Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
Chương 8: Hãy ở lại thế giới này với ta mãi mãi
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ma gương: 【Bây giờ vào luôn chứ?】
"Không."
Chúc Minh Tỉ lập tức mở mắt, bật dậy khỏi giường.
Cậu nhìn về phía Ma gương, nói: "Trước tiên chúng ta đi kiếm ít trang bị đã."
Hôm qua vừa vào trong gương, suýt nữa không thể thoát ra. Ma gương cũng vỡ nát, tốn hơn tám vạn ma tinh tệ mới tạm khôi phục. Chúc Minh Tỉ không muốn bi kịch ấy lặp lại.
Lần này cậu bước vào thế giới trong gương là để tìm đường sống, chứ không phải để chết một cách khác.
-
Nắm chặt chiếc chìa khóa kho vàng mà Ma Vương đưa, Chúc Minh Tỉ cầm theo một chiếc đèn dầu, tim đập thình thịch khi bước đi trong hành lang ngầm tối tăm dưới lòng đất.
Vừa đi, cậu vừa hỏi Ma gương: "Cậu chắc chắn có thể cất giữ ma tinh tệ trong người chứ?"
Ma gương: 【Tôi chỉ giữ được một lượng nhỏ ma tinh cao cấp.】
"Vậy là được. Lát nữa tôi vào kho vàng, sẽ trộm… à không, mượn tạm Ma Vương một ít ma tinh. Cậu nhớ kỹ, số ma tinh này để cất giữ, chứ không phải để cậu ăn đâu. Trừ khi rơi vào thời khắc sinh tử, nếu không tuyệt đối không được dùng. Nếu chúng ta bình an rời khỏi đây, phải hoàn trả lại."
Ma gương: 【Hiểu rồi.】
Chúc Minh Tỉ hít sâu một hơi, đứng trước cánh cửa kho vàng khổng lồ, tra chìa khóa vào.
Két—
Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, hơi ẩm lạnh và bóng tối ập đến.
Chúc Minh Tỉ hít thêm một hơi, rồi sững sờ.
Kho vàng rộng lớn, u ám, ẩm ướt.
Hoàn toàn trống trơn, không một đồng tiền vàng, không một viên ma tinh.
Núi vàng đâu?!
Núi ma tinh đâu?!
Chẳng phải ai cũng nói trong lâu đài Ma Vương giấu kho báu khổng lồ sao?!
Chẳng phải ai cũng nói kho vàng của hắn dát vàng dát bạc lóa mắt người nhìn sao?!
Chẳng phải ai cũng đồn rằng tiền bạc và ma tinh tệ của Ma Vương lấy từ hang ổ của Bạch Anh — con ác long, tiêu cả trăm năm cũng không hết sao?!!
Sao kho vàng của Ma Vương lại trống rỗng như bãi đỗ xe bỏ hoang thế này…
Tìm kiếm hồi lâu, Chúc Minh Tỉ mới phát hiện một chiếc hòm bên cạnh vạc ma pháp.
Bên trong chỉ có vài viên ma tinh tệ cấp thấp và vài nghìn đồng tiền vàng lẻ tẻ.
Chúc Minh Tỉ tiện tay múc lên một nắm tiền vàng, nhưng ngay lập tức, cậu ngửi thấy một mùi tỏi thoang thoảng.
Chúc Minh Tỉ: "Sao đống tiền mà Andre lừa tôi lại ở đây?"
Ma gương: 【Sau khi Andre giải trừ khế ước nô lệ, cuộn giấy khế ước đã tự động chuyển toàn bộ tài sản hắn về kho vàng của chủ nhân.】
"Còn có chức năng cao cấp vậy à."
Chúc Minh Tỉ đóng hòm lại.
"Thôi được rồi." Cậu thở dài. "Ma Vương nghèo rớt mồng tơi, chẳng có ma tinh nào để mượn. Đành phó mặc số phận vậy."
Ma gương: 【Tôi nhất định sẽ đưa ngài ra ngoài an toàn.】
Chúc Minh Tỉ không bình luận gì về sự tự tin thái quá của Ma gương, chỉ nhẹ vỗ lên mặt nó: "Bắt đầu thôi."
Ma gương nhanh chóng phóng to, hóa thành một cánh cổng gương.
Chúc Minh Tỉ đứng yên một lúc, không vội bước vào.
Ma gương: 【Ngài sợ à?】
"Không." Chúc Minh Tỉ lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt gương phẳng lặng như mặt hồ. Giọng cậu nhẹ như tự nói với chính mình, như thể cố thuyết phục bản thân: "…Ma Vương trong gương thì có gì đáng sợ bằng Ma Vương ngoài đời chứ."
Nói xong, cậu hít sâu, nhắm mắt bước vào.
