Dựa vào ăn dưa trở thành chính cung
Chương 38: Suối Nước Nóng Và Cái Ôm Bất Ngờ
Dựa vào ăn dưa trở thành chính cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Thanh Dã lên kế hoạch cho vài chuyến du lịch ngắn ngày, chủ yếu là đến các nước láng giềng. Dù Thẩm Xác chưa thật sự nổi tiếng, nhưng cũng có chút tiếng tăm, đi ra nước ngoài sẽ thuận tiện hơn đôi chút.
Trên đường, Từ Thanh Dã hào hứng kể cho Thẩm Xác nghe không ít dự định. Thẩm Xác lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng mới góp ý vài câu. Phần lớn thời gian, ánh mắt anh đều dừng lại trên khuôn mặt rạng rỡ của Từ Thanh Dã khi anh trò chuyện, đến mức anh cũng không kìm được mà mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy tan biến ngay khi anh đẩy cửa bước vào nhà.
Trong phòng khách, một người đang ngồi. Anh ta tựa lưng vào ghế sofa, mải miết gõ bàn phím trên chiếc laptop. Nghe tiếng động, anh ta ngước lên, liếc về phía cửa, thấy người liền vẫy tay chào.
Dịch Hòa nhận ra Từ Thanh Dã, vội chào một tiếng. Vừa định cúi đầu trở lại với công việc thì chợt thấy Thẩm Xác đứng phía sau, gương mặt thoáng cau mày.
Ánh mắt Dịch Hòa lập tức dính chặt vào Thẩm Xác. Anh này có ngoại hình quá nổi bật. Cậu liếc nhìn Thẩm Xác, lại quay sang thấy Từ Thanh Dã đang ân cần giúp người kia xách đồ, trong lòng đã phần nào đoán ra manh mối.
Đây chính là… “cha của lão bản” mà Từ Thanh Dã từng nhắc đến!
“Đây là Dịch Hòa, nhân viên mới của anh. Phòng làm việc ở xa nên dạo này cậu ấy thường làm ở nhà. Nếu em thấy bất tiện, anh sẽ bảo cậu ấy ra ngoài làm việc.”
Từ Thanh Dã vừa nhìn thấy Dịch Hòa đã vội giải thích với Thẩm Xác. Giọng nói không lớn, nhưng vừa đủ để Dịch Hòa nghe thấy, khiến cậu lập tức đứng phắt dậy.
“Vì sắc quên bạn” đến mức này thì quá rõ rồi còn gì! Ít ra cũng nên nghĩ đến tâm trạng của nhân viên chứ! Cái kiểu “bảo ra ngoài” là sao hả trời?
“Đây là nhà anh, ai đến cũng được, em không có ý kiến.”
Thẩm Xác khẽ gật đầu chào Dịch Hòa như một phép xã giao, rồi xách đồ bước vào phòng. Từ Thanh Dã vội theo sau, chẳng buồn giới thiệu Thẩm Xác rõ ràng cho nhân viên mới.
Chờ hai người khuất bóng, Dịch Hòa mới từ từ nhớ ra: sao Thẩm Xác trông quen quen nhỉ? Chỉ là nhất thời chưa nhớ nổi đã gặp ở đâu.
“Phòng của em, anh đã nhờ dì giúp việc dọn dẹp sạch sẽ, ga trải giường và vỏ chăn cũng đã thay mới. Em yên tâm nghỉ ngơi. Còn Dịch Hòa, anh để cậu ấy sang thư phòng làm, sẽ không làm phiền em. À, chuyện du lịch thì em cứ từ từ nghĩ, không cần vội ra ngoài ngay.”
“Anh đừng lo quá, em đâu phải trẻ con, mấy việc này em tự lo được. Anh ngồi nghỉ đi.”
Thẩm Xác nhẹ nhàng đẩy Từ Thanh Dã ngồi xuống ghế, rồi tự tay bắt đầu sắp xếp hành lý.
“Vậy em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh em mình ra ngoài ăn.”
Từ Thanh Dã chẳng ngồi yên được bao lâu đã lại bật dậy, chào Thẩm Xác một tiếng rồi đi ra ngoài.
