Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cứ vài giây lại có thêm từ mấy trăm đến mấy nghìn người vào. Dù màn hình vẫn còn tối đen nhưng khu vực bình luận đã vô cùng sôi động và náo nhiệt.
[Các anh chị em đều đã đến hết chưa? Chuẩn bị sẵn sàng hạt dưa và đồ uống đi nào, chương trình “Thế giới văn minh xem diễn khỉ” tám ngày mới phát sóng một lần sắp bắt đầu rồi.]
[Tôi đã tải phần mềm livestream để có thể trực tiếp chửi bới Cố Chi Tang đấy. Bây giờ tiện thể giới thiệu cho mọi người một chút về vị nghệ sĩ “ôn dịch” số một trong giới giải trí. Một kẻ tồi tệ đến mức chà đạp lên đồng đội, một “ôn thần” thích diễn kịch, luôn gây chuyện lung tung!!]
[Ồ… Khu vực bình luận đúng là hỗn loạn thật. Sao ai cũng chửi bới thí sinh này vậy?]
[Những nhóm người hâm mộ có ân oán, muốn trả thù Cố Chi Tang đâu rồi. Chỉ cần ghét Cố Chi Tang thì đừng bận tâm người khác có phải là fan nhà đối thủ hay không. Hôm nay, tất cả chúng ta đều là chị em ruột!]
[Cô ta không thể tiếp tục quảng bá hình tượng đại mỹ nữ, do mặt bị biến dạng nên phải chạy đến chương trình này để xây dựng hình tượng xui xẻo, thể chất “ôn thần” à?]
[Cô ta đâu rồi? Xuất hiện để chịu chửi đi chứ. Lúc trước, khi nói xấu Tiểu Thanh nhà chúng tôi thì cô ta không biết xấu hổ sao? Bàn phím của tôi đã chuẩn bị xong rồi đây.]
Đã phát sóng được hai mùa nên nhân viên làm việc cũng đã có hiểu biết nhất định về chương trình của mình. Lúc trước, tuy rằng có rất nhiều người bình luận chửi bới nhưng đa phần họ chỉ muốn xem kịch vui thôi.
Đây cũng là lần đầu tiên họ gặp phải tình huống như ở phòng livestream của Cố Chi Tang. Phòng vừa mở ra đã có hơn mười nghìn người vào, tất cả bình luận đều là nhục mạ, chửi bới.
Phó đạo diễn sững sờ một lát, sau đó hỏi: “Anh Lý, chúng ta có nên kiểm soát bình luận một chút không? Có nên thiết lập một số bộ lọc để chặn những từ ngữ không hay, v.v…”
Lý Thành Hà nói với giọng thờ ơ: “Không cần.”
Cô ta không phải muốn có độ thảo luận sao? Người quản lý của cô ta cũng đã đích thân gọi điện đến nói không cần cố ý chăm sóc.
Ông ấy ước Cố Chi Tang đọc bình luận nhiều một chút, biết đâu sẽ không chịu đựng nổi mà tự động rời khỏi chương trình.
“Vậy được.” Phó đạo diễn cảm thấy nghệ sĩ nữ này cũng thật đáng thương.
Mặc kệ là ai, vừa cúi đầu đã thấy toàn lời chửi bới mình thì người đó chắc chắn sẽ suy sụp mất: “Còn hơn mười phút nữa là chương trình chính thức livestream, chúng ta có cần… gọi điện thoại cho cô ấy không?”
Trong lòng Lý Thành Hà cảm thấy có chút không vui: “Mới ngày đầu tham gia chương trình mà đã đến muộn, cô ta mắc bệnh ngôi sao à!”
“Ai phụ trách liên hệ với Cố Chi Tang, sao giờ cô ta vẫn chưa đến?”
Cô gái phụ trách liên lạc nói: “Khoảng nửa giờ trước, tôi đã gọi cho cô Cố rồi. Lúc đó, cô ấy nói đã đến chân núi, tôi cứ nghĩ… Để tôi gọi lại cho cô ấy lần nữa.”
Cô gái vừa lấy điện thoại ra thì lập tức ngẩn người ra: “Cô Cố nói rằng, cô ấy, cô ấy…”
“À, chào đạo diễn?” Một giọng nữ dễ nghe bỗng nhiên vang lên từ phía sau lưng mọi người.
Bọn họ quay đầu lại thì nhìn thấy hai cô gái mặc đồ thể thao, đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, đứng cách phim trường không xa.
Người đứng đằng trước mặc một bộ đồ màu xám, cao khoảng 1m7. Cô chỉ lộ ra đôi mắt phượng dài hơi nhếch lên, đôi con ngươi trong trẻo, làn da trắng như tuyết ở đuôi mắt.
Dù không nhìn rõ mặt nhưng mọi người có thể chắc chắn cô gái kia là một người cực kỳ xinh đẹp.
“Hình như mọi người đang tìm tôi à?”
Người đẹp kia cởi khẩu trang, để lộ toàn bộ khuôn mặt: “Tôi là Cố Chi Tang, cô gái này là Tiểu Chu – trợ lý của tôi.”
Tiểu Chu vội vàng cúi đầu: “Xin chào đạo diễn!”
Cô gái phụ trách liên lạc nuốt nước bọt.
Cô ấy đưa điện thoại của mình đến trước mặt Lý Thành Hà: “Đạo diễn Lý, cô Cố đã đến đây từ hai mươi phút trước rồi. Cô ấy đã gửi tin nhắn cho tôi nói mình đã đến, nhưng lúc đó tôi không đọc được. Thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi!!”
Cố Chi Tang: “Không trách cô ấy đâu, là do tôi thấy mọi người đều đang bận rộn mà vẫn còn một ít thời gian nên không tùy tiện làm phiền.”