-
Khi ánh sáng trắng tan biến, Chúc Minh Tỉ run rẩy mở mắt.
Ngay lập tức, cậu cứng người, nín thở—
Trước mặt vẫn là phòng ngủ của Ma Vương. Mọi đồ đạc, cách bài trí y như lúc Chúc Minh Tỉ rời đi đêm hôm qua, thậm chí cả nếp nhăn trên tấm ga giường lộn xộn cũng chẳng hề thay đổi.
Còn Ma Vương.
Hắn đang ngồi trên ghế tựa, tay cầm mảnh vải rách từ áo Chúc Minh Tỉ, không động đậy, chỉ chăm chăm nhìn cậu.
Chúc Minh Tỉ: "!!!"
Nếu cảm xúc có hình dạng, thì lúc này, toàn thân Chúc Minh Tỉ chắc đã dựng đứng như con mèo Tom bị điện giật!
Cậu không kìm được mà lùi một bước.
Nhưng Ma Vương không hề nổi giận hay đứng bật dậy vì hành động né tránh ấy. Ngược lại, hắn khẽ cúi mắt, che khuất toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt.
Vài giây sau, hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Chúc Minh Tỉ.
Trên gương mặt tái nhợt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, giọng nói dịu dàng đến mức khó tin: "Xin lỗi, lần trước đã làm em hoảng sợ. Đều là lỗi của ta."
Hắn nói: "Lần này ta sẽ không làm chuyện thất lễ với em nữa, thật đấy."
Hắn trông thật hiền hòa, vô hại.
— Nếu như tay vịn kim loại bên trái hắn không bị bóp méo đến mức cong quặn.
Đối mặt với Ma Vương đang cố gắng thể hiện thiện ý, Chúc Minh Tỉ không dám buông lỏng cảnh giác, nhưng vẫn cố nở nụ cười gượng.
Ánh mắt cậu lướt qua mảnh vải trong tay Ma Vương, rồi lén quan sát xung quanh, nhưng không thấy túi tiền đâu.
Có nên hỏi thẳng không?
Hắn trông có vẻ muốn tỏ ra lịch thiệp, biết đâu sẽ nói thật.
Nhưng điều Chúc Minh Tỉ không ngờ tới là, Ma Vương lại chủ động lên tiếng: "Em đang tìm gì vậy? Cái túi tiền đựng hạt giống hoa Trì Vưu à?"
Chúc Minh Tỉ giật bắn, lập tức ngẩng đầu.
"Đúng vậy," lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cậu hỏi: "Ngài nhặt được sao? Có thể trả lại cho tôi được không?"
Ma Vương: "Tất nhiên là được."
Chúc Minh Tỉ vội nói: "Cảm ơn ngài."
Ma Vương khẽ cười, đứng dậy: "Đi theo ta, ta thấy hạt giống đó có vẻ không tốt lắm, nên đã trồng xuống đất rồi."
Chúc Minh Tỉ lại nói: "Cảm ơn ngài."
Bước chân Ma Vương khựng lại, hắn quay đầu nhìn cậu: "Đừng khách sáo với ta như vậy."
Chúc Minh Tỉ: "……"
Cậu đành nở một nụ cười với hắn.
-
Ra khỏi phòng ngủ Ma Vương, trước mắt vẫn là hành lang quen thuộc.
Chiếc đèn tường duy nhất trên hành lang cháy le lói, khiến nơi đây càng thêm tối tăm.
Đi hết hành lang là cầu thang dẫn xuống, từ trên nhìn xuống, các bậc thang hẹp và tối, chỉ lác đác vài ngọn đèn lập lòe.
Lâu đài Ma Vương rất lớn, có nhiều cầu thang xuống tầng dưới, nhưng hắn lại chọn con đường hẹp nhất. Chúc Minh Tỉ không hiểu tại sao.
Dĩ nhiên, cậu cũng không dám hỏi nhiều, chỉ cẩn thận bước theo.
Phụt!
Một cơn gió lạnh thổi qua, dập tắt gần hết nến trên cầu thang, chỉ còn ngọn đèn trên đầu Chúc Minh Tỉ là vẫn cháy.
Ma Vương dừng lại.
Hắn quay người, phong độ giơ tay về phía Chúc Minh Tỉ, nụ cười dịu dàng: "Ánh sáng mờ quá, dễ trượt chân. Ta dắt em nhé?"
Chúc Minh Tỉ: "……"
Ngay cả Andre còn dùng được ma pháp thắp đèn, cậu không tin Ma Vương lại không làm được.
Nhưng biết làm sao đây?
Cậu đâu dám từ chối hay vạch trần.
Đành đặt bàn tay lạnh ngắt, ẩm ướt vào tay hắn.
