giang Manh: [Là vậy đó. Dù sao cũng khác với yêu đương thời đi học, nếu kết hôn thì có rất nhiều điều kiện phải phù hợp, tự mình tìm còn không bằng gia đình chọn, thế là sắp xếp thẳng cho tiện.]
Cuối cùng, trong lúc Tô Ngọc vẫn chưa bình ổn lại được tâm trạng kinh ngạc của mình, Giang Manh lại nói: [Nhưng mẹ cậu ấy rất giỏi tung tin đồn, cũng không chắc đâu, cậu cứ coi như nghe chuyện phiếm thôi nhé.]
Sau khi Tạ Trác và Trần Tích Chu ra nước ngoài, mối quan hệ của họ cũng sớm đã không còn thân thiết như khi còn học chung lớp, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy nữa rồi, tin tức về những người thân thiết nhất trước đây, cũng phải dựa vào những lời đồn thổi mới biết được đôi chút.
Tô Ngọc mở sân khấu mà Giang Manh gửi đến, phát hiện thần tượng của cô ấy lại béo lên một chút.
Quả nhiên, không có gì sẽ mãi mãi dừng lại ở một chỗ.
Cách phối đồ của Tô Ngọc đều sử dụng những màu sắc hài hòa, không chói mắt, dịu dàng và tinh tế, hôm nay là màu xanh và màu mơ.
Nền màu nhạt, thêm vào một chút điểm nhấn màu xanh, ví dụ như áo len lông chồn màu xanh lam ngọc, khuyên tai, dây chuyền, dây giày, và móng tay.
Tông màu trong trẻo đan xen, khiến cô trông như một đám mây bồng bềnh trong ngày nắng.
Là sự trôi chảy, sống động, hài hòa trong từng cử chỉ.
Thẩm Từ biết hôm nay Tô Ngọc đi “hẹn hò”, nhưng cũng biết Tô Ngọc không phải là người thích chưng diện, cô trước nay chỉ một lòng học hành, ngay cả bình thường gặp Chu Viễn Nho cũng là vì cuộc thi hùng biện của cô.
Thấy cô tỉ mỉ thử năm sáu màu son, Thẩm Từ cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Phụ nữ trang điểm cho người mình yêu, học trưởng Chu có ảnh hưởng lớn đến mức nào mà đến lượt cậu phải vì anh ta mà chải chuốt trang điểm?”
Tô Ngọc đóng thỏi son cuối cùng lại, mím môi, vẻ mặt ngượng ngùng vì bị trêu chọc, khẽ nói: “Không liên quan gì đến anh ấy, thuần túy là tâm trạng tốt thôi——phụ nữ trang điểm cho chính mình.”
Thẩm Từ nhìn vào khuôn mặt của Tô Ngọc, đưa ra lời nhận xét: “Thỏi thứ ba đẹp nhất, cái màu hồng bóng đó, trông mềm mại, đàn ông mà thấy, chắc chắn sẽ muốn đẩy cậu vào tường mà hôn.”
Tô Ngọc cười, tiếp thu lựa chọn của cô: “Cảm ơn ý kiến của cậu, nếu xảy ra chuyện đó, tớ sẽ không chút do dự mà báo cảnh sát, sẽ không cho bất kỳ ai có cơ hội lợi dụng.”
Cô mặc một chiếc váy chữ A bằng da lộn màu mơ, lại thử một chiếc mũ beret màu sữa.
Thẩm Từ nhìn vào đôi chân thẳng tắp, thon thả của cô: “Cậu không mặc quần tất à?”
Tô Ngọc khẽ lắc đầu: “Tớ không thích mặc như vậy.”
“Cần phong độ không cần nhiệt độ.” Thẩm Từ cười “Hôm nay chắc chắn có chuyện gì rồi!”
Tô Ngọc vội vàng xách chiếc túi nhỏ đi ra ngoài, giọng nói nhỏ đi một chút: “Thật sự không có mà.”
