116. Chương 116: Kế hoạch chạy trốn

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 116: Kế hoạch chạy trốn

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đó là chữ Thảo của tôi đấy!" Mộc Nam phẫn nộ nói, "Hơn nữa vào thời điểm quan trọng này thì chữ viết đâu phải là điều quan trọng chứ!"
"Cũng có thể là cô ấy đang nói tôi." Tô Bất Thức lấy cớ an ủi cậu, "Ít nhất thì suy đoán của chúng ta là chính xác. Sự sai lệch nhận thức chỉ giới hạn ở chính người đó, chứ không ảnh hưởng đến những đồ vật khác ở thế giới bên ngoài."
Suy luận ngược lại, bốn người bọn họ vẫn biết viết chữ một cách thuận lợi chứng tỏ chưa đến mức bệnh tình nguy kịch, vô phương cứu chữa. Còn nội dung ở nửa sau cuốn sổ tay kia cũng không phải hình vẽ bậy bạ gì, mà là do ở trong phó bản quá lâu dẫn đến sự biến dị.
Nói cách khác, mức độ nghiêm trọng của sự sai lệch nhận thức ở bốn người bọn họ được sắp xếp từ cao xuống thấp lần lượt là: Đào Hải Nguyệt, Mộc Nam và Tô Bất Thức, cuối cùng là Đường Khả.
"Hiện tại điều em hy vọng nhất là Tiểu Đường không xuất hiện triệu chứng gì." Mộc Nam ôm lấy mặt mình nói, "Giáo sư Tô mau nhìn em xem, âm thanh em phát ra không phải tiếng 'khò khò khò khò' đấy chứ?"
"Ít nhất thì trong mắt tôi vẫn bình thường." Tô Bất Thức nghe vậy liền chăm chú nhìn cậu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, "Tôi có thể nghe hiểu."
"......" Mặc dù biết Tô Bất Thức đang nói lời thật lòng chứ không phải lời đường mật, nhưng Mộc Nam vẫn cảm thấy trên mặt nóng bừng một cách khó hiểu. Cậu khẽ ho một tiếng dời tầm mắt đi chỗ khác, đổi chủ đề: "Vậy còn tên Hứa Minh kia thì sao?"
"Có lẽ có cách khác để kiểm chứng." Tô Bất Thức nói, đưa tay về phía cậu, "Miếng sắt."
Mộc Nam biết động tác giấu miếng sắt trong nhà xưởng của mình không thể qua mắt được anh. Sau khi vào cửa cậu đã giấu thứ đó dưới gầm giường, lúc này Mộc Nam nhích ra mép giường, lấy thứ đó ra đưa cho Tô Bất Thức. Hai người chen chúc nằm xuống giường, giả vờ ngủ để chờ thời cơ.
Mộc Nam nằm ở ngoài sẽ tiện để dùng kỹ năng Cầu nguyện hơn. Cậu muốn đợi ánh đèn của lính gác tuần tra quét qua rồi lợi dụng ánh phản quang của miếng sắt để quan sát. Kết quả chưa kịp đợi lính gác thì đã có thứ khác xuất hiện trước.
Hứa Minh bỗng bật dậy không hề báo trước. Sau một tiếng sột soạt, hắn lại chậm rãi xuống giường, đi tới bên cạnh giường của Mộc Nam, nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn chằm chằm họ.
Mộc Nam cảm thấy mình đang bị bóng đen bao trùm. Mắt cậu cũng không nhắm chặt, lúc này qua hàng lông mi, cậu nhìn thấy một đôi mắt tròn vo đang trân trân nhìn mình.
Bàn tay Tô Bất Thức đang nắm lấy tay cậu dưới lớp chăn dường như khẽ động. Mộc Nam vội vàng giữ tay anh lại. Kỹ năng Cầu nguyện đã được kích hoạt, trước khi đối phương ra tay thì bọn họ không cần thiết phải đánh rắn động cỏ.
Giây tiếp theo, ánh đèn pin của lính gác xuyên qua song sắt, chiếu lên người Hứa Minh. Hắn chậm rãi xoay người trong tiếng cảnh cáo dữ dội, sau đó từng bước quay trở về giường mình.
Tô Bất Thức cũng tận dụng cơ hội này, ngay khi Hứa Minh xoay người liền dùng miếng sắt chiếu về phía hắn. Cái bóng mờ ảo phản chiếu trên mặt kim loại trơn bóng, nhưng cũng đủ để nhận ra đó là gì —— một tên Vô Diện có vóc dáng tương tự Hứa Minh nhưng cái đầu thì lại cực kỳ bẹt...
.
"Tối hôm qua hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Đột nhiên chẳng thấy có động tĩnh gì cả, làm tôi suýt nữa thì sợ chết khiếp!"