Không ngờ lòng bàn tay Ma Vương cũng ẩm ướt như vậy.
Hai người từng bước bước xuống.
Những ngọn đèn lần lượt sáng lên.
Chúc Minh Tỉ không hỏi tại sao đèn lại tự động bật.
Ma Vương cũng không buông tay cậu.
Xuống đến tầng một, hắn nắm tay cậu đi về phía căn phòng ở góc bắc.
Chúc Minh Tỉ không nhịn được hỏi: "Ngài không trồng hạt giống ngoài vườn sao?"
Ma Vương cười: "Em quên mất lần trước nó bị lấy trộm như thế nào rồi à? Trong vườn có lũ chuột trộm cắp, nên ta đã trồng vào chậu."
Chân Chúc Minh Tỉ khựng lại một chút.
Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục bước theo.
Cậu nói: "Đúng rồi, trong vườn có chuột trộm cắp. Tôi cũng định trồng vào chậu."
"Vậy lát nữa em có thể ôm cả chậu đi luôn." Ma Vương khẽ nói.
Khi phát âm hai chữ "đi luôn", giọng hắn trầm xuống đôi chút, nhưng nhìn chung vẫn rất tự nhiên.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ như lần trước, khi hắn bất chấp tất cả để giữ Chúc Minh Tỉ lại.
Chúc Minh Tỉ lặng lẽ liếc nhìn đôi mắt hắn đang cúi xuống, do dự một chút rồi hỏi: "Ngài muốn… tôi ở lại thêm một chút không?"
Cậu nói rất chậm, như đang cân nhắc từng từ.
Ma Vương nghiêng đầu nhìn cậu: "Được không?"
Hắn chăm chú nhìn vào mắt Chúc Minh Tỉ, môi mím chặt đến mức cả hàng mi cũng run rẩy.
"Được." Chúc Minh Tỉ đáp rất nghiêm túc.
Ma Vương mỉm cười.
Hắn lại hỏi: "Vậy sau này em còn quay lại không?"
"Sẽ quay lại." Chúc Minh Tỉ nói dối. "Tôi sẽ thường xuyên đến thăm ngài."
"Thế thì tốt."
Ma Vương dừng lại trước cửa, tra chìa khóa mở ra.
Chỉ khi cánh cửa mở ra, nhìn thấy chậu hoa trắng đặt trên bệ cửa sổ, Chúc Minh Tỉ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người bước vào phòng.
Nhưng đúng khoảnh khắc chân chạm sàn, chiếc gương trong túi áo cậu đột nhiên rung dữ dội!
Cùng lúc đó, một làn sương đen lập tức bao phủ tầm nhìn!
Chúc Minh Tỉ hoảng hốt muốn lùi lại, nhưng đã quá muộn — làn sương đen kia đã nuốt chửng cậu.
— Khi mở mắt lần nữa.
Mọi thứ xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Cậu thấy mình đang ở trong một căn nhà gỗ xa lạ.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết trắng phủ kín trời đất.
Cơn lạnh thấu xương và nỗi sợ hãi mơ hồ tràn vào người, bao vây Chúc Minh Tỉ từ trong ra ngoài.
Thứ duy nhất chống đỡ cơ thể và mang lại chút hơi ấm lúc này, lại chính là bàn tay Ma Vương vẫn đang nắm chặt tay cậu.
Chúc Minh Tỉ nhìn hắn, không thể tin nổi.
Cậu không nói lời nào, chỉ vội vàng đưa tay còn lại vào túi áo tìm Ma gương.
… Nhưng túi áo trống không.
Chúc Minh Tỉ sững người.
Ma Vương dịu dàng ôm cậu vào lòng.
Hắn vén áo choàng đen lên, vòng tay siết chặt, dùng hơi ấm cơ thể mình để sưởi ấm cậu.
Hắn tựa cằm lên hõm cổ Chúc Minh Tỉ, khẽ cười.
Hôm nay, hắn đã cười rất nhiều lần với cậu.
Nhưng lần này thì khác.
Lần này, nụ cười vui vẻ hơn, hân hoan hơn, buông thả hơn.
Hơi thở hắn phả nhẹ bên tai Chúc Minh Tỉ, tựa như mang theo hơi nóng cháy bỏng.
"A Tỉ, đừng tìm nữa."
"Hôm nay, chúng ta đang ở đỉnh Thánh Sơn — nơi từ chối mọi ma khí, kể cả chiếc gương nhỏ có thể đưa em rời đi."
"Em hãy ở lại thế giới này với ta mãi mãi đi."
Môi hắn khẽ chạm vào vành tai cậu, giọng nói mềm mỏng hơn bao giờ hết.
Dịu dàng đến mức khiến người ta run rẩy.