Dịch Hòa hoàn toàn mất hứng làm việc, ngồi trên sofa đung đưa chân, mắt không rời khỏi phòng Thẩm Xác. Thấy Từ Thanh Dã bước ra, cậu lập tức nheo mắt, ánh nhìn đầy nghi ngờ:
“Vì sắc quên nghĩa.”
“Gì cơ? Vừa bước ra đã bị chụp ngay cái mũ to vậy à?”
Từ Thanh Dã chỉ tay vào mình, bực bội vì bị hiểu lầm không thương tiếc.
Dịch Hòa đứng dậy, tiến lại gần, đưa tay chỉ vào phòng Thẩm Xác:
“Bạn trai anh à? Trông cũng đẹp trai thật đấy.”
“Em nói bậy gì vậy, đó là bạn anh!”
“Ồ, vậy là chưa theo đuổi được? Thế thì cố lên. Đẹp trai thế này chắc có nhiều người để ý, anh phải nỗ lực hơn nữa.”
Dịch Hòa như vừa tỉnh ngộ, gật gù liên tục. Cách Từ Thanh Dã đối xử đúng là giống hệt kiểu “chưa theo đuổi được”.
“Em đang nói cái gì vậy? Giữa anh với cậu ấy chỉ là bạn bè bình thường, đừng hiểu lầm làm hỏng hết tình cảm đi.”
Từ Thanh Dã đẩy Dịch Hòa một cái, chỉ vào thư phòng:
“Vào kia làm việc đi, không có chuyện gì thì đừng ra, hoặc lên lầu cũng được, làm gì thì làm, yên tĩnh một chút.”
“Chậc chậc, anh mà còn nói trong sáng, em thật sự không hiểu nổi anh luôn.”
Dịch Hòa liếc xéo một cái đầy khinh bỉ, ngửa mặt lên trời than vãn. Thấy Từ Thanh Dã giơ tay định đánh, cậu lập tức ôm laptop chạy tọt vào thư phòng, nhưng trong lòng vẫn không quên mắng thầm vài câu.
Từ Thanh Dã nhìn bóng lưng Dịch Hòa biến mất, thầm lắc đầu. Người bình thường như cậu làm sao hiểu được tình cảm sâu sắc giữa anh và Thẩm Xác.
Để chứng minh mình tuyệt đối không phải loại “vì sắc quên bạn”, buổi tối Từ Thanh Dã còn gọi cả Dịch Hòa xuống ăn cùng. Cũng chính lúc này, Dịch Hòa mới nhận ra Thẩm Xác.
Cậu đâm nhẹ vai Từ Thanh Dã, ghé sát tai thì thầm:
“Ghê thật nha, anh có bản lĩnh.”
Nghe giọng điệu đầy ẩn ý, Từ Thanh Dã hiểu ngay: “Anh giỏi thật, tán được cả nam minh tinh!”
Anh lười cãi, trợn mắt một cái rồi cố ý dời người ra xa Thẩm Xác, tạo khoảng cách rõ rệt.
Hai người ngồi hai bên, thì thầm trò chuyện, nhưng tất cả đều lọt vào mắt Thẩm Xác.
“Giới thiệu sơ qua. Thẩm Xác là bạn thân nhất của anh, lại là diễn viên, sắp tới rất bận, có khi chẳng còn gặp nhau. Giờ chào hỏi một tiếng là được rồi, không cần quá thân.”
Nói xong, anh quay sang Dịch Hòa: “Còn Dịch Hòa, em thì anh cũng biết rồi.”
“Chậc chậc, em đúng là không nên xuống đây cho rồi.”
Dịch Hòa cúi đầu gắp lia lịa vài miếng, tự nhủ phải ăn thật nhiều để bù đắp cho vết thương lòng hôm nay.
Sau hai ngày nghỉ ngơi, Từ Thanh Dã và Thẩm Xác khởi hành sang xứ sở hoa anh đào, dự định đi vòng quanh Nhật Bản rồi về. Phía đoàn phim *Lấy Mạng Ngươi Danh Hạ* vẫn còn vài hoạt động quảng bá cần tham gia, nên họ phải sắp xếp thời gian hợp lý.
