Dựa vào ăn dưa trở thành chính cung
Chương 30: Chọn Mặt Gửi Vàng
Dựa vào ăn dưa trở thành chính cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng, Từ Thanh Dã ho khan một tiếng, liếc sang Tào Mộ An đứng bên cạnh.
"Còn đứng đó làm gì, mau đi pha cà phê cho khách đi."
"Anh ơi, phòng làm việc mới dọn xong, chưa kịp mua cà phê nữa. Uống nước lọc được không?"
"Sao em làm việc kiểu gì thế? Khách từ xa đến, ngay cả một ly cà phê cũng không chuẩn bị nổi. Thật là thất lễ."
Từ Thanh Dã làm bộ nhíu mày, tỏ vẻ bất mãn nhìn cô.
Chu Hùng nhìn cảnh tượng vụng về này, bất lực vẫy tay:
"Không sao, uống gì cũng được."
Tào Mộ An vội vã đi ra ngoài, không lâu sau quay lại với hai chai nước khoáng. Chu Hùng nhìn hai chai nước rẻ tiền, im lặng một lúc, rồi thẳng thắn mở lời:
"Chuyện Tiếu Thành lần trước là do cậu xử lý phải không? Làm rất tốt. Thủ đoạn khiến tôi phải nhìn cậu bằng con mắt khác. Hôm nay tôi đến đây để bàn chuyện hợp tác. Tôi với chị Mã Na là bạn cũ lâu năm. Gần đây công ty có chút rắc rối với nghệ sĩ, muốn nghe xem cậu có ý kiến gì không."
Thái độ Chu Hùng rất ôn hòa, nhưng người đứng sau lưng ông ta – Mạnh Tây – lại lộ rõ vẻ khinh miệt. Từ Thanh Dã liếc hắn một cái, rồi ngả người ra ghế sofa, đổi sang tư thế thoải mái hơn.
"Muốn bàn hợp tác mà không tự giới thiệu mình là ai, thì tôi biết giúp kiểu gì?"
Câu nói này rõ ràng nhắm vào Mạnh Tây, khiến hắn lập tức bực tức.
"Cậu không biết tôi à? Dám nói là chưa từng nghe tên tôi bao giờ?"
"Anh nổi tiếng lắm hả? Tôi nhìn mặt còn lạ hoắc."
Từ Thanh Dã làm bộ quan sát Mạnh Tây từ đầu đến chân, rồi lại hỏi.
Mạnh Tây suýt nữa thì chửi thề. Lăn lộn trong giới bao năm, đây là lần đầu tiên hắn bị đối xử như vậy. Hắn định nổi khùng, nhưng bị Chu Hùng liếc mắt cảnh cáo.
"Cậu im miệng lại cho tôi."
Chu Hùng quay sang Từ Thanh Dã, đổi sang giọng điệu hòa nhã:
"Tôi là Chu Hùng bên Hạo Hải Giải Trí, đây là nghệ sĩ do tôi quản lý, Mạnh Tây. Gần đây cậu ấy gặp chút rắc rối nhỏ, cần người kiểm soát dư luận. Vụ việc chưa bị phanh phui, nhưng chắc chỉ vài ngày nữa là lộ ra."
Nói đến đây, sắc mặt Chu Hùng tối sầm. Mạnh Tây chẳng biết tự lượng sức, suốt ngày gây họa, hoàn toàn không kiểm soát nổi.
"Chuyện gì thì nói rõ đầu đuôi đi. Không phải chuyện gì tôi cũng xử lý được đâu."
Từ Thanh Dã nhìn thẳng Mạnh Tây. Gương mặt này hoàn toàn xa lạ, lại còn khiến người ta cảm giác khó chịu. Ánh mắt hắn dữ dằn, mang theo vẻ hung hăng, không dễ thân cận.
Từ Thanh Dã không mê tín, nhưng trực giác cho anh biết – người này, không tốt.
