Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc
Chương 23: Cánh cửa tử cung
Dựa Vào Tỏ Tình Thông Quan Trò Chơi Chết Chóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoạn Văn Chu thành thật nói: "Không biết." Nước sông đen ngòm, trông thật sự ô nhiễm nghiêm trọng.
Tiêu Tễ dừng bước, đột nhiên lên tiếng:
"Là cuống rốn."
Cuống rốn của trẻ sơ sinh.
Khi Tiêu Tễ nhìn chằm chằm vào dòng sông, cuối cùng hắn cũng hiểu ra công viên giải trí này gợi cho hắn điều gì. Bầu trời u ám, nhiệt độ không lạnh cũng chẳng nóng, dòng sông chảy xuyên suốt công viên rồi dần cạn khô, trong khi các thiết bị giải trí cứ liên tục hút nước từ con sông để hoạt động.
Lẽ ra hắn nên sớm nhận ra điều này. Nếu chú gấu nhỏ thật sự là đứa bé trong bụng vợ tên tù nhân, thì nơi đứa bé nằm —— hẳn là trong bụng mẹ!
Công viên giải trí hình tròn này tượng trưng cho tử cung của người mẹ, dòng sông không ngừng phập phồng chính là dòng máu từ cuống rốn nuôi dưỡng toàn bộ công viên, thế nên cuối cùng con sông cũng sẽ cạn. Bầu trời đen như mực càng làm rõ điều này — em bé trong bụng mẹ làm gì có thể nhìn thấy ánh sáng chứ.
Nhưng vẫn còn một vấn đề!
Tiêu Tễ nhìn cánh cửa đóng chặt. Nếu như suy luận trước đó của hắn đúng, cánh cửa đó hẳn là tượng trưng cho âm đạo của người mẹ, ra khỏi cửa tức là đứa trẻ được chào đời.
Tuy nhiên, cánh cửa giờ đây bị khóa chặt, giam giữ chủ nhân của nơi này và sinh linh bé nhỏ đang mong mỏi được chào đời trong công viên đen trắng này.
Đợi đã, sao toàn màu trắng và đen?!
Tiêu Tễ siết chặt tấm ảnh màu trong tay, mở mắt nhìn về phía "studio ảnh" màu trắng.
Hắn biết lối ra chân chính ở đâu rồi.
——
Người đàn ông vẫn đang co ro dưới đất, hai tay che mắt, toàn thân run lên vì đau, đau quá, đau quá!
Hắn rơi vào ảo cảnh bên trong hạng mục vòng quay ngựa gỗ và quay trở lại mật thất thứ tư lần nữa, ngay khi hắn chuẩn bị giết vợ mình! Nhưng lần này, trong khoảnh khắc hắn định đâm dao vào mắt cô, cơn đau dữ dội bỗng truyền đến từ chính đôi mắt hắn ——
Cảm giác như có ai đó dùng dao khoét mắt hắn!
Cơn đau lạnh lẽo tuyệt vọng khiến hắn suýt ngã gục, hắn ngồi bệt dưới đất rên rỉ rồi cuối cùng tỉnh táo phần nào.
Sau một hồi vật lộn, hắn mới ngồi dậy được.
Không, không được!
Hắn không thể thỏa mãn mong ước của tên khốn đó!
Hắn không thể chết!
Hắn phải trở về thế giới thực! Dù sống tủi nhục như chó, hắn vẫn muốn sống!
Sau đó, hắn dùng mắt phải còn nhìn được nhìn xung quanh, tròng mắt hắn giờ đây ngập tràn máu tươi, khiến toàn bộ thế giới nhuốm màu đỏ. Chỉ có điều, ngoài bản thân hắn ra, ba người Tiêu Tễ, Đoạn Văn Chu và Vưu Lâm đều biến mất.
Hắn nhớ đến NPC chú gấu trong studio ảnh trước đó, vội đứng lên chạy về phía đó.
Đẩy cửa studio ảnh ra, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mặt, hắn thoáng nhìn thấy một phòng chụp đang mở.
Một vị bác sĩ tuấn tú đứng bên trong, tay cầm dụng cụ giống như chiếc máy ảnh để bàn. Khí chất của hắn hoàn toàn phù hợp với nơi này — studio này trông chẳng giống studio ảnh mà lại giống bệnh viện hơn.