Tại phân xưởng khu D, Đường Khả mới tìm được cơ hội nói chuyện với Mộc Nam và Tô Bất Thức. Đáng thương thay, cô là người duy nhất còn giữ nhận thức bình thường, hết lo cho người này đến lo cho người khác. Theo góc nhìn của cô, hành vi của mọi người đều kỳ dị như nhau.
"Không có gì, gặp phải sự kiện hiếm gặp thôi." Mộc Nam thở dài. Tối qua cậu đương nhiên là thức trắng cả đêm, thế nên than thở được một nửa thì đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
"Sự kiện hiếm gặp gì vậy?"
"Làm bạn cùng phòng với một thứ không phải con người."
"Hả?" Đường Khả tròn mắt, nhất thời không xác định được là do Mộc Nam vẫn độc mồm độc miệng như mọi khi, hay cậu đang nói theo nghĩa đen.
Tô Bất Thức đứng đó, nhìn Mộc Nam với vẻ mặt buồn ngủ, đang dựa vào người anh gà gật, vừa ngắn gọn, súc tích giải thích lại diễn biến sự việc ngày hôm qua.
"Chuyện này... chuyện này thật là..." Đường Khả kinh ngạc nói, "May mà tối qua tôi cảm thấy không ổn nên đã hỏi hai người một câu... Thế hắn có làm gì không? Khoan đã, vậy rốt cuộc hắn là NPC, hay là người chơi bị biến dị vậy?"
"Đều có khả năng cả." Mộc Nam nói mơ màng, sau đó ngẩng đầu, "Tôi chán ngán cuộc sống ngồi tù này rồi. Tôi quyết định rồi, tôi muốn vượt ngục."
"Hải Nguyệt cũng có dự định này." Đường Khả nói, "Tối qua bọn tôi đã bàn bạc một lát, phát hiện bốn khu A, B, C, D có lẽ tương ứng với các mức độ sai lệch nhận thức khác nhau. Trong đó khu D, cũng chính là nơi chúng ta đang ở đây, nhìn từ sơ đồ vẽ tay trong cuốn sổ thì là nơi gần với lớp bên ngoài nhất."
"Cho nên vẫn là muốn chui qua cái ống thông gió đó à?" Mộc Nam nói, "Không, tôi cảm thấy không ổn. Chưa nói đến việc cái ống đó bọn tôi không chui lọt, mà kế hoạch này đã bị tên 'Hứa Minh' ... cũng chính là gã bạn cùng phòng Vô Diện của tôi biết rồi, nếu tiếp tục làm theo thì tôi cảm thấy rủi ro sẽ rất lớn."
"Tôi tán thành ý kiến này." Tô Bất Thức nói, "Vẫn còn một con đường khác."
"Con đường khác?"
"Chính là con đường chúng ta đã đi vào." Mộc Nam nói, "Tuy rằng lúc đó đầu bị bịt kín, nhưng căn cứ vào cảm giác mất trọng lượng ở đoạn giữa thì đó hẳn là một thứ giống như thang máy, thứ đó sẽ dẫn thẳng tới tháp canh."
"Tôi hiểu rồi, chúng ta đi lên từ đó sẽ nhanh hơn." Đường Khả nói, "Nhưng mà chúng ta có tận bốn người? Liệu có quá lộ liễu không?"
"Không, chỉ có ba người thôi." Mộc Nam xua tay, "Nghe này, tôi sẽ tách khỏi mọi người gần thang máy, sau đó cố gắng phá hoại xem sao. Còn Đào Hải Nguyệt sẽ phụ trách yểm trợ hai người, tóm lại ba người các cô nhất định phải lên được tầng trên trong vòng mười phút."
"Anh muốn..." Đường Khả nhìn Mộc Nam, lại liếc nhìn Tô Bất Thức đang rũ mắt xuống, biết hai người họ đã đạt được sự đồng thuận, đành phải đổi câu hỏi, "Vậy chúng ta làm sao tìm được thang máy? Trên sơ đồ đường đi hình như không ghi?"
"Yên tâm," Mộc Nam cười khẽ, "Phải biết rằng kỹ năng dò đường của tôi trước nay rất giỏi."
"Cậu định dùng từng mạng một để thử sao?" Đường Khả kinh ngạc nói, sau đó nhìn về phía Tô Bất Thức, vẻ mặt viết rõ: Giáo sư Tô ơi, cậu ấy lại tìm đường chết kìa, anh mau khuyên cậu ấy đi.
"Ây dà, cần gì phải chết nhiều lần thế? Chuyện này một mạng là qua màn rồi." Mộc Nam nói, "Ừm, cũng có thể là hai mạng? Mặc kệ, Tiểu Đường giúp tôi một việc!"