"Cũng không có gì to tát. Trước đây Mạnh Tây có qua lại với một cô gái. Sau thấy không hợp nên chia tay. Không ngờ cô ấy lại mang thai, nhất quyết đòi sinh con và bắt Mạnh Tây chịu trách nhiệm. Cậu ấy đương nhiên không đồng ý, hai bên xảy ra mâu thuẫn, cãi vã, giằng co. Cô gái không may ngã cầu thang, mất đứa con trong bụng. Giờ cô ta đang làm ầm lên, muốn kéo Mạnh Tây xuống nước. Chỉ là mâu thuẫn tình cảm nhỏ nhặt, không đáng phá hỏng tiền đồ của cậu ấy. Không biết cậu có cách nào giúp chúng tôi xoay chuyển tình thế không?"
Chu Hùng nói rất khéo léo, nhưng Từ Thanh Dã hiểu rõ bản chất.
"Tôi tóm lại cho: Nghệ sĩ Mạnh Tây của Hạo Hải Giải Trí mập mờ với bạn gái cũ, gây mâu thuẫn rồi đẩy cô ta ngã cầu thang, dẫn đến thương tích nghiêm trọng và sảy thai."
"Cách cậu nói nghe như tin giật gân trên báo lá cải. Thực ra cũng không nghiêm trọng vậy, chỉ là xung đột tình cảm nhỏ thôi."
"Anh đã tìm đến tôi thì đừng vòng vo, che giấu làm gì. Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, người trong cuộc như anh ta rõ hơn ai hết."
Từ Thanh Dã đưa tay chỉ thẳng vào Mạnh Tây, ý bảo: "Cứ tự nói đi."
Mạnh Tây hoàn toàn không ngờ mình lại bị chất vấn ở đây. Từ đầu đến cuối, hắn chưa hề cảm thấy mình có lỗi. Cô gái kia muốn kéo hắn vào ánh sáng truyền thông thì cứ việc kéo, rõ ràng chỉ là cố tình gây sự, muốn moi tiền hắn mà thôi.
"Còn nói gì nữa? Chẳng phải vì tiền sao? Tôi với cô ta chia tay đã lâu, ai biết cái thai đó có phải của tôi không?"
Mạnh Tây bĩu môi. Đứa trẻ sảy thai thì càng tốt, đỡ để cô ta dùng con cái ép buộc hắn.
"Ừm."
Từ Thanh Dã gật đầu, rồi chậm rãi nói:
"Ban đầu là mâu thuẫn tình cảm, nhưng khi anh ra tay, sự việc đã thành bạo lực. Theo tôi, thay vì lo danh tiếng, anh nên lo bị kiện đi. Nghe anh kể thì cô gái kia chắc chắn bị thương không nhẹ. Nếu thật sự muốn giải quyết, tốt nhất là thành khẩn xin lỗi, bồi thường đầy đủ, phối hợp xử lý. Ngoài ra, không còn cách nào khác. Với những vụ việc như thế này, công chúng luôn đứng về phía phụ nữ."
Từ Thanh Dã nhún vai, tỏ rõ: tôi không nhận việc này.
"Bảo tôi xin lỗi? Tôi đẹp mặt lắm à? Tôi đã nói rồi, ai biết đứa bé đó có phải của tôi không?"
"Lúc đầu có thể còn nghi vấn, nhưng giờ thì không còn. Chính anh đã đẩy cô ấy ngã, khiến đứa trẻ mất đi. Từ giây phút đó, đứa bé đó chỉ có thể là của anh mà thôi. Còn bằng chứng? Anh đã tự tay hủy rồi."
Từ Thanh Dã nhìn Mạnh Tây bằng ánh mắt chán ghét. Người này từng đối đầu với Tiếu Thành sao? Hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
"Không còn cách nào khác ngoài xin lỗi sao?"
Chu Hùng thở dài. Đây không phải phương án mà ông mong muốn.
"Thành khẩn một chút, quỳ xuống dập đầu xin lỗi, biết đâu người ta mềm lòng, không đưa anh ta ra ánh sáng. Nhưng tôi đoán, anh ta chắc không làm được đâu."