Phong cách du lịch của Từ Thanh Dã là thả lỏng, hòa mình vào thiên nhiên. Anh đặt một khách sạn suối nước nóng, định ngủ nướng đến khi nào tỉnh tự nhiên, rồi mới đi dạo. Anh không lên kế hoạch cụ thể, chỉ mang theo vài ý tưởng mơ hồ, chủ trương “tùy duyên”.
Thẩm Xác nghe xong, nghĩ thầm: vậy khác gì nằm nghỉ ở khách sạn trong nước?
“Vẫn khác mà! Sáng nay anh định thử suối nước nóng ngoài trời, lát nữa đi luôn.”
Từ Thanh Dã mở danh sách đã lưu sẵn. Dù không chi tiết, nhưng những hoạt động anh muốn thử đều đã được ghi chú cẩn thận.
Không phải mùa cao điểm nên khách sạn vắng vẻ. Khu suối nước nóng được chia thành nhiều ô nhỏ, thiết kế theo từng bậc. Từ Thanh Dã thay đồ bơi, quấn khăn tắm bước ra, đã thấy Thẩm Xác đứng từ xa.
Trước đây vì vai diễn, Thẩm Xác từng gầy đến nỗi cơ bắp cũng mờ nhạt. Nhưng giờ đây, thân hình anh đã phục hồi, lớp cơ mỏng phủ đều, dáng vẻ cực kỳ thu hút.
“Em phục hồi nhanh vậy à? Trước kia nhìn như gà ốm ấy.”
Từ Thanh Dã không nhịn được, đưa tay véo thử một cái. Anh cũng từng tập gym một thời gian, tiếc là chỉ toàn ra… thịt mềm. (Edit: ăn đậu hủ thành thạo ghê…)
“Phần hậu kỳ xong, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn. Vì tạo hình sau khác nên em ăn uống đầy đủ, tập luyện thêm một thời gian là gần như trở lại bình thường.”
Thẩm Xác nói nhẹ nhàng, khiến Từ Thanh Dã trong lòng dâng lên một trận ghen tị: sao cơ thể cậu ấy dễ phục hồi thế nhỉ?
“Để anh sờ thử cơ bụng xem, anh chắc cũng làm được!”
Từ Thanh Dã đưa tay định chạm vào bụng Thẩm Xác, nhưng bị đối phương nắm lấy cổ tay.
“Đừng sờ bậy.”
“Keo kiệt quá!”
Thẩm Xác không cho, Từ Thanh Dã cũng không ép, cười tươi chạy về phía suối nước nóng.
Ngâm mình trong nước ấm, Từ Thanh Dã nhắm mắt hưởng thụ, tay cầm một quả trứng suối đã lột vỏ. Nếu không phải còn phải làm việc, cuộc sống như thế này mỗi ngày cũng chẳng tệ.
Thẩm Xác đứng bên bờ, mãi đến khi bị gọi hai lần mới chịu xuống nước.
“Ra ngoài chơi thì vui vẻ lên tí đi, đừng nghiêm túc quá.”
Từ Thanh Dã vẩy nước về phía Thẩm Xác, ra hiệu cho anh thả lỏng.
“Em đang vui mà.”
Thẩm Xác lau nước trên mặt, lấy một quả trứng. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị, Từ Thanh Dã hơi nghi ngờ, lại vẩy thêm vài giọt nước.
Anh bắt đầu lo: có khi nào Thẩm Xác nhập vai quá sâu, bị ảnh hưởng chưa thoát ra được? Trước kia đâu có nghiêm túc đến thế?
Bị bắn nước, Thẩm Xác chẳng phản ứng, chỉ đưa quả trứng cho Từ Thanh Dã. Từ Thanh Dã nhận lấy, cắn một miếng, rồi dịch người lại gần. Dưới nước, hai người chạm chân nhau. Từ Thanh Dã nhẹ nhàng đá Thẩm Xác một cái.
“Dạo này tâm trạng em ổn không? Có hay cảm thấy chán nản, phiền não, thấy cuộc sống nhạt nhẽo không?”
“Không có. Em thật sự đang vui, đây chính là trạng thái vui vẻ của em. Chỉ là em không giỏi cười thôi.”
Thẩm Xác biết Từ Thanh Dã đang lo anh nhập tâm quá mức, nên cố gắng nặn ra một nụ cười để chứng minh mình ổn. So với trước, anh đã cởi mở và thoải mái hơn nhiều.
“Thật vậy hả?”
Từ Thanh Dã vẫn bán tín bán nghi. Thừa lúc Thẩm Xác không để ý, anh bất ngờ đưa tay cào nhẹ một cái. Thẩm Xác mất thăng bằng, bị Từ Thanh Dã lao tới, kết hợp với nước trơn trượt và động tác mạnh, Từ Thanh Dã… ngã sấp luôn vào lòng Thẩm Xác.
Từ Thanh Dã không ngờ lại thành ra thế này. Dán sát vào Thẩm Xác, anh hơi ngượng ngùng, ngẩng đầu định cười cho qua chuyện, nhưng không cười nổi. Anh vùng vẫy định đứng dậy, nhưng khó phát lực, đành đẩy Thẩm Xác ra hiệu giúp đỡ. Ai ngờ Thẩm Xác không đẩy ra, mà lại… ôm chặt hơn. (Edit: đậu hủ phải ăn lại mới ngon...)
Từ Thanh Dã định mắng, nhưng chưa kịp mở miệng thì bỗng thấy hai người đang đi về phía họ. Một trong hai trông rất quen mắt.
“Đừng nhúc nhích.”
Từ Thanh Dã lập tức cúi thấp, nép sát vào Thẩm Xác, trốn sau tảng đá giả, len lén nhìn ra ngoài.
Hai người kia thân mật rõ ràng, kiểu tình nhân đi hẹn hò. Một người là tiểu hoa đang nổi – Đồ Dung. Người còn lại là một đàn ông trung niên, Từ Thanh Dã không nhớ tên, nhưng thấy mặt quen quen.
Thẩm Xác bị ôm bất ngờ, chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy nhiệt độ suối nước nóng dường như… tăng vọt.
“Điện thoại! Mau đưa anh điện thoại!”
Từ Thanh Dã thì thầm vội, đi du lịch mà bắt gặp dưa nóng, đúng là thiên thời địa lợi! Quả là “thánh ăn dưa” chính hiệu!
Thẩm Xác lục tìm mãi mới thấy điện thoại trong đống khăn, đưa cho anh. Từ Thanh Dã chụp vội vài tấm. Nhưng đối phương ngày càng tiến gần, sắp thấy rõ mặt. Sợ lộ, anh nhanh chóng nghiêng máy, rồi bất ngờ ôm Thẩm Xác, giả vờ như đang… hôn.
Tiếng bước chân ngày một gần, kèm theo tiếng cười giễu cợt:
“Ha ha ha, Nhật Bản đúng là mở mang tầm mắt thật. Giữa ban ngày, hai thằng đàn ông đã ôm nhau hôn rồi.”
Nghe tiếng nói xa dần, Từ Thanh Dã mới buông Thẩm Xác ra. Nhưng lúc này, Thẩm Xác lại đang nhìn anh với ánh mắt… vô cùng phức tạp.
Từ Thanh Dã như bị điện giật, lập tức nhảy lùi lại vài bước.
“Xin lỗi! Xin lỗi! Vừa rồi anh…!”
Anh xoa tay liên tục, tự nhủ: vừa rồi mình trông như tên biến thái!
“Không sao… chỉ là chân hơi tê thôi.”
Thẩm Xác đáp, giọng khàn khàn. Vừa nãy, môi Từ Thanh Dã gần như chạm vào môi anh. Chỉ cần hơi ngẩng đầu, là có thể hôn thật. Nhưng anh không dám động, sợ làm người trong lòng hoảng sợ mà bỏ chạy.
“Anh về sẽ xoa cho em. Giờ xem thử ảnh có rõ không đã.”
Từ Thanh Dã xoa bừa vài cái cho có lệ, rồi cầm điện thoại kiểm tra.