Chuyện "giúp đỡ" mà Mộc Nam nói vô cùng đơn giản. Đường Khả sẽ sử dụng kỹ năng "Tâm" để hỏi một tên lính gác đen sì xem nó có biết đường ra không. Một khi nhận được câu trả lời khẳng định, lập tức lợi dụng kỹ năng "Con rối" để đọc ký ức. Mặc dù quá trình này có thể cần Mộc Nam phải hấp hối thêm một lần nữa, nhưng nó tốt hơn nhiều so với việc ngu ngốc đi thử từng con đường một.
"Tôi sẽ đợi em ở đây." Tô Bất Thức nói, "Đừng quá cố gắng."
"Sẽ không đâu." Mộc Nam cười với anh, "Quay lại bù đắp cho anh được không?"
Tô Bất Thức không hỏi bù đắp điều gì. Anh vốn chẳng muốn nhìn thấy Mộc Nam cứ liên tục "save rồi reset", chết đi sống lại ngay trước mặt mình. Nói thật lòng, cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào, anh thậm chí thà rằng người phải chết hết lần này đến lần khác là chính anh.
"Rất nhanh sẽ kết thúc thôi," Tô Bất Thức thầm nghĩ. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Mộc Nam và Đường Khả đang đi xa dần, tay âm thầm chạm lên chiếc vòng trên cổ tay trái —— Sắp kết thúc rồi.
.
Kế hoạch của Mộc Nam diễn ra khá thuận lợi.
Vận may không tồi, chỉ tốn đúng một viên thuốc là đã thành công. Trong khoảng thời gian này thậm chí còn không làm kinh động đến những tên lính gác khác. Sau lần hồi sinh này, cậu ngồi trên giường vẽ lại sơ đồ đường đi hoàn toàn mới, sau đó đưa cuốn sổ tay sang cho Đường Khả ở phòng giam bên cạnh.
Hai người bạn cùng phòng của cậu —— Một kẻ là Hứa Minh đang miệt mài không biết mệt mỏi kể về kế hoạch sau khi ra ngoài của mình, còn một người là Tô Bất Thức, từ lúc vừa trở về đến giờ vẫn luôn sa sầm mặt mày, không nói một lời. Đang ngồi đối diện cậu nhưng lại trầm mặc, không ai chịu mở lời trước.
"Khụ khụ." Mộc Nam ho khan hai tiếng, cắt ngang bài diễn thuyết thao thao bất tuyệt của Hứa Minh, "Nghỉ ngơi trước đi? Lát nữa chẳng phải vẫn còn ca làm việc sao?"
"Ồ đúng, cũng phải." Hứa Minh vội nói, lại liếc nhìn Tô Bất Thức một cái rồi nhỏ giọng hỏi Mộc Nam, "Giáo sư Tô hình như tâm trạng không tốt lắm nhỉ, có phải do tôi nói nhiều quá không?"
Nhìn dáng vẻ sinh động như thật này mà xem, nếu không có vụ việc đêm qua thì ai có thể ngờ được Hứa Minh thực chất là một con quái vật Vô Diện đầu bẹt chứ. Không thể không nói, ảo giác do não bộ con người tạo ra đúng là thần kỳ. Mộc Nam cười nói: "Không sao đâu, cậu cứ nghỉ ngơi trước đi."
Tô Bất Thức ngồi trên giường trông như đang trầm tư, lại giống như chẳng nghĩ ngợi gì cả. Mộc Nam có chút không đoán được tâm tư anh, đành phải sán lại gần, thì thầm hỏi: "Giáo sư Tô không giận em đấy chứ?"
"Không có." Tô Bất Thức nói, nhìn về phía người bên cạnh, "Còn đau không?"
"Không đau, chẳng có cảm giác gì cả." Mộc Nam trưng ra vẻ mặt "ông đây trâu bò lắm", cười nói.
Vừa hay lúc này, phòng bên cạnh truyền đến tiếng gõ có quy luật. Điều này báo hiệu Đào Hải Nguyệt và Đường Khả đã nắm rõ lộ trình, nhắc nhở hai người bọn họ rằng kế hoạch đã bắt đầu.
Tô Bất Thức thấy vậy chuẩn bị đứng dậy, lại bị Mộc Nam cản lại một chút. Ngay sau đó, người đối diện cúi đầu, đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ nhàng.
"Em..." Tô Bất Thức hơi thất thần, nhìn chằm chằm cậu, nhất thời cứng đờ tại chỗ.
"Đây không phải bù đắp, cũng không phải giao dịch." Mộc Nam cười khẽ nói, "Em chỉ là muốn hôn anh thôi."