"Cậu đúng là lừa đảo! Có mỗi việc này mà cũng không giải quyết được?"
Mạnh Tây trừng mắt nhìn Từ Thanh Dã, tức đến bật cười. Hắn cảm thấy điên mới đến đây nghe những lời vô nghĩa này. Dập đầu xin lỗi? Bồi thường? Toàn thứ rác rưởi.
"Tôi chỉ là người làm marketing. Bản chất của marketing là sản phẩm tốt, quảng bá tốt, để đạt lợi ích đôi bên. Nhưng điều quan trọng nhất là: sản phẩm phải tốt. Marketing không phải trò đổi trắng thay đen. Nếu cứ lừa dối mà thành công, thì sớm muộn cũng phản tác dụng. Anh hiểu điều này còn rõ hơn tôi. Vì vậy, xin lỗi, đơn hàng này tôi không nhận."
Ý của Từ Thanh Dã rất rõ: Mạnh Tây là hàng kém chất lượng. Anh không làm loại này.
"ĐM…"
Mạnh Tây tức giận chửi thề, muốn mắng tiếp nhưng nhất thời nghẹn lời.
"Cậu ra ngoài chờ đi."
Chu Hùng nhíu mày, không hài lòng với việc Từ Thanh Dã từ chối, nhưng càng bực hơn với thái độ của Mạnh Tây. Thực ra, nếu dùng tiền có thể giải quyết được thì đã là cách đơn giản nhất rồi – chỉ là không biết cậu ta có sẵn lòng hay không.
Mạnh Tây đạp mạnh cửa bước ra, không khí trong phòng lập tức dễ chịu hơn.
Chu Hùng không đi vội. Đã đến đây thì không thể tay trắng ra về.
"Chuyện của Mạnh Tây… thật sự không còn cách nào khác sao?"
Ông ta lộ rõ vẻ không cam lòng. Đã đổ bao nhiêu tiền vào Mạnh Tây, mới bắt đầu gỡ vốn, chẳng lẽ lại phải bỏ cuộc?
"Tiểu hồng nhờ chống lưng, đại hồng nhờ số mệnh. Người vô dụng thì không có số tốt. Tôi khuyên anh nên đổi người đầu tư. Đừng vì chút ‘chi phí chìm’ mà nuối tiếc không buông tay."
Từ Thanh Dã như nhìn thấu tâm tư Chu Hùng. Anh cầm điều khiển, bật màn hình lớn. Trên đó hiện ra danh sách các công ty quản lý nghệ sĩ. Logo Hạo Hải Giải Trí nằm khá thấp. Từ Thanh Dã nhấn vào hồ sơ công ty.
Trong tài liệu là thông tin các diễn viên. Anh mở hồ sơ một người.
"Người này không tệ. Tin tôi đi, nếu anh rót chút tài nguyên cho cậu ta, chắc chắn sẽ thu về kết quả vượt ngoài mong đợi."
Danh sách này là thành quả của mấy đêm thức trắng Từ Thanh Dã tổng hợp. Anh đã khoanh tròn những cái tên quen thuộc – những người sẽ xuất hiện trong các tình tiết sắp tới. Người anh chỉ ra hiện tại là Chung Ấn, một tân binh của Hạo Hải Giải Trí. Trong cốt truyện sau, anh từng hợp tác với Thẩm Xác trong một phim điện ảnh, đảm nhận vai nam phụ số 3. Dù đất diễn không nhiều, nhưng được giao vai quan trọng trong tác phẩm lớn đã là minh chứng rõ ràng cho năng lực.
Chu Hùng nhìn hình Chung Ấn, không ấn tượng lắm. Nghệ sĩ trong công ty quá nhiều, ông không thể nhớ hết. Theo hồ sơ, Chung Ấn mới vào chưa lâu, chưa có tài nguyên nổi bật, chỉ đóng vài quảng cáo nhỏ.
