Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, cô nghe thấy giọng nói phẫn nộ của Lý Thành Hà: “Đại sư Cố, nếu ngài đã có thể phá được Hung Trận thì ngài có thể… có cách nào khác khiến Cao Sóc kia gặp báo ứng không?”
Một người và một hồn ma đều quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt chăm chú và kiên định đều hướng về cô.
Cố Chi Tang: “…”
“Không cần tôi phải ra tay, sau khi trận pháp bị phá hủy thì những vận số bị cướp đi từ gia đình mấy người sẽ từ từ quay trở về. Mệnh Cách của Cao Trì sẽ chậm rãi trở lại như lúc ban đầu.”
“Còn kẻ chủ mưu gây ra tội ác, lại âm mưu che giấu tội ác của mình thì sẽ bị phản phệ nghiêm trọng hơn. Cao Sóc cũng không còn mấy ngày tốt lành nữa đâu, không quá ba ngày vận thế của ông ta sẽ tự sụp đổ.”
Cao Lâm vẫn có chút lo lắng: “Đại sư phong thủy người đứng về phía ông ta cũng là một đại sư nổi danh bên Cảng Thành. Liệu ông ta có thể giúp đỡ Cao Sóc hay không?”
Cố Chi Tang hơi nhếch môi: “Ông cho rằng đại sư lập trận pháp hại người như vậy mà không phải trả giá đắt sao? Hơn nữa, loại trận pháp lớn này còn có mối liên hệ cực kỳ chặt chẽ với người đã lập trận.”
“Tôi thấy, vị đại sư phong thủy kia không chỉ giúp đỡ Cao Sóc mà bản thân ông ta e rằng đã chiếm đoạt một phần vận số của nhà họ Cao để tư lợi. Bây giờ trận pháp đã bị phá hủy, sự phản phệ mà ông ta phải gánh chịu chắc chắn sẽ không ít hơn Cao Sóc.”
“Cho dù ông ta còn có thể giãy giụa thì người ông ta trả thù đầu tiên chắc chắn là tôi – người đã phá trận và phá hỏng chuyện tốt của ông ta. Nếu ngay cả tôi cũng không phải là đối thủ của ông ta, thì trên thế giới này sẽ không còn ai có thể thắng được ông ta nữa.”
Cô nói chuyện cực kỳ kiêu ngạo, nhưng hai người và một hồn ma ở đây đã từng chứng kiến bản lĩnh thật sự của cô nên đều hoàn toàn tin tưởng mà không chút nghi ngờ.
“Ông là một hồn ma đã chết hai mươi lăm năm, đáng lẽ đã phải đầu thai từ lâu rồi, không thể tiếp tục lưu lại cõi trần được nữa.”
Cố Chi Tang nói với Cao Lâm: “Nhưng mà, hồn phách của ông quá yếu ớt, có lẽ khi xuống âm phủ cũng không thể đi hết con đường xuống Suối Vàng, sẽ bị các quỷ hồn trên sông Tam Đồ xé xác.”
“Vì vậy, tôi đã vẽ một lá bùa khác để dưỡng hồn cho ông. Lá bùa này có thể chứa đựng hồn phách của ông, con trai ông sẽ mang theo bên mình. Mối liên kết cha con giữa hai người là sự kết nối chặt chẽ nhất, sẽ giúp linh hồn ông được nuôi dưỡng tốt hơn.”
“Ba ngày sau, khi ông đã tận mắt chứng kiến Cao Sóc bị phản phệ thì chắc hẳn hồn phách của ông đã ổn định. Đến lúc đó, tôi sẽ tìm Âm Sứ đến dẫn ông về âm phủ.”
Lần này, Cao Lâm lập tức trả lời: “Cảm ơn đại sư Cố! Ngài đã giúp gia đình chúng tôi báo thù, còn cứu tôi và con trai nhà tôi nữa.”
“Một vong hồn như tôi không có gì để báo đáp ngài, chỉ có thể dùng {Quỷ Lệ} này để làm quà cảm ơn. Mong ngài nhất định hãy nhận lấy!”
Cố Chi Tang nhìn giọt “Quỷ Lệ” trong trẻo, lấp lánh kia thì cũng không từ chối: “Vậy thì đây coi như là tiền lương công tác của tôi nhé.”
“Quỷ Lệ” là một sản vật hình thành khi tâm trạng của ma quỷ có sự biến động cực đoan, cực kỳ khó kiếm, quả là một bảo vật.
Giọt “Quỷ Lệ” trên tay cô đã kết tinh từ oán khí tích tụ của Cao Lâm nên lại càng thêm tinh khiết, thuần túy.
Tâm trạng của Cố Chi Tang rất tốt, cô đi đến bên cạnh bàn rồi nhấc bút lông lên, bắt đầu vẽ bùa: “Bây giờ tôi sẽ vẽ một phù Dưỡng Hồn cho ông, đợi một chút.”
Vào nửa đêm, trong một căn nhà hai tầng nhỏ trong núi, một cậu bé chăm chỉ đang đọc một quyển sách “Thuật số” dưới ánh nến le lói trong nhà.
Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngẩng đầu hỏi người lớn ngồi cạnh những kiến thức mà cậu bé không hiểu. Trong đôi mắt của cậu bé tràn đầy vẻ ỷ lại, tin tưởng: “Cha ơi, câu này có ý nghĩa là gì vậy?”
Người đàn ông trung niên mặc một bộ áo dài, khí chất lạnh nhạt, có chút bí ẩn. Ông ta yêu thương xoa đầu đứa con trai rồi nói: “Đây là thuật phong thủy về…”
Chưa dứt lời thì hai mắt của ông ta đột nhiên mở to, khuôn mặt ông ta bỗng chốc đỏ bừng, rồi chuyển sang tím tái, gân xanh nổi lên chằng chịt.
Ông ta phun ra một ngụm máu lên bàn khiến cậu bé sợ hãi tột độ, òa khóc.
“Cha, cha làm sao vậy?!”
Người đàn ông mở to hai mắt, vươn tay về phía cậu bé. Sau khi cậu bé sà vào lòng mình thì ông ta run rẩy nhúng đầu ngón tay vào vũng máu vừa nhổ ra, vẽ những ký hiệu lạ lên khuôn mặt cậu bé.
Nếu nhìn kỹ, đó chính là một dãy ngày tháng năm sinh!
Sau khi hoàn thành nét vẽ cuối cùng, trên khuôn mặt của bé trai ngây thơ kia đã dính đầy vết máu. Cậu bé đột nhiên hét lớn: “Cha ơi! Con… Đau quá!”
Cậu bé vừa hét thảm thiết vừa quằn quại trên mặt đất, chân tay vặn vẹo thành những tư thế kỳ quái, rồi nhanh chóng bất động.
Đến chết, cậu bé vẫn không hề hay biết, bản thân đã bị người cha mà mình luôn kính yêu dùng làm vật thế mạng để gánh chịu phản phệ.
Còn người đàn ông trung niên kia đã sớm chống tay vào tường đứng dậy. Sắc mặt của ông ta u ám nhìn về phía đứa trẻ nằm bất động trên mặt đất.
Chờ đến lúc làn da đứa trẻ đã tím tái thì ông ta mới đi đến ôm cậu bé vào trong lòng. Vẻ mặt ông ta vừa điên cuồng vừa luyến tiếc, lẩm bẩm lặp lại nhiều lần:
“Đứa con ngoan… đứa con ngoan ta đã tỉ mỉ chuẩn bị bấy lâu nay. Là ai? Cao Sóc hay là ai? Ai đã phá trận của bản tôn?!”
Ông ta lật tung cái bàn, với khuôn mặt vặn vẹo: “Cho dù là ai hại chết con ta thì đều phải trả giá đắt!”