Chương 5: Nghiệp Quật

Dựa Vào Livestream Huyền Học Trở Thành Đỉnh Lưu Ở Địa Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hệ thống và Cố Chi Tang vốn là một thể thống nhất. Sau khi hồn phách của cô dung hợp vào thân thể này, tự nhiên cũng có được Thiên Nhãn*. Cố Chi Tang nhìn thấy gì, hệ thống cũng có thể thấy rõ ràng.
(*Thiên Nhãn là mắt của Chư Thiên ở cõi Sắc giới. Mắt này có khả năng thấy hết lục đạo chúng sinh, có thể nhìn thấy linh hồn và ác quỷ.)
Hình ảnh kinh khủng đập vào mắt hệ thống, khiến tâm hồn mỏng manh của nó chịu tổn thương nặng nề.
“Chỉ là một con quỷ nhỏ thôi mà.”
Cố Chi Tang hơi ghét bỏ nhìn nó: “Ngươi là một Thư Linh* mà lại sợ quỷ à?”
(*Thư Linh là sinh linh sinh ra từ sách.)
Hệ thống khóc nức nở. Đây không phải là quyển sách sảng văn về giới giải trí sao, sao lại biến thành chế độ âm phủ thế này!
“…. Vì sao bên cạnh Tiền Chứng lại xuất hiện một con quỷ vậy?”
“Con Anh Quỷ* này có quan hệ huyết thống với ông ta, đồng thời nó cũng mang oán khí cực kỳ mạnh mẽ. Nó vẫn luôn lảng vảng bên cạnh ông ta, không chịu rời đi, rõ ràng là do Tiền Chứng tự mình gây ra nghiệp chướng rồi.”
Cố Chi Tang cười lạnh lùng nói: “Nếu không phải trên người ông ta có đeo Phật bài đã được khai quang* thì ông ta đã sớm bị phản phệ rồi.”
(*Khai quang là lễ dâng cúng Đức Phật để nhận chủ. Sau nghi lễ này, linh vật sẽ phù trợ cho chủ tránh khỏi ma quỷ và xui xẻo.)
Nhưng mà, có một tầng khí đen đang bao phủ khuôn mặt ông ta. Hiển nhiên, do oán khí của con Anh Quỷ kia ngày càng mãnh liệt, nên Phật bài của ông ta đã sắp không thể ngăn cản nổi nữa rồi...
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tiền Chứng mới thoát khỏi trạng thái run rẩy vừa rồi.
Ông ta nghĩ đến chuyện bản thân vừa bị cô dọa sợ, không khỏi lẩm bẩm mắng chửi: “Mày muốn uy hiếp ông đây à? Ông đây phải làm cho mày thân bại danh liệt, khiến mày phải đến khóc lóc cầu xin ông đây!”
Ông ta hơi nheo đôi mắt sưng phù của mình rồi gọi một cuộc điện thoại: “Giám đốc Phùng à, ông không cần tìm người tham gia chương trình thực tế kia nữa đâu. Tang Tang nhà chúng tôi sẽ nhận lời.”
“Mọi người không cần chăm sóc đặc biệt cô ấy đâu, cứ quay bình thường như mọi khi là được. Dù sao, điều quan trọng nhất vẫn là lượt truy cập và độ hot của chương trình mà!”
“Nếu Tang Tang nhà chúng tôi có thể lấy lại danh tiếng thì tôi còn phải cảm ơn giám đốc Phùng nữa đấy!”
Sau khi cúp điện thoại, Tiền Chứng đưa tay lau mồ hôi trên trán. Lúc này, trên khuôn mặt ông ta hiện lên vẻ mặt cực kỳ đắc ý.
Chỉ cần Cố Chi Tang còn nằm trong lòng bàn tay ông ta, cô sẽ phải ngoan ngoãn nghe theo mọi sự sắp xếp của ông ta.
Ông ta muốn cô phải chịu đau khổ thì đó là chuyện cực kỳ đơn giản.
Tiền Chứng chuẩn bị rời đi. Nhưng bỗng nhiên, ông ta cảm thấy đầu hơi choáng váng, hai chân không thể nào nhấc lên được.
Cả người ông ta đột nhiên ngã quỵ xuống bên cạnh bồn hoa trước cửa bệnh viện.
Một người đi ngang qua thấy vậy lập tức hét lớn: “Này ông anh, ông không sao chứ? Ông mau vào bệnh viện kiểm tra đi!”
Hai cái răng của Tiền Chứng trực tiếp gãy nát, cằm ông ta cũng bị rách, máu chảy đầy miệng.
Tiền Chứng vịn vào thành bồn hoa đứng lên. Ông ta nhìn quanh một lượt thì thấy đường xá rất bằng phẳng, ngay cả một viên đá nhỏ cũng không có.
Ông ta nghĩ đến chuyện kỳ lạ vừa rồi, sau đó nhớ lại đôi mắt như nhìn thấu tất cả của Cố Chi Tang và những lời nói của cô…
Đột nhiên, ông ta cảm thấy có một luồng khí lạnh xông thẳng từ lòng bàn chân lên.
Làm sao ông ta còn dám ở lại bệnh viện này nữa!
Ông ta vội vàng xoa cằm lau máu, đẩy người qua đường tốt bụng kia ra, rồi hoảng sợ, cuống quýt chạy đi.
Người qua đường: “Trời ạ, cái người này thật là, có quỷ đuổi đằng sau hay sao mà chạy vội thế…”
Vào buổi tối, một tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại của Cố Chi Tang – người đang say mê xem các trang diễn đàn về huyền học.
Người gửi tin nhắn là một nhân viên trong công ty quản lý.
[Chị Cố, anh Tiền Chứng đã tìm cho chị một chương trình thực tế. Một tuần sau, chương trình sẽ bắt đầu ghi hình. Em sẽ gửi kịch bản cho chị ngay.]
Ngay sau đó, một tập tài liệu chứa kịch bản của chương trình thực tế được gửi đến máy của cô.
Cố Chi Tang hơi nhướng mày, cô đã thấy tên chương trình thực tế này ngay ở trang đầu kịch bản.