Cô đi xe của Chu Viễn Nho đến nhà hát, trong quá trình đó vẫn giao tiếp bình thường với anh.
Có lẽ màu son đã thực sự phát huy tác dụng, Tô Ngọc có thể cảm nhận được ánh mắt của Chu Viễn Nho hôm nay nhìn cô có thêm một tầng ngưỡng mộ, may mắn là anh ta nghiêm túc và ôn hòa, chưa bao giờ thể hiện bất kỳ sự xâm phạm nào với cô, sẽ không khiến Tô Ngọc cảm thấy không thoải mái.
Lúc xuống xe, Chu Viễn Nho để ý thấy trên tai Tô Ngọc đeo một đôi khuyên tai hình chuông nhỏ màu xanh lam chuyển sắc.
“Đây là hình gì vậy?” Anh hỏi.
“Khuyên tai ạ?” Tô Ngọc sờ vào chiếc chuông nhỏ rủ xuống từ tai “Là Phong linh thảo*.”
(*) Phong linh thảo*: Hoa chuông
Cô thích đeo những bông hoa nhỏ, trông cô tràn đầy sức sống.
Chu Viễn Nho gật đầu, khen một câu rất đáng yêu.
Tô Ngọc nói cảm ơn.
Thân thiện nhưng xa cách.
Họ đến khá sớm, đi thang máy từ bãi đậu xe dưới tầng hầm lên.
Vừa mới nhấn nút đóng cửa, khe cửa sắp đóng lại đã bị một người giữ lại.
Là một bàn tay của một nam thanh niên.
Tạ Trác đẩy cửa thang máy ra, nhưng không vào ngay, cũng không nhìn vào trong, đợi người bạn đồng hành phía sau, Tăng Nhất Hàng chạy lon ton đến cùng anh vào thang máy.
Nhìn thấy người trong thang máy, Tạ Trác bất ngờ nhướng mày.
“Tạ Trác.” Tô Ngọc khẽ gọi tên anh, hào phóng cười chào hỏi “Thật trùng hợp.”
Thật trùng hợp?
Xem ra cô ấy đã không thông báo cho người đàn anh này của mình.
Tạ Trác cúi đầu, ánh mắt lướt qua đôi chân trần của cô, rồi lại thản nhiên thu về: “Đúng là rất trùng hợp.”
Chu Viễn Nho cũng cười với anh: “Lần trước đã gặp rồi.”
Tô Ngọc không ngờ anh còn nhớ.
Tạ Trác nhìn lại, ánh mắt thờ ơ, nhưng không kém phần sắc bén hướng về phía Chu Viễn Nho, mỉm cười: “Có ấn tượng, chào anh.”
Tô Ngọc cũng không ngờ Tạ Trác còn nhớ.
Tăng Nhất Hàng không hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nhìn trái nhìn phải: “Quen biết à sếp?”
“Bạn học cũ.” Tạ Trác nói ngắn gọn.
Tăng Nhất Hàng đứng sau Tạ Trác, vượt qua Tạ Trác, lén nhìn Tô Ngọc một cái, không ngờ Tô Ngọc cũng đang nhìn cậu ấy, còn mỉm cười với cậu ấy: “Hi.”
Tăng Nhất Hàng chớp chớp mắt, cũng cười với cô, mặt còn hơi đỏ lên.
Tạ Trác liếc cậu ấy một cái, Tăng Nhất Hàng không dám cười nữa, cũng không dám đỏ mặt nữa, mắt nhìn thẳng về phía trước để chứng minh mình trong sạch.
Tô Ngọc ở phía sau bên phải Tạ Trác, dùng khóe mắt nhìn anh.
Hôm nay anh mặc một bộ vest rất chỉnh tề, áo sơ mi, áo vest, quần tây, giày da. Trịnh trọng hơn nhiều so với ngày thường đi làm, có lẽ là vừa tham gia một cuộc họp quan trọng nào đó.