"Nhìn cũng bình thường. Gương mặt này không hợp gu đại chúng lắm…"
Chu Hùng do dự. Chung Ấn có vẻ ngoài rắn rỏi, da ngăm, mang khí chất thể thao, khác hẳn trào lưu mỹ thiếu niên hiện nay. Nếu đầu tư, chi phí thử nghiệm thất bại không nhỏ.
"Thẩm mỹ bây giờ đa dạng lắm, luôn có người chuộng kiểu này. Nếu thật sự nổi tiếng, mạng xã hội cũng phải nghiêng mình. Mạnh Tây chẳng phải hợp gu đại chúng sao? Anh nâng đỡ bao lâu rồi, có nổi được đâu?"
Từ Thanh Dã lật thêm vài ảnh. Chung Ấn đúng là có ngoại hình cứng cáp, rất ra dáng quân nhân. Nếu đưa vào phim đề tài quân đội, chẳng mấy chốc sẽ bật lên.
"Thế còn Mạnh Tây?"
Chu Hùng vẫn còn tiếc nuối.
"Anh à, đánh người là phạm pháp. Đây là xã hội pháp trị. Anh ta không đơn giản là mâu thuẫn tình cảm, mà là đánh người đến mức sảy thai, phải nhập viện. Tốt nhất là cắt đứt nhanh, bảo toàn bản thân. Anh còn muốn bảo vệ hắn? Làm ăn không thể kiểu đó được."
Từ Thanh Dã thật sự bất lực. Mạnh Tây cứu mạng Chu Hùng chắc?
"Ai cha… Tôi đúng là xui xẻo. Sao mãi không nuôi nổi nghệ sĩ nào đàng hoàng vậy trời?"
"Nếu tin tôi, lần này cứ thử theo lời tôi. Tôi không lấy phí cố vấn, coi như giúp bạn cũ một lần. Còn chuyện Mạnh Tây, coi như anh tự mang tới cửa, tôi nhận làm quà gặp mặt."
Từ Thanh Dã cười, vừa giảo hoạt vừa tự tin. Chu Hùng nhìn anh, lòng đầy mâu thuẫn. Bỏ Mạnh Tây như cắt thịt, nhưng giữ lại thì rắc rối sắp tới còn dài. Nếu bên kia kiện lên công an, lên báo, thì không đùa được.
Sau một hồi giằng xé, Chu Hùng thở dài:
"Biết rồi… Nhiều năm như vậy, con mắt tôi vẫn kém. Vậy tôi tin anh một lần. Cảm ơn đã tiếp đón, tôi lấy chai nước này nha."
Ông cầm chai nước khoáng, vừa đi vừa uống. Đến cửa thì chai gần cạn, ông bóp bẹp rồi ném vào thùng rác.
Chờ Chu Hùng khuất bóng, Tào Mộ An – người từ nãy im lặng, dựa tường quan sát – cuối cùng cũng lên tiếng:
"Làm sao anh chắc người này – Chung Ấn – sẽ nổi tiếng? Anh nói cứ như nắm chắc trong tay vậy."
Cô nhìn hình Chung Ấn: gầy, da ngăm, khí chất cứng cỏi. Dù cũng được coi là ưa nhìn, nhưng không phải gu cô. Đôi mắt quá sáng, cả người toát ra vẻ chính trực, khiến người ta cảm giác xa cách.
"Anh biết xem mệnh mà, bấm tay tính toán rồi biết chắc cậu ta sẽ nổi."
Từ Thanh Dã nói xong, còn giơ tay bấm bấm vài cái cho giống thật.
"Xì, em không tin. Nếu anh thật sự biết xem mệnh, thì đoán thử xem khi nào em phát tài đi."
Tào Mộ An miệng nói không tin, nhưng ánh mắt lại lấp lánh háo hức.
Từ Thanh Dã liếc cô một cái, giọng nửa thật nửa đùa, lạnh lùng phán:
"Anh không biết khi nào em phát tài, nhưng anh biết sắp tới em sẽ bị anh trừ lương, vì chẳng có chút nhạy bén nghề nghiệp nào cả."