Đối diện hắn là một chiếc giường bệnh trống rỗng, nhưng Đoạn Văn Chu và Vưu Lâm lại không thấy đâu.
"Anh đến vừa lúc, tôi vừa định đi tìm anh."
Dụng cụ trong tay Tiêu Tễ phát ra tiếng "Tích —" nhỏ.
Tiêu Tễ: "Ừm."
Người đàn ông đột nhiên cảnh giác.
"Sao anh lại ở đây một mình? Hai người kia đi đâu rồi?"
Hắn nghi ngờ vị bác sĩ này không đơn giản. Rõ ràng đây là lần đầu tiên mọi người bước vào kỳ thi "ác mộng" như thế này, nhưng tên này lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, thậm chí còn rất thoải mái.
Hắn nghi ngờ Tiêu Tễ thực chất là "thí sinh cũ"!
Đây không phải lần đầu tiên hắn tham gia kỳ thi này! Nếu không, làm sao giải thích được sự thờ ơ và khả năng giải mã thành thạo của hắn?!
Hoặc có thể —— Tiêu Tễ là gián điệp do giám khảo Quỷ Tước cài vào, chuyên để gài bẫy họ. Hắn tin chắc Đoạn Văn Chu và Vưu Lâm đều đã bị tên bác sĩ này giết chết.
—— Thế là đến lượt hắn!
Trong đầu dấy lên làn sóng thuyết âm mưu, Tiêu Tễ giờ đây trong mắt người đàn ông chính là một tên sát nhân biến thái điên cuồng. Theo hắn, Tiêu Tễ và Quỷ Tước là một phe!
Quả nhiên, Tiêu Tễ lên tiếng:
"Đúng lúc muốn tìm anh. Lại đây, ngồi lên giường đi, anh là người cuối cùng."
Người đàn ông:!!! Hắn nghĩ mình ngu đến mức sẽ đi chịu chết sao?!!
"Tôi không ——"
Lời chưa dứt, Tiêu Tễ đã mất kiên nhẫn, ánh mắt hơi loé lên, rút dao đâm một nhát vào gáy người đàn ông, khiến hắn bất tỉnh ngay lập tức.
Sau đó, hắn đưa người đàn ông bất tỉnh lên giường bệnh và chụp ảnh bằng chiếc máy ảnh để bàn.
Một tấm ảnh đen trắng được in ra rơi xuống đất.
Mặt đất cũng có hai tấm ảnh khác, người trong đó là Vưu Lâm và Đoạn Văn Chu.
Khi tấm ảnh xuất hiện, người đàn ông vẫn đang bất tỉnh trên giường bỗng biến mất không để lại dấu vết, giống hệt như Vưu Lâm và Đoạn Văn Chu! Sau khi bị chiếc máy ảnh chụp, dường như nó có thể đưa người dịch chuyển qua nơi khác!
Sau khi đưa người đàn ông đi, Tiêu Tễ là người cuối cùng nằm trên giường bệnh. Hắn cài đặt chế độ tua nhanh thời gian chụp ảnh, sau khi nhấn màn trập, hắn ngồi trên giường bệnh, lặng lẽ chờ đợi tiếng máy ảnh.
"Tách —"
Bức ảnh cuối cùng đã được chụp xong.
Tất cả họ đều rời khỏi thế giới đen trắng này thành công, cuối cùng cũng tìm được lối ra thật sự.
——
Trong công viên giải trí u ám, những bài hát thiếu nhi trong sáng vẫn vang vọng.
Một bàn tay nhặt lên bức ảnh cuối cùng của Tiêu Tễ rơi trên mặt đất. Bàn tay đó thon dài, tái nhợt, mang găng tay đen cụt ngón, trên ngón cái đeo một chiếc nhẫn vuông hình hoa hồng.
Chàng trai tuấn mỹ trong bức ảnh đen trắng ngồi trên giường bệnh, sống lưng thẳng tắp, mặt mày lạnh lùng. Lông mi hắn hơi rũ xuống, che đi đôi mắt nhạt nhẽo lạnh băng.
Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt người trong ảnh.
"Bông hồng nhỏ của tôi, chim sơn ca nhỏ của tôi...... của tôi......"
Người ấy thốt lên những lời mơ hồ, những lời sau đó như bị bóng tối nuốt chửng, không thể nghe rõ.
——
Tiêu Tễ mở mắt ra, thứ hắn nhìn thấy không còn là hai màu đen trắng nữa mà là màu đỏ rực rỡ chói mắt.
"Anh Tiêu! Cuối cùng anh cũng đến rồi!"
Đoạn Văn Chu hưng phấn lao về phía hắn.
"Anh làm em lo chết đi mất!"
Lúc này, người đàn ông cũng tỉnh lại. Hắn vừa nhìn thấy Tiêu Tễ liền hét thảm thiết, lùi lại mấy bước.
"Anh, anh đừng tới đây."
"Đừng giết tôi, tôi dù biến thành quỷ cũng không tha cho anh!"
Đoạn Văn Chu:? Hắn bị làm sao vậy?
Khi nhìn thấy Vưu Lâm và Đoạn Văn Chu bình yên vô sự, người đàn ông mới nhận ra tình hình không như hắn tưởng.
Hắn ngước mắt nhìn xung quanh, giờ đây họ không còn ở trong công viên đen trắng đơn điệu nữa mà là trong một công viên hoàn toàn trái ngược — toàn một màu đỏ như máu.
Họ vẫn đang trên cây cầu, nhưng giờ đây cây cầu đã đỏ như máu, dưới chân có cảm giác nhão nhão dính dính, thật sự như máu thật.
Người đàn ông không khỏi lẩm bẩm:
"Chúng ta đang ở đâu thế.....?"
Đoạn Văn Chu khịt mũi.
"Nếu không phải anh Tiêu của tôi cực kỳ thông minh, nghĩ ra cách thoát ra ở thời khắc cuối cùng, mấy người chúng ta còn lâu mới rời khỏi mật thất!"
"Vì cái gì?"
Vưu Lâm cũng không hiểu, cậu ta chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì Tiêu Tễ nói, ngoan ngoãn chụp ảnh, vừa mở mắt ra liền phát hiện mình đã rời khỏi mật thất.
Khi cậu ta hỏi, các học viên trong làn đạn đều tỏ ra bối rối hoặc phấn khích không thể kìm được.
【 Tui thật sự xem đến choáng váng mặt mày, tui chẳng hiểu gì cả, huy hiệu tui đeo là đồ giả. 】
【 Ôi mẹ ơi, thật sự rất rất tuyệt, này TM* thế mà cũng có tác dụng! Tui nguyện ý gọi anh ấy là thần giải mã. 】
*TM: chết tiệt
【 Đồ cùi bắp như tui hong biết nói gì... 】
【 Tui đồng cảm với mọi người, nắm đấm của tui cũng cứng lên rồi! Trong lúc nhất thời tui thế mà không biết nên chửi Quỷ Tước điên khùng hay là nên khen anh Tiêu của tui thông minh vô địch thiên hạ nữa. 】
【 Tui không hiểu tui không hiểu tui một chút cũng không hiểu, cầu giải thích. 】
Đoạn Văn Chu nhướng mày, định mở miệng khoe anh Tiêu của mình thì bị Tiêu Tễ ngăn lại.
"Chụp ảnh." Tiêu Tễ nói ngắn gọn.
"Ngay từ đầu, thế giới mà chúng ta đến là trong ảnh, chứ không phải thế giới chân chính."
Ngay từ ban đầu, dù Tiêu Tễ đã suy đoán công viên tượng trưng cho "tử cung" của người mẹ, nhưng toàn bộ công viên chỉ có hai màu trắng đen cùng studio ảnh kì quái kia càng làm mọi chuyện thêm khó hiểu. Mãi cho đến khi hắn nhớ lại lời nhắc nhở ở hạng mục nhà gương.
—— Thế giới chồng chéo và đan xen.
Nếu thế giới trong gương chồng chéo lên nhau, tại sao các thế giới khác lại không thể?
Ví dụ như thế giới trong ảnh, siêu âm B chuyên dùng để chụp ảnh thai nhi.