Lúc này áo vest đã được cởi ra, vắt trên khuỷu tay anh, cà vạt cũng được nới lỏng một chút, Tạ Trác một tay đút túi quần, thản nhiên chờ thang máy đi lên.
Chỉ có hai tầng, rất nhanh đã đến sảnh chính, cửa vừa mở, anh đã sải bước ra ngoài.
Người xếp hàng chờ đợi rất đông, Tô Ngọc và Chu Viễn Nho cũng đi tìm lối vào xếp hàng, rất nhanh đã không còn để ý đến Tạ Trác đi hướng nào nữa.
Bên trong nhà hát rất ấm áp, lối đi chia nhà hát thành hai khu ghế ngồi, vị trí Chu Viễn Nho mua khá tốt, gần lối đi, anh ta chọn ngồi phía ngoài, để Tô Ngọc ngồi vào phía trong.
Cô cầm ly trà sữa chậm rãi uống.
Chu Viễn Nho khoanh tay, nhìn Tô Ngọc đang im lặng nghịch điện thoại, vẻ mặt muốn nói lại thôi của anh đã thu hút sự chú ý của cô.
Tô Ngọc ngẩng đầu nhìn anh: “Anh định nói gì à?”
Chu Viễn Nho khẽ nói: “Là anh ta, phải không?”
Cô hơi sững sờ: “Là gì ạ?”
“Đối với em, người đặc biệt đó.”
Trong lòng Tô Ngọc xao động một nhịp, vội vàng uống trà sữa để che giấu sự bối rối.
Giây tiếp theo, đột nhiên trước mắt tối sầm, người đàn ông đi từ lối đi phía sau đi ngang qua hàng ghế của họ, trong tay cầm một chiếc áo vest, vượt qua Chu Viễn Nho ở giữa, liền nhẹ nhàng đặt chiếc áo lên đùi Tô Ngọc.
Chiếc áo vest màu đen mang theo hơi ấm cơ thể vừa vặn che lên chân cô.
Tô Ngọc cắn chặt ống hút.
Cô mất nửa phút để tiêu hóa sự quan tâm đột ngột này, cúi đầu, hai ngón tay xoắn vào cổ áo, khẽ kéo xuống một chút.
Là một chiếc áo vest công sở, kiểu dáng và màu sắc đều rất nghiêm chỉnh, phải chạm vào mới biết được chất liệu vải lụa là và cao cấp, là len lạc đà không nhăn, cảm giác rất tinh tế, trong phòng tối cũng hiện ra ánh sáng.
“Khá là cầu kỳ.” Chu Viễn Nho cũng cúi mắt liếc một cái, ước lượng sơ qua nói: “Chiếc áo này trị giá sáu con số.”
“…”
Đúng là có chút cầu kỳ rồi, Tô Ngọc bây giờ có chút suy sụp.
Cô vội vàng buông ngón tay đang nắm cổ áo ra, sợ một chút bất cẩn làm rách của người ta, sau đó liền thấy điện thoại có một tin nhắn gửi đến.
Màn sân khấu lớn vẫn chưa được kéo lên, ánh đèn sân khấu sáng rực.
Tô Ngọc thấy tên của Tạ Trác, điều chỉnh độ sáng điện thoại xuống một chút, mới cẩn thận mở ra, những dòng chữ 'công kích' của đối phương đập vào mắt: [Đàn anh của cậu có đáng tin cậy không?]
Tô Ngọc: [Sao vậy?]
Tạ Trác: [Cứ để cậu lạnh như vậy?]
“…”
Tô Ngọc khó lòng giải thích: [Anh ấy có nói đưa áo khoác cho tớ, nhưng tớ từ chối rồi.]
Tô Ngọc: [Hơn nữa tớ có bảo anh ấy mặc thêm vào.]
Tô Ngọc cảm thấy, để người ta vì cô mà bị hiểu lầm không hay lắm, liền thuận miệng giải thích một chút.
Một lúc sau, Tạ Trác: [Ồ.]
Tô Ngọc: [Ừm.]
Khán giả vẫn đang lục tục vào chỗ, đèn trong nhà lại tối đi một chút, trên sân khấu bắt đầu phát nhạc nhẹ.
Tô Ngọc vốn tưởng rằng Tạ Trác thật sự sẽ đến một mình, may mà anh tìm được một người đi cùng, cô nghĩ.
Như vậy sẽ không có sự mập mờ nữa.
Chỉ là vì trong tay anh có thêm một vé không ai đi mà thôi.
Dù không phải là cô, cũng sẽ có người đi cùng khác.
Chỉ có vậy thôi.
Cô nhân lúc ánh đèn tối xuống, quay đầu lại nhìn, muốn biết Tạ Trác ngồi ở đâu.
Khán đài đông nghẹt người, có người đứng, có người ngồi, rất hỗn loạn, cô nhìn sang trái, nhìn sang phải, giả vờ như đang thờ ơ quan sát mọi người, thực ra là đang tìm kiếm một bóng dáng nào đó trong đám đông với mục tiêu rõ ràng——
Đó là trò mà cô từng giỏi nhất.
Đôi mắt như radar, rất nhanh chóng quét đến vị trí của anh, đặt anh vào trong tầm mắt, mới có cảm giác an toàn.
Tuy nhiên.
Mấy năm đã qua, bây giờ radar trong mắt dường như đã lâu không được sửa chữa, chức năng đã suy giảm.
Tô Ngọc tìm một lúc lâu không thấy Tạ Trác ngồi ở đâu.
Thôi bỏ đi, cô đang định từ bỏ, điện thoại lại sáng lên.
Tạ Trác: [Đừng tìm nữa, ở ngay sau cậu.]
“…”
Trái tim theo câu nói đó mà khẽ thắt lại.
Quay đầu lại, nhìn thẳng về phía sau, cách một hàng ghế, anh ở phía sau cô, chính xác mà nói, là cùng hàng ghế với Chu Viễn Nho.
Tạ Trác mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh, tay áo tùy ý xắn lên, chống cằm, đôi mắt hẹp dài liếc nhìn qua, khoảnh khắc nhìn thấy Tô Ngọc, anh cong khóe môi cười nhẹ, dáng vẻ vô cùng quyến rũ.
Tô Ngọc thu lại ánh mắt.
Cô bình ổn lại tâm trạng, nói đùa: [Cảm ơn áo của cậu, sẽ không lưu lại mùi đâu, hôm nay tớ không xịt nước hoa.]
Tạ Trác lại rất hào phóng: [Có cũng không sao.]
“…”
Tô Ngọc thầm nghĩ, vẫn là có sao đó, cái này cô thật sự không đền nổi.
Khung trò chuyện trống rỗng.
Còn một lúc nữa mới bắt đầu, Chu Viễn Nho đang xem chữ trên tờ rơi quảng cáo.
Tô Ngọc không để cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, bắt đầu một chủ đề khác: [Lần đầu tiên thấy cậu mặc vest đấy.]
Tạ Trác: [Lần đầu tiên à?]
Nếu không tính những bức ảnh anh nói chuyện làm ăn trên mạng, thì đúng là lần đầu tiên.
Tô Ngọc: [Đúng rồi.]
Tạ Trác: [Có đẹp không?]
Tô Ngọc cười cười, cô nhanh chóng gõ chữ, hào phóng khen ngợi anh: [Đương nhiên rồi, sự đẹp trai của cậu vẫn luôn rất khách quan.]
Chu Viễn Nho xem một lúc poster giới thiệu diễn viên và cốt truyện, bỗng nhiên ghé sát vào, hỏi Tô Ngọc đang nghịch điện thoại: “Diễn viên em thích là ai?”
Cô úp chiếc điện thoại đang rung xuống, chỉ vào Juliet: “Chắc chắn là nữ chính rồi, thoại của cô ấy siêu đỉnh.”
Chu Viễn Nho tiếp đó lại cùng cô trò chuyện vài câu về cốt truyện, Tô Ngọc liền để tin nhắn trên Wechat đó hơn hai phút.
Khó khăn lắm mới chờ cuộc trao đổi kết thúc, cô mở ra lần nữa, thấy câu mà Tạ Trác gửi đến là: [So với người cậu thầm yêu thì sao?]
——Đương nhiên rồi, sự đẹp trai của cậu vẫn luôn rất khách quan.
——So với người cậu thầm yêu thì sao?
Đầu óc Tô Ngọc lập tức quá tải, bắt đầu báo động inh ỏi, cái gì với cái gì vậy??
Cô căng thẳng không thôi, chớp mắt lia lịa: [Ý cậu là gì?]
Tạ Trác: [Hôm đó tình cờ xem được, bài phỏng vấn của cậu.]
Ồ…
Từ từ, trong lời nhắc nhở đó của anh, Tô Ngọc cuối cùng cũng nhớ ra, là trước đây tài khoản công chúng của trường đã sắp xếp cho cô một buổi phỏng vấn, lúc đó có nhắc đến chuyện này, Tô Ngọc không giấu giếm, cũng không nói nhiều, có từng thầm yêu, nhưng không tiết lộ thông tin, có thể đảm bảo sẽ không bị người ta đào ra là được.
Dù Tạ Trác thật sự đọc không sót một chữ, cũng sẽ không biết người được nói đến chính là anh.
Tô Ngọc thở phào một hơi, hơi yên tâm một chút: [Trong ấn tượng thì người đó chưa từng mặc vest, không so sánh được.]
Tạ Trác gõ chữ một lúc lâu, kết quả một chữ cũng không gửi, gõ rồi lại dừng.
Cuối cùng, anh nói: [Được.]
Tô Ngọc cứ nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện, cô chưa bao giờ có một lần nào, xem một vở kịch mà lòng dạ rối bời như thế này.
Chủ đề này liền bị vội vàng bỏ qua.
Còn nửa phút nữa, tấm màn sân khấu đóng chặt, vở kịch sắp bắt đầu.
Trong giây phút trước khi ánh đèn tối đi, màn hình hiển thị: Tạ Trác đã vỗ vỗ vào khuôn mặt nhỏ của bạn và hôn một cái.
Anh gửi đến một tin nhắn: [Quay đầu lại đi.]
Tuy không hiểu tại sao, nhưng Tô Ngọc vẫn làm theo.
Cô vừa quay đầu lại, những bông hoa nhỏ như chuông trên tai liền khẽ xoay một vòng, bóng đèn từ sân khấu chiếu xuống, khúc xạ một tia sáng trên cánh hoa, lấp lánh đến hàng ghế phía sau.
Từ khe hở của ghế ngồi, cô nhìn thấy người đàn ông ở bậc thang cao hơn hai tầng.
Anh ung dung vắt chéo chân ngồi yên, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, dáng người hơi nghiêng một chút, một vẻ quý phái lạnh lùng nhưng nhàn nhã, đôi mắt người đàn ông khẽ hạ xuống, khi nhìn về phía cô, trên mặt mới mang theo nụ cười vân đạm phong khinh*.
(*) Vân đạm phong khinh*: Mây nhạt gió nhẹ, ý chỉ sự thản nhiên
Tạ Trác nói, cô không nghe thấy.
Nhưng Tô Ngọc đã hiểu khẩu hình của anh, một câu nói không nhanh không chậm: “Phong linh thảo cũng rất đẹp.”
Anh nói, là đôi khuyên tai hôm nay của cô.
Ánh đèn lúc này tắt xuống, vì đã đối diện, đã ghi nhớ, mắt vẫn có thể tìm